gửi X


Nếu bạn tìm được mã Morse

tôi đánh qua mùi hoa cứt lợn

bạn sẽ biết

phần sau của câu đố

đồng thời là chìa khoá của nó

chôn dưới

mảng bùn liêu xiêu

chưa kịp bám thêm bèo

đã trôi đi mất.

Chân bạn gác

lên tôi

như lên cục gỗ rơi

từ mỏ chim chiền chiện.

Tôi liệng cục gỗ.

Bạn

bôi đi tiếng đập cánh của con chim.

Te

Dear X,

If you find the Morse code

i’ve transmitted via the scent of chickweeds

you would know

the latter part of the riddle

also its key

is interred

under the slanted piece of humus

yet catching much water-fern

far along has flown.

Your leg rested

on me

as set on the wood

fallen from a cistiolid.

As i lance the wood

you

erase the flapping sound of the bird’s wings.

Dah

Advertisements
Posted in a letter a week, egreentea, translation, Uncategorized | Tagged , | Leave a comment

gửi W

sloth 3

có một bữa chuồn chuồn đang lướt cao thì bị táng cho một nắm mưa giọt nào giọt nấy nặng như bò. tôi đi làm qua mấy khúc đường to thấy chuột vong nhiều hơn thường lệ. khi tan sở, vòng vèo qua âm quyển lều bều dâng từ những lô cốt di động loai nhoai, tôi thấy ráng trời xứng đáng để ta dừng xe lôi điện thoại thông minh ra chụp. tôi nhìn sang Đông Bắc và tự hỏi người ta vất cái quái gì lên đấy.

ngồi trong nhà cao từng, tôi quan sát nắng len nghiêng soi tỏ màn bụi nâu vàng đờ đẫn trên màn hình máy tính xách tay ly cốc lọ bút đồ chặn giấy loa di động sách bàn của tôi và vài dải bụi khác lơ thơ tìm chỗ đỗ. nói vậy chứ nó đậu rồng rắn trong cuống họng tôi rồi, chắc đang đợi mua vé tham quan sâu.

có lần bạn nói “nếu ở đây hoài chắc tôi tức thở mà chết”. nghiêm trọng thật. chắc vì không thích chết nên bạn chẳng ở lại lâu.

W, đừng hỏi rừng núi đã làm gì cho tôi, không làm gì tôi vẫn thích. Mê luôn. tôi ước mình là con lười ngày ngày quềnh quàng trong hai mươi mét cây, bốc cái này cái kia ăn chậm thật chậm và quấn mình ngủ trên cành và cười mỉm suốt (là vì mặt con lười nó thế chứ trong rừng thì tôi làm duyên với ai mà phải cười).

W ạ, nhưng góc rừng đó chỉ êm đềm cho một mình tôi thôi. Bạn không có đó. Dầu quang cảnh trùng lắp với nhau, cái quyến rũ tôi là ý tưởng về nó chứ không phải nó.

không phải nó có bạn trong đó.

Xin lỗi nhe.

Như lệ thường, đây tôi gửi kèm chút nắng ấm cho bạn. Mong bạn bình yên.

T

Dear W,

One day, as dragonflies soar high they are stricken with a handful of rain, each drop as heavy as a bull. When I go to work, around those big streets I see more expired rats than normal. On my way back, zigzagging through the sonicsphere swelling, adrifting above the lumpy mobile forts, I see a sort of crepuscule so much worth a halt of bike and a snap of smart phone. I gaze towards North-East and wonder what the hell they throw up there.

From my room in my high-rise building I observe the sun light leaning in, to shine the curtain of brownish yellowish dust on my laptop cup glass pens paper-holder mobile-speaker books table and some other threads of the same dust grazing as if to find a docking spot. Oh well, they must have moored plenty in my throat already, maybe only waiting to purchase tickets to go further in.

There was this time you said “if I stayed here long I’d suffocate to death”. Gee so severe. Guess you didn’t like to die, so you didn’t stay long.

W, don’t ask what forests or mountains have done for me, even if they haven’t done nothing I’d still like them. Enamoured in fact. I wish to be a sloth who day by day maunders around its twenty something meters of tree, grasping this and that to eat so really slowly and curling up on its branch to slide into torpors and all the while smiling (just cuz its face has this smiling quality, not because I want to look pretty to anyone in the forest).

But then W, that corner of a jungle is only so serene for myself. You’re not there. Visually identical, what charms me is only the idea of it, not itself.

Not “it” with you inside.

Sorry.

As usual, I’m including herewith a dash of sunwarmth. I wish you well.

T

Posted in a letter a week, egreentea, next to me, translation, Uncategorized | Leave a comment

gửi V

 

red moon

Chó Sói Lớn, mỗi lần mặt trăng đi qua nhà nó lại nói với tôi rằng bạn sắp tiêu tùng rồi. cái đồ đểu cáng lỗ lung tung đó xoay mòng mòng dưới đáy mắt tôi, chớt nhả với thế giới đen đặc và dính dấp trong đó một lúc rồi cho tôi thấy bạn, lông tóc dài rậm, nhe răng xù đuôi, hồng hộc chạy như đang tước mình khỏi da thịt mình, vặn vẹo cho xương khớp rời ra và móng chân rụng hết và cơ gân sẽ theo mấy lỗ thủng dưới lòng bàn chân túa nhớp nháp ra ngoài. càng chạy, bạn càng sụp vào trong ruột. mắt bạn long vằn vện. mõm bạn rách bươm. lợi bạn chảy máu và xẹp đi, răng bạn rụng, có cái rơi xuống đất, có cái rơi vào cổ họng làm đường thở lẫn nuốt của bạn tắc ứ. đờm dãi và máu một phần trào ra từ khoé miệng bạn, một phần chảy theo cuống họng xuống thực quản lúc này cũng thủng rồi, chảy xuống vòm bụng ướt đẫm dịch dạ dày của bạn. lông bụng bạn bó bết lại, vừa có mùi mồ hôi vừa có mùi thức ăn phân huỷ. mô, cơ bạn cũng phân huỷ cùng nên mùi kinh lắm. có mấy con giòi đã bám được vào đó rồi. chúng ngúc ngoắc gặm.

V, ngay đó, tôi quật một phát cho mặt trăng văng đi. đồ mặt sứt hoang tưởng. cái nhiễu sự quỷ quái của nó không được lưu lại mắt tôi lâu. dưới ấy quả có mấy cái hang sâu hoắm chứa giòi sâu nhưng chúng ngủ yên như mèo vậy. chúng không cắn bất cứ cái gì.

tôi đoán bạn đang tìm cách nuốt mặt trăng hay làm một trò rồ tương tự. tôi đoán có thêm một cái áo da của bạn bị xé nát bươm và xe đạp xe máy của bạn thì bị đập tan tành. tôi hầu như có thể nghe những tiếng xoẹt xoẹt đùng đùng rầm rầm loảng xoảng chát xít từ hướng nhà bạn, hướng mặt trăng đẻ ra mặt trăng con và ca hát điên dại thểu não và khớp nhịp với tiếng gào tước da của bạn.

Chó Sói Lớn, nếu thấy bạn bây giờ tôi sẽ gọi bạn là V.

nhé?

T

Dear V,

Big Wolf, every time the moon passes my house it tells me that you are going to beat it. That holed fuckhead drills itself round the back of my eyes, poking the black dense and viscious world in there for a while and then lets me see you, with your hair long and thick, your jaws baring and the corner of your mouth curling upward, and your breaths heavy and rushed, and your running as though you wanted to break from your own skin, twisting your body so that all joints and bones would dislocate, and your nails peel off, and your muscles and ligaments would follow the holes down your soles to leak outside. The more you run the deeper you collapse into your guts. Your eyes sparkle, veining in blood. Your snout tears away. Your gum bleeds and shrinks, your teeth fall out, some to the ground and some other into your throat, choking you from swallowing and breathing. Phlegm and saliva gush out your mouth. A part of it streams down your oesophagus, by now also holed, flowing towards your abdomen which is wetted by your stomach fluid. The fur on your belly soaks into bundles, smelling of sweat and of decomposing food. your muscles and other tissues decompose too, it all smells horrible. A number of maggots cling there already. They wiggle, biting.

V, right there, I strike hard to thrust the moon away. Fucking delusional scarface. Its bedevilling pestering should not stay long in my eyes. Under which there indeed are some cavernous deposits of worms but those sleep as peacefully as cats. They don’t bite anything.

I guess you are trying to swallow the moon or something as mad. I guess another of your leather jackets gets torn and your bicycle and motorcycle are pounded to pieces. I can almost hear the scratching bellowing rumbling clashing acrid sounds from your direction, where the moon gives birth to a junior moon and sing maniacally and despondently and in perfect rhythm with your skin shredding howls.

Big Wolf, if I see you now I’ll call you V.

Yes?

T

Posted in a letter a week, translation | Leave a comment

gửi U

tin can 2

Ngón tay tôi bị tê mấy hôm nay, việc viết lách do vậy biến thành một thứ khiến tôi có cảm giác nếu hoàn thành thì mình xứng đáng được thưởng vậy. Đầu tôi cũng đần ra. Nhưng sự này tôi cố né sửa chữa. Tôi chỉ quan tâm được chuyện gì nhỏ nhặt thôi. Dò theo chúng, đoán chừng nguyên do của chúng. Rồi hài lòng với suy đoán ấy, như thể nghĩ ra thứ gì là lập tức thứ ấy được giải quyết rồi.

Nên mới nói trong hai con bọ chét mà chúng ta mãi là, tôi đích thị là con trong hộp thiếc. Nắp hộp mở he hé nhưng tôi độc nhìn phần còn khít, moi ra đủ thứ chuyện để bình luận về cái chụp trên đầu mình.

Bạn là con bọ nhảy trong lọ thuỷ tinh. Nắp lọ thít chặt bằng chân không. Bạn bậu vào thành lọ, ra sức ẩy. Trong năm trăm tám mươi lần tôi chứng kiến bạn hích vai vào nắp lọ, có năm trăm bảy mươi chín lần tôi tụt trở vào trong hộp thiếc của mình, tự hỏi cái con này cố chuyện vô tích sự ấy làm gì.

Lần duy nhất tôi đánh bạo hỏi bạn câu hỏi nghiêm trọng ấy, bạn nói “ẩy được thì tính tiếp”. Tôi đâm tăng động, bắt nhảy nhảy loi choi. Vừa nhảy vừa nghĩ, tôi thấy mình bận rộn ghê gớm.

U thân, giá thử có ngày bạn ẩy được cái nắp lọ, chui ra ngoài, mong bạn để lại dấu chỉ gì đó ở đáy hộp thiếc cho tôi. Nếu có thể quay lại với nó, tôi sẽ tìm cách giải mã dấu chỉ đó.

Còn nếu bạn nghiến nát cái hộp thiếc nó đã đè lên nắp lọ thuỷ tinh của bạn từ xưa thì tôi cũng hiểu. Ít nhất tôi cũng ngưng thắc mắc nếu bạn tự do ghét tôi đến mức tối đa thì bạn sẽ làm gì.

Tôi đang nhìn ra đường chân trời bị mấy cái mỏ cần cẩu chọc lên chọc xuống. Tôi không đợi bạn ở đây đâu.

T

dear U,

My fingers are numb these days, writing thus turns into something I have the impression that if it finishes I’d deserve rewards. My head gets dull too. But this I avoid fixing. I can only care of trivial things. Tracing them, guessing their causes. Then be contented with the assumptions, as if once something is found it is consequently immediately figured.

That’s why I say between the two fleas we forever are, I am definitely the one in the tin can. Its lid is slightly open but I only look at where it’s still shut, pulling out every possible things to comment on that which caps on my head.

You are the one in the glass jar. Its lid is vacuum sealed. You hang on the brim and try your best to push it. In the five hundred eighty times I see you nudge this lid, five hundred seventy nine times I slide back into my can, wondering why this heck of a flea attempts such a futile job.

The only time I dare to ask you such serious question, you say “i’ll see when I succeed”. I suddenly get energized, and start bouncing around. As I jump I think too, and that makes me feel significantly busy.

Dear U, if one day you really do succeed in pushing the lid and make it outside, I hope you leave me a sign at the base of my can. In case I find my way back to it, I’ll try to decode your message.

Or if you grind to dust the can that has always been pressed atop your jar, I’ll understand. At least I can stop wondering about what you’d do should you be free to hate me as much as possible.

I’m looking at the horizon pierced here and there by construction cranes. I shall not wait for you here.

T

Posted in a letter a week, egreentea, next to me, translation, Uncategorized | Leave a comment

gửi T

singing bowls

tôi tưởng viết cho bạn thì dễ nhứt trên đời nhưng hoá ra càng viết càng dở, càng khiến tôi ì ra và im thin thít. nên tôi gói tiếng gõ chén Tây Tạng gửi cho bạn. âm thanh màu xanh dương. hoặc màu tím. hoặc màu cam. hoặc màu xanh lá cây. Tuỳ bạn nghe gì thì nó sẽ ra màu đó. mình có thể nghe chung rồi ậm à ậm ừ về chuyện chúng ta dở hơi trong cuộc sống vô duyên.

T

ps: nếu không nghe gì thì tại bạn lãng tai đấy nhé 😉

Dear T,

I’ve thought writing to you would be the easiest thing in the world but as it turns out the more I write the worse it reads, which makes me want to stop it and clam up altogether. So I wrap this sound of Tibetan singing bowls and send it to you. The sound is blue. Or purple. Or orange. Or green. Depending on what you hear. We can listen to it and falter about our goofy selves in this uncharming life.

T

Ps: if you don’t perceive anything it’s totally due to your glitchy sense of hearing 😉

Posted in a letter a week, egreentea, next to me, translation, Uncategorized | Leave a comment

gửi S

biển - 1 (1)

ơi con người đẹp nhất thế gian, dạo này mỹ thể bạn thế nào?

ngày xưa tôi chỉ hiếng con mắt mà dòm nên giờ nhớ lơ mơ bạn thế này: cao ôi chao là cao, vai thẳng chân dài, đầu cổ kiêu hãnh như ngựa. mắt bạn sáng long lanh, có khi sáng quá nên bạn có xu hướng hạ hai hàng mi mướt mát để đưa ánh nhìn thấp xuống, ý chừng nếu bạn soi người đối diện lâu hơn thì họ sẽ hoá thành cục đá mất. bạn cười với điệu e dè tương tự, chỉ nhỉnh môi ra một chút thôi chứ cười thật thì người ta sẽ vỡ tan ra. tôi đã phải tốn bao nhiêu công mới gom lại được cái tôi long xòng xọc, lạc trôi mấy mảnh nên ghép lại thành ra một đứa hơi xẹo xọ, từ dạo ấy phải dùng đỡ và từ từ nắn thêm vào.

bạn có còn ngồi lâu đến như lún cả vào ghế giống hồi xưa không? nếu có thì bạn nhìn gì? nghĩ gì? tôi chưa bao giờ bắt được thứ chi trong cái đầu thanh tú của bạn. ờ thì bạn có nói nhưng tôi nghe thành tiếng ậm ừ thành đêm mất điện thành những cảnh phim bằng chằn chặn thành sự lửng lơ hữu ý nó làm tôi phát cáu. Tôi hắt quan tâm ra vườn khoá chặt cửa nhưng vẫn hóng tiếng gõ nửa đêm. rồi sáng hôm sau tôi lại dò dẫm ra sân ngồi nhìn góc biển xanh xám luộm thuộm sỏi rác. rồi bạn xuất hiện. và ngồi im. và nỗi u uất nửa vời của tôi vì không dâng được thành bão giông nên rốt cục tan thành bong bóng nước.

A… mỹ nhân kiều sở của tôi (và một số tôi khác), đầu thư, tôi nghĩ sổ mũi nhức đầu khiến tôi nhớ bạn nhưng viết đến đây tôi nhận ra mình thực ra muốn nhớ lại cách xay đá thành bong bóng nước. Luyện cái công ấy cũng vất vả mà tôi dễ quên quá, may có bạn như cái thẻ nhắc móc vào đúng chỗ. Giờ tôi mường tượng được khá khá rồi. Nên ngưng dài dòng ở đây thôi…

Tôi mong không bao giờ gặp lại bạn,

T

Dear S,

To the most beautiful person in the whole wide world, how are your fair self these days?

Back then I dared only to furtively glance at you so your image retained with me was rather hazy: you were really tall, your head and your neck as proud as a horse’s. Your eyes were bright, so much so that you tended to lower your thick and soft eyelashes to move your gaze downward, as though if you stared at the other person longer they would turn into stone. You smiled just as faintly, only curling your lips minutely, for a genuine smile might utterly shatter any-one. It costed me much to mend my disintegrated self, and since some parts were forever lost, the fixed me was not completed, I really had to make do and throw extra stuff along.

Do you still sit so long on a chair you seem to sink into it like back then? If you do what do you look at? What do you think? I never achieved to catch anything in that delicate head of yours. Well yeah you did say but I could only translate it into a few hums into blackout nights into squared movie scenes into a deliberate vagueness that irritated. I tossed all my attention out on the garden and locked my door only to wait for a knock at midnight. And the next morning I once again dawdled in the yard and sat there and looked at the corner of the sea that was full of pebbles and rubbish. And you would appear. And sit still. And my pseudo desolation that failed to upthrust as a storm would dissolve into water foam.

Ah, my one and only beauty (who is the one and only of a few others), at the beginning I was thinking I missed you because I was unwell but at this point I realized I only wanted to remind myself how to grind stone into foam. It was hard, serious work to master the process but how easy of me to forget, luckily there is a tag right there to cue, that is you. Now enough has been recollected. I should stop this dull stretch of wording…

I wish never to see you again,

T

Posted in a letter a week, egreentea, next to me, translation, Uncategorized | Leave a comment

gửi R

pigeon delivery

Bạn bảo tôi tự nhiên nói chuyện về mình. Tôi nói đó là điều ít tự nhiên nhất mà tôi có thể làm. Bạn nói đừng xạo, làm được. Tôi không cãi nữa, cắm mặt trả lời những câu hỏi bạn đưa.

Tôi tường trình rằng vào thời điểm này tôi làm cái này, sau đó tới cái kia, rồi tiếp theo cái nọ. Tôi nhận xét rằng tôi đã mở rộng nhận thức của mình về đề tài A nhờ vào sự biến B, có kỹ năng làm việc C do thành công trong chuyện D, vân vân và vân vân. Tôi đưa ra quan điểm về khái niệm X, Y, Z, về hình thái và biến chuyển và phóng chiếu của chúng, dẫn đến những chuyện khác, những căn cơ khác, những khía cạnh khác của chúng và của phái sinh của chúng trong hoàn cảnh của chúng và của những phái sinh và tràng giang và đại hải. Tôi định vị mình trong bản đồ 5D tự vạch đó. Tôi còn cho thêm vài ý phản tư nêu rõ là được đúc kết từ kinh nghiệm cá nhân nữa. Xong, tôi đưa bạn. Bạn bảo tốt rồi, thấy chưa, dễ như ăn xoài. Bạn nghĩ tôi giả đò mắc cỡ chứ cần phang kiểu gì cũng phang ngay được. Bạn là người như thế.

R thân, bạn biết không, tôi không biết những thứ đó đã ở đâu, hình thù thế nào trong kho dữ liệu của tôi cho đến khi chúng tòi ra thành tuyên ngôn và khẳng định và đánh giá bò loằng ngoằng trên giấy. Ồ không phải tôi phịa đâu, tài thánh nào mà làm thế được. Tôi chỉ thấy việc “nói chuyện về mình” vẫn phân cách đáng kể với “mình” thôi, y như đứng cách quả bóng bay 10mét mà phóng cây kim khâu vào nó ấy. Cái kim chỉ bay được cùng lắm gấp đôi sải tay mình là rơi xuống lặng lẽ. Còn quả bóng bay thì vẫn vờn vờn lêu têu.

R, đây là tôi nói về mình nói về mình, tức là đã dùng lao chuyên dụng mà phóng rồi đấy, nhưng theo tôi thấy thì quả bóng bay vẫn còn nguyên.

Mấy cái này tôi không nói được rạch ròi với bạn nên biên cái thư nhờ con chim bồ câu cắp vào mỏ mang đi (buộc vào một chân nặng quá sợ nó bay niễng niễng). Hm hm… nhưng có vẻ cũng không ổn nhỉ. Thôi để đây, khi gặp bạn ở chỗ bồ câu đếch chịu bay thì tôi đem ra đọc nguyên văn cho bạn nhé.

Mong lắm!

T

Dear R,

You tell me to feel free to talk about myself. I say that is in fact the least thing I can do with any easiness. You say don’t bullshit, you can. I stop fussing and answer your questions.

I report that at this time I do this, then I do that, then I do the other thing. I comment that I have extended my knowledge of topic A thanks to the incident B, that I have acquired the skill C based on my success with D, et cetera…. I propose a view on X, Y, Z, of their forms and transformations and projections that lead to different stuff, which in turns could be traced back to a number of origins in reflecting various aspects of themselves and of their derivatives within their contexts or intercutting with the derivatives’ contexts and so on and so forth. I position myself in that self charted 5D map. I offer my reflection with notes in bold and underlined saying those come from my very personal experiences. Done, I give it to you. You say see, as easy as eating mango. You think I just pretend to be shy but if needed to I can bash things right out. You seem to be such a person.

Dear R, you know what, I have no idea where those things have been, what shape they have had in my storage until they splurt into those statements and confirmations and assessments writhing on paper. No no it’s not that I cook them up, that talent I don’t have. I just see the act of “talking about yourself” retaining this gaping distance to the “self”, like trying to throw a needle into a balloon 10 meters apart. The needle can only fly maximum two times your fathom then will quietly drop. The balloon on the other hand will still waft this way and that afar.

R, this is me talking about talking about me, so I’m already using professional javelin for this throw, but as I see it the balloon is faithfully intact.

These things, I can’t tell you straight so I write this letter, asking a pigeon to grab it by the beak to deliver to you (tying such a weight to one of its legs would cause its flight to slant awkwardly). Hm hm… but it doesn’t seem like a good solution either. Well I’m just gonna leave it here until I see you where pigeons acutely refuse to fly, then I’ll just fork it out and read it to you in its entirety.

Much look forward!

T

Posted in a letter a week, egreentea, next to me, translation, Uncategorized | Leave a comment