nhà Hoa – P3

Nha Hoa 1

Giờ sao anh?

Sao gì, làm tiếp chứ sao!

Nói vậy nhưng Tuấn vẫn nhìn cửa nhà B14-05 thêm một giây, trông đợi nghe tiếng ống quần chạm vào nhau hoặc tiếng trả lời vói “đây, đây” báo hiệu có người đằng sau vì lý do gì đó chưa trả lời nhưng sắp, và cũng sắp mở cửa. Tuấn tưởng như mình có thể nhìn thấu gian phòng bên trong: bếp ở phía bên trái cửa, một quầy bar ngăn gian bếp và đồng thời tạo một kiểu hành lang dẫn vào gian tiếp khách; một bộ sa-lông kem dựa vào tường bên phải, ti-vi gắn ở tường bên trái, giữa là cái bàn kính nhỏ; gian này nối với không gian phòng ngủ cũng bằng một hành lang, lần này thực là cái hành lang; hai phòng ngủ, một đơn sơ hơn, có thể ra giường màu xanh lá cây hơi chệch choạc với màu tường be vì phòng này ít dùng, toa lét ngoài cũng đơn sơ; phòng còn lại là phòng ngủ chính, tủ gỗ âm tường nâu và giường cỡ nhà vua cũng nâu nhưng lệch hai ba tông so với tủ, ra giường này màu sáng có hoa nhẹ xanh và tím. Tuấn nhìn thấy chủ nhà, à không, con của chủ nhà, thiếu nữ tóc đen mượt mặc bà ba lụa sáng (tím bìm bịp hoặc thiên thanh), gương mặt không trang điểm nhưng vẫn sắc nét và sáng như bông, đang ngồi tại bàn trang điểm phòng ngủ chính ngoảnh ra cửa sau loạt gõ thứ hai của Tuấn, xác định rõ rằng có người đang chờ cô phía ấy, chầm chậm, khoan thai bước ra – có vội gì, cô ở gần lắm rồi. Cô đi chậm như phim slo-mo nên càng thấy nhẹ nhàng bay bổng, ống quần của cô quét vào nhau không thành tiếng (nhưng Tuấn vẫn nghe được), tóc cô nhịp theo chuyển động tinh tế của vai, mắt cô sáng, dán vào cửa và sẽ nối với tia nhìn của Tuấn khi cô mở cửa. Tuấn sẽ nhìn cô và cô nhìn Tuấn, hơi ngạc nhiên nhưng không bối rối, rồi cô cười, rồi Tuấn cười, rồi cô hỏi “anh có việc chi?” Giọng cô mềm mại như làn da cổ, chút ngực, và cánh tay cô đặt lên cửa vậy. Tuấn sẽ giữ nụ cười xã giao cấp độ hai (hơi thân và làm duyên) mà nói “bọn anh đang dọn vào nhà này, có chút chuyện muốn hỏi em.” Cô gái sẽ nhận ra đây là cơ hội cô đã mơ đến trong suốt cuộc đời tươi trẻ mơ mộng của mình, sẽ nheo đôi mắt nâu sáng, cười tươi hơn rồi vừa hơi cúi đầu vừa đẩy cửa ra mà nói “em đã nghĩ hôm nay em sẽ gặp anh.”

Má mày cẩn thận chứ con, mắc thấy mẹ mà mày giỡn vậy hả? Hư đéo có tiền đền đâu nha con.

Thằng Tín. Cái thằng thô lỗ nhất trần gian. Nó chưa bao giờ làm hư bất cứ cái gì trong cuộc đời bê vác chuyên nghiệp của nó nhưng bù lại luôn luôn – luôn luôn – cắt đứt suy nghĩ của người khác (Tuấn) bằng cái giọng lếu láo vô duyên bỏ mẹ của nó. Tuấn muốn đạp cho nó một cái nhưng từ góc này thì không đạp tới (nó đã ở xa xa đằng sau rồi), và cũng không nên cho nó biết Tuấn đang chìm trong cơn mơ áo bà ba lụa nên thôi. Tuấn ra bộ sửa lại cái bình hoa thuỷ tiên trước cửa nhà B14-05 (hơi thiếu lý do nhưng giờ quay mặt lại liền cũng kỳ, mẹ cái thằng chó vô duyên).

Ờ cẩn thận đó.

Hai thằng nhóc đang vác tấm ngăn dạ dạ. Tụi nó vẫn cười như không vì biết thằng Tín chỉ la lối vậy thôi chứ nếu có gì nguy cơ thì nó đã nhào vào bưng luôn rồi chứ không nói nữa. Thằng này có võ hay sao đó, thân thủ nhanh nhẹn khác thường. Có lần Tuấn đang nói chuyện thì nó biến mất ngay trước mắt – Tuấn mất một giây mới nhận ra nó đang đỡ một thằng nhân viên đang khuân đồ lên thang thì hụt chân suýt ngã. Từ chỗ nó đứng đến cầu thang phải tầm 8-10 mét mà nó phi kiểu gì trong vòng một nốt nhạc đã đến. Tuấn phục lăn. Kể từ đó hễ dọn đâu Tuấn cũng đều kêu đội thằng Tín. Cái giọng nó bải hải nhức óc nhưng nó làm ăn chắc chắn. Mấy đồ này mà hư thì đéo có tiền đền thật.

Mà nói vậy chứ… đồ là một chuyện, còn cái nhà có ma thì tính làm sao?

Tuấn nghĩ lại lúc ông bảo vệ hỏi lên nhà nào, báo ban quản lý chưa đưa giấy đây để ổng khoá thang cho chuyển đồ lên. Khi Tuấn nói B14-06 ổng sững người ra, con ngươi giãn to, vai vừa giật ra phía sau vừa rút lên tai, tay đang cầm cái bộ đàm giơ lên như thủ thế, xong có lẽ trấn tĩnh lại thì hạ tay xuống nhìn Tuấn như kiểu “chú em còn trẻ mà nghĩ chi đến chuyện đường cùng nước tận vậy?” Tuấn hỏi ủa sao vậy chú. Ông bác giảm 90% âm lượng, lùi về sau một bước, khom người xuống, bụm cái bộ đàm trước mồm, thì thào “nhà đó có ma”. Tuấn với thằng Tín đang chìa giấy tờ ra cho ông bác xem, đứng hình, chưa kịp hỏi thêm ông bác đã hỏi thuê hay mua vậy. Tuấn nói mua. Ổng nói “chết mẹ rồi”. Xong ổng bộ đàm cho một “anh Lâm anh Lâm”, chạy ra ngoài bậc thềm xí xồ gì đấy Tuấn chỉ nghe được “vô bây giờ nè”, “mua mẹ nó rồi” và “thôi”. Xong một chú, chắc là chú Lâm, vác bụng lệch ệch lên kéo Tuấn ra góc phía sau quầy tiếp tân nhỏ, hỏi Tuấn một lô những câu như “mua rồi hả”, “trả hết chưa”, “ai làm vậy”, “ai ở”, đan với những thông tin như “cả xóm này ai cũng biết” hoặc “bán mấy người rồi mà đâu ai ở được”. Song song, bác bảo vệ đầu tiên nếu không nhìn Tuấn kiểu “tao đang kiếm cách” thì phụ hoạ bằng chuyện “đi trực cũng không dám xớ rớ” hay “tiếng khóc nghe rõ luôn”; thằng Tín thì không hiểu hóng hay diễn sâu mà mặt mày cũng tự nhiên căng thẳng, lâu lâu lại thì thầm “chết mẹ chưa” dù câu chuyện chẳng đầu đuôi chưa tả được con ma nào đáng tin. Tuấn quyết định làm rõ

– Tức là trong nhà có con ma sao ạ?

– Nó ám cho khùng luôn đó.

Đây là từ một cô lao công mới gia nhập toạ sự về ma. Theo lời cô thì những người chủ (đúng rồi nhiều chủ lắm rồi mà mặt ai cũng mất hồn giống nhau hết) nếu là nam thì dễ bị khùng còn là nữ thì sẽ bị bệnh. Có lần một cặp vợ chồng kia chị vợ bệnh quá luôn còn anh chồng lúc đó cũng điên điên rồi, có đưa con nhỏ hay chơi một mình ngoài hành lang. Chị lên lau hành lang, hỏi chuyện thằng nhỏ (mặt nó cũng sắp khờ luôn) chưa được nhiêu thì có người mở cửa ra kêu nó vô, mà không đứng hẳn ra hành lang, chỉ hé hé cửa thò tay ra và kêu khàn khàn cái gì nghe còn hổng giống cái tên nữa. Thằng nhỏ chắc quen rồi nên nghe vậy thì đi vô, mà lúc đó chị nhìn lên thấy có nửa khuôn mặt tái xanh tái xám, bàn tay thì khô đét, cứng đờ. Chị chỉ ngó thoáng qua vậy thôi, sợ quá lau hành lang tiếp. Trước nhà đó có mấy vết nâu nâu khó chà lắm mà rợn người đâu dám chà lâu, thôi kệ luôn.

Tuấn chắc chắn mình đang nhìn đúng những vết ố đó. Nâu nâu, như kiểu giọt nước gì rớt từ trên xuống hành lang, tròn đều, chứng tỏ nó rơi thẳng từ trên xuống. Tuấn nhìn lên trần, không thấy chỗ nứt nẻ nào cả. Tuấn ngồi xuống, kê mông vào gót chân để nhìn sát hơn vào vết ố. Tuy đã rất nhạt màu nhưng vẫn có thể thấy rõ mấy hình tròn nhỏ xíu bên trong hình tròn lớn, tức là cái giọt rơi xuống không đồng chất mà hoặc có bong bóng khí hoặc có cái gì đó nhỏ lợn cợn bên trong. Tuấn nghĩ tới cháo lòng. Tuấn nhìn rộng ra, phát hiện thêm hai, ba giọt khác nhỏ hơn và mờ hơn trên sàn. Tuấn tưởng tượng người mẹ đi theo đứa con để đút cháo cho nó rồi muỗng cháo nhiễu xuống sàn. Đúng, có thể lắm.

[…]

Advertisements
Posted in 52 weeks to write, a story a week, a story a week, 52 weeks to write, nhà Hoa, notranslation, Uncategorized | Leave a comment

nhà Hoa – P2

Nha Hoa 1

[…]

Cộc cộc cộc cộc

Bà Xá gần như có thể nghe được hai đứa gõ cửa xì xào trước nhà. Hai thằng con trai, không ý thức được tầm quan trọng của chuyện bà mở hay đóng cửa, hấp tấp rải lên đó một tràng gõ nữa. Tiếng gõ nhờ vả. Bà có thể nghe được trước cả chuyện hai thằng khỉ này muốn xin bình nước hoặc hỏi nhờ toa-lét. Có lần bà còn pha cho mấy người khuân vác hai bình trà chanh thay vì chỉ cho nước không. Có lần, vì con Ngọc cho ba má một ký ổi xá lị ngọt nhưng quá nhiều hột lợn cợn cả bà và ông không muốn nhai (mà gọt đi thì hết cả quả) nên bà bưng ra cho luôn. Cả chủ nhà lẫn hội khuân vác đều rất thích. Họ dọn vào rất nhanh. Họ ở trong hai tháng. Rồi người vợ đi. Rồi người chồng đi. Rồi căn nhà im ắng trong một tháng. Rồi người vợ quay lại để dọn nhà. Chỉ trong một ngày là đi hết, ông kể với bà như vậy. Ông nói với ý rất rõ rằng “họ còn về mà dọn đồ là hay rồi.” Bà cũng nghĩ vậy. Bà nói với ông “tội ghê” với ý “không biết nhà tiếp theo sẽ như thế nào”. Sau có thêm một nhà thuê ở một tháng.

Hơn lúc nào hết, bà Xá cảm thấy mình cần phải ra quyết định. Bà nghĩ đến khả năng nhà này ở lâu hơn vì bà không mở cửa nhà bà ngay lập tức. Chuyện này đúng bao nhiêu phần không quan trọng bằng chuyện nó khả dĩ. Bà Xá nghĩ thêm, như vậy nguyên nhân của nó là gì? Bà không mường tượng được. Nhưng có nhằm gì. Rõ ràng, rõ ràng quá.

Khi bà Xá bắt đầu nhẩm lại trong đầu những người chủ nhà từ trước đến nay và thời gian tương ứng của việc bà mở cửa giao lưu với họ, một cánh cửa nặng nề hiện ra trong đầu bà, ngăn bà đi đến cánh cửa nhà bà. Bà đứng yên sau cánh cửa này (màu nâu, vì cửa lúc nào cũng nên màu nâu), truy thật kỹ hai cặp sự kiện đó. Bà không thể nhớ ra tất cả quãng thời gian ngay được; căn hộ này đã có rất nhiều chủ rồi. Và còn khó hơn nữa để nhớ ra bà đã mở cửa lần đầu tiên để thấy họ lúc nào. Nhà trà chanh này, được ba tháng, trước đó là nhà có đứa nhóc. Lần đó họ không sang mà bà mở cửa thấy thằng nhóc trượt xe loanh quanh ở hành lang thì nhìn nó, một lúc chị vợ chạy ra chào bà, hỏi thăm chiếu lệ dăm câu rồi chạy đi dọn nhà tiếp. Nhà ấy rất kiệm lời, và rất đều đặn. Họ thường mở cửa đóng cửa vào những thời gian gần như cố định: sáng 7g (vợ chở con đi học và đi làm), 7g30 (chồng đi làm), chiều 5g30 (vợ con về), 6:45 (chồng về). Cuối tuần cả nhà đi lúc 9g sáng thứ Bảy và về lúc 4g chiều Chủ nhật. Vì có hai lần bà đi khám bệnh sáng thứ Bảy lúc 9g nên khi bà ra thì họ thấy và chào bà, chị vợ nhắc đứa con “chào bà đi con” nhưng thằng bé độ 8 tuổi cứ giương mắt nhìn chằm chằm, không nói không rằng. Cô vợ nói “cháu nó ít nói” nhưng bà thấy cả nhà đó đều im như thóc. Đi với họ xuống thang máy mười bốn tầng mà cả buồng thang im đến nỗi bà thấy như nó chất đầy những túi hút âm nên đặc vô-thanh. Bà đã vô ý ưỡn người ra phía sau một chút vì cảm giác nặng nề trên ngực. Lần thứ hai bà đi chung thang với họ cũng như vậy, lần này bà nhìn bâng quơ xuống nền thang, sự im lặng đóng cứng bà ở tư thế đó đến khi thang dừng. Họ mời bà ra trước nhưng bà bảo họ ra trước, phân bua là bà quên đồ. Khi họ ra rồi bà bấm nút cho nó đi lên hai tầng, mà bà thấy thấy thang nhẹ đến nỗi nó như tự động trở ngược lên dù cửa còn chưa đóng hẳn. Bà dừng lại ở tầng 3, rồi lại bấm xuống tầng 1 đi khám bệnh. Nhà im lặng đã đi khỏi sảnh rồi. Bà thở phào.

Nhà nín khe này ở hai năm, tính ra là lâu nhất mà không có gì… bất thường. Trước họ, nhà cô Xuân, ở năm năm nhưng cô Xuân bị bệnh. Còn trước cô Xuân thì….

Bác ơi! Cộc cộc cộc cộc.

Này hai cậu, làm sao hai cậu biết trong này có một bác mà gọi như thế? Các cậu có biết bác già này đang tính toán cho các cậu đấy không? Tôi không tiếc các cậu một bình nước hay một thùng xả bồn cầu, tôi chỉ nghĩ cho các cậu thôi. Hiểu không? Không chứ gì. Làm sao hiểu được. Để tôi tính. Các cậu khát nước thì xuống đường mà mua. Mắc tiểu thì ráng mà nhịn đi. Mà sao không đi vào nhà mà tiểu vậy?

Có gì đó làm bà Xá dừng suy nghĩ ở đây. Nước. Đúng, lần trước, không, hai lần trước cả hai nhà khi dọn vào đều không có nước nên hội thợ chạy sang đi toa lét nhờ nhà bà. Xong họ đều phải sửa đường ống nước. Cái ấy bà biết vì trong mấy đứa bảo trì toà nhà thì thằng Thăng thợ nước có cái giọng rất đặc biệt, nói trầm thì lè khè mà nói lớn thì the thé nên không thấy mặt bà cũng biết nó lên sửa đường ống. Lạ. Sao lại phải sửa nhiều như vậy? Cúp nước thôi thì mở lại là được mà?

Tim bà Xá đập lụp thụp. Bà rời khỏi mép cửa tưởng tượng, đến ngồi ở xa-lông. Chưa bao giờ bà nghĩ đến chuyện giải mã những sự kỳ lạ của nhà B14-06. Bà biết con ma nhà ấy. Nó hiền như cục bột, không bao giờ làm hại ai cả. Nhưng nước. Có gì đó giữa nước và con ma khiến bà bứt rứt. Nước và ma. Nước và ma.

Không có tiếng gõ cửa nào nữa. Bà Xá cũng không nghe tiếng xì xào ngoài cửa nữa. Bà dựa vào lưng ghế xa-lông và nhìn vào mảng mốc trên góc tường giáp với căn bên cạnh. Mảng mốc này, bà đã gọi hết thảy thầy thợ chuyên gia đủ kiểu đến mà vẫn không xử lý được. Bà Xá nhìn nó đăm đăm. Nó to khoảng bằng quả dưa hấu và cũng xanh lục, vện vện như thế. Những lằn gân của đám mốc không song song mà gần như đồng tâm. Tuy cả đám mốc có hình bầu dục nên nếu so sánh thì hơi miễn cưỡng, nhưng càng nhìn bà càng thấy nó giống một bông hoa, hoặc một cái hĩm cách điệu, hoặc… Không. Là hoa. Chắc chắn là hoa.

Chủ nhà đầu tiên của căn B14-06 là một cô gái xinh xắn dễ thương mà bà Xá biết từ khi nhỏ xíu đến khi không may qua đời. Cô gái tên Hoa. Căn B14-06 là nhà Hoa.

[…]

Posted in 52 weeks to write, a story a week, nhà Hoa, notranslation, Uncategorized | Leave a comment

Nhà Hoa – P1

Nha Hoa 1

Khi bà Xá nghe rõ những tiếng lao xao ngoài hành lang là tiếng hô “nhẹ thôi”, “qua đây”, “mẹ để đéo giữa đường vầy ai đi” và tiếng chân và tiếng thở nửa nhịp vần nửa hấp tấp, bà hiểu rằng ai đó đang dọn vào căn hộ B14-06 kế bên. Rất khẽ, bà nhấn thanh tay cầm cửa nhà (bà không nhìn qua lỗ ong vì nó quá cao so với bà), dừng lại ở mỗi góc lún của tay cầm một giây như thể độ ngưng sẽ lèn nín tiếng động chuyển mình của nó, nín thở, đẩy tay phải vào mép khung cửa cố định bên phải (cửa nhà bà hơi nặng nên động tác này giúp bà bẩy cửa ra dễ hơn), kéo tay trái chậm thật chậm về phía người, hé cửa ra.

Bà Xá chưa nhìn ra vội. Bà dừng lại khi mép cửa nới ra chừng nửa độ rộng ngón tay – hoặc bằng đúng con ngươi mắt – để dò xem có ai thấy cánh cửa nhà bà đang hé ra không. Bà không thích người ta biết bà đang nhìn họ. Cái chuyện nhìn dò nó như thế, lý do ta dò xét ai đó, bản thân ta cũng chưa thể biết và ta cần khoảng thời gian có thể đến vô tận để biết, thế nên nếu người khác cắt đứt cái quá trình điều tra đó thì thật bất lợi cho ta; ta dò để làm gì khi có thể hỏi luôn người đó “mày làm cái gì vây?” Nhưng không. Như thế chả có gì thích thú cả, chưa kể người ta còn hay nói dối. Chắc chắn người khác hay nói dối hơn nói thật. Vậy vừa mất cả vui vừa chẳng được tích sự gì. Nên bà dò xét thôi. Rồi bà có thể tự suy ra cái người sắp dọn vào như thế nào, rồi bà Xá có thể bàn với ông Xá về những suy đoán đó, rồi ông Xá sẽ phẩy tay lắc đầu nói bà chỉ vớ vẩn, nhưng cũng hỏi thêm đôi chỗ như thể từ chuyện suy đoán này bà Xá đã giành cho mình quyền hành đáng tin cậy để đánh giá bất cứ gì bà suy đoán. Rồi dù thuận theo hay gạt đi, ông cũng có một ít suy đoán của riêng ông. Và ông bà sẽ lai rai với những suy đoán đó khi ăn cơm với món thịt kho trứ danh của cô con gái. Dạo này nó không lên, chỉ gửi Grab lên nồi thịt. Bà Xá đang chán thịt.

Cửa nhà bà Xá mở đủ để bà nghe rõ âm thanh, nhưng bà chẳng nghe gì cả. Bà ngửi ra mùi thuốc lá. Chắc những người khuân vác đang đợi chuyến tiếp theo. Từ đây nhìn sang chỉ thấy góc cửa gỗ nhà B14-06, nâu nâu y chang cửa B14-05 nhà bà. Bà Xá dừng lại nghĩ. Giờ mở rộng cửa ra thêm một chút thì có thể thấy mấy người ngoài này và có khi thấy mấy thứ đồ họ đang để ở ngoài hành lang (dù bà chưa chắc lắm là có đồ gì ở ngoài không) và có thể có đứa nào đấy hỏi được chuyện. Vậy sẽ biết. Mà biết gì nhỉ? Ai dọn vào, người như thế nào, làm cái gì, đồ đạc nhìn ra sao? Bà Xá quả có quan tâm những chuyện ấy, nhưng kinh nghiệm dò chuyện lâu năm của bà đã chỉ ra một cách đích đáng là những người khuân vác thường không biết chuyện gì sất, họ thường trả lời bâng quơ như “tụi con chỉ bưng đồ” cho xong. Thế thì vừa mất công vừa có vẻ tọc mạch. Bà Xá vẫn còn muốn đậy sự tọc mạch của mình thêm ít lâu nữa, ít nhất là đến khi gặp chủ nhà. Mà chủ nhà mới này như thế nào đây? Cái gia đình trước chỉ ở được gần một năm. Mà vậy đã lâu rồi đấy. Bà Xá nhớ lúc họ dọn ra, cũng lao xao lao xao thế này mà nghe vội vã hơn rất nhiều. Họ muốn đi càng nhanh càng tốt mà.

– Ê!

Tiếng hô cắt đứt suy nghĩ của bà Xá, làm bà giật mình, tức là giật cả tay, sập cửa lại. Tiếng sập rất khẽ thôi nhưng là một cái tiếng gọn, mạnh, sắc như thể nó có hẳn một thể loại thái độ nào cho riêng nó và nó dõng dạc tuyên bố cái thái độ đó ra. Bà Xá hơi quê, không biết cái hội ngoài kia có nghe tiếng không và nếu có thì bọn nó nghĩ gì. Bà nghĩ bọn nó sẽ nghĩ mình nhìn lén. Dù kết luận đó có chính xác 100% thì nó vẫn làm bà bực mình – ai lại không bực mình khi người khác nghĩ mình nhìn lén! Ta chẳng thèm nhìn lén nhé. Khéo chỉ ngày một ngày hai là bên ấy phải nhờ bên này đấy. Chắc chắn thế. Bà biết thừa. Quá nhiều người dọn vào đây rồi, ai cũng nhờ. Không cái này thì cái khác. Ta đều giúp, đúng vây, ai ta cũng giúp, nhưng nếu để ta ghét thì ta sẽ không giúp. Cho biết thế nào là bất tiện nhé.

Bà Xá nghĩ như thế, rồi với một cú nheo lông mày không chủ ý, bà liếc cái cửa nhà bà một cái thật hậm – tức là bà liếc cái cửa ở phía bên kia cửa nhà bà một cú hực như thế, rồi rời khỏi cửa, đi vào trong nhà.

Cộc cộc cộc cộc

‘Người ta’ đã gõ cửa nhà bà. Sớm như vậy đấy. Bắt đầu luôn rồi đấy.

Bà Xá dừng lại ở khoảng giữa bếp và cửa ra vào. Đây không phải lần đầu tiên nhà B14-06 gõ cửa rất sớm như thế này – ngày trước có một nhà chưa dọn đồ lên thì chủ nhà đã đon đả sang chào và nhân tiện biếu gói bánh quy, một nhà khác mấy cậu thanh niên chuyển đồ gõ cửa vì lúc đó bảng số nhà kia bị rơi ra và họ không chắc đó là căn cần đến. Bà có cảm giác nhà đấy gõ cửa nhà bà càng sớm thì họ dời đi càng sớm. Bà vừa muốn mở cửa vừa không. Bà đã luôn luôn mở cửa. Bà đã luôn luôn giúp đỡ. Mà họ vẫn đi. Bà cảm thấy mình vô ích dù không có cớ gì để nghĩ như thế. Một phút trước bà đếch thèm giúp, phút này bà vẫn đếch thèm giúp, nhưng bỗng suy nghĩ về chuyện mở cửa hay không ảnh hưởng như thế nào đến chủ nhà này khiến bà muốn suy luận lại. Bà cảm thấy mình quan trọng hơn. Bà muốn cho rằng nếu lần này bà không mở cửa thì nhà này sẽ ở lại lâu một chút. Và như vậy thì bà quả là cực kỳ quan trọng. Như vậy bà có nên mở cửa hay không?

[…]

Posted in 52 weeks to write, a story a week, a story a week, 52 weeks to write, nhà Hoa, notranslation, Uncategorized | Leave a comment

phân vân

phân vân - 1

phân vân giấc mộng chẻ đôi
đường đồng thì tối đường đồi thì trơn
bên này cú hú hồi lơn
bên kia nhái ré lươn truờn ngang nghe

tang tình cơm nắm muối mè
ta ngồi ta ngẫm từ hè sang đông
đông rồi ta vẫn lòng vòng
xuân vừa ập tới đã thòng sang thu

thấu rằng càng nghĩ càng ngu
thì ta giãn trán, ta đu ra đường
cú nó chán nó đã về phường
nhái cũng nín, và lươn núp rồi

phong thanh lanh lảnh có lời
xì xào có nhạc nhẹ nhời cỏ cây
đường rày ngó tựa đường mây
mộng ta thắt nút lội lầy cho nhanh
sáng giời đâu được mấy canh

Posted in 52 weeks to write, a story a week, a story a week, 52 weeks to write, notranslation, Uncategorized, unstranslatable | Leave a comment

những con khủng long không tuyên bố

khủng long

dừng bao lâu em mới mỏi
hỏi bao lâu em mới lắng nghe
tôi đã bịt lối thoát của những con khủng long không tuyên bố
em cố làm gì?

con sông
tôi dành nước đó
cho em
nóng và mềm
Em
sao không tắm?
cho em
mượt và ướt những giấc mộng rộp tên
Em
sao không gội?
cho em
kín như hòn đảo gần chìm
Em
sao không rửa?

Tôi
bơi mãi
bờ nào cũng thấy
em
không cất công tìm
không cất công ngóng
không cất công trông
không bị giời đè với ba bảy thinh không
không
chỉ không
nhận ra
tôi-anh-người-ta-gì
trên bờ nào em ở đấy

Posted in 52 weeks to write, a story a week, notranslation, Uncategorized | Leave a comment

tóc

tóc-01

cho tôi một nhánh hoa
để tôi cài lên tóc
không tôi cạo đầu mất
thì rơi phéng cả hoa

Posted in 52 weeks to write, a story a week, Uncategorized | Leave a comment

cổng hoa

hoa-xoan-2

Cậu thơ, cậu bảo, lại dùng trà
Em sắm hài xinh lấm tấm hoa
Em đeo cái nải xanh biêng biếc
Em đi, chẳng chốc đã chạm nhà. 

Chó một đôi con ngoe nguẩy đít
luýnh quýnh ra điều hắn biết ta
Phong thanh lốc cốc dăm tiếng guốc
Chó vui, bụng em cũng hát ca

Tề chỉnh lau li lụa với là
Cất tiếng cậu thưa “Mợ lại à.
Tôi mừng nhưng phải thưa với mợ
Đây đấy, nhưng tôi sắp đi xa.”

Cái gì cơ?

Chiều hôm khú khẳm trời buông xuống
Chim lợn lang thang lánh phân hoa
Mới hay tôi thật nòi khắc bạc
Mang mang chấp nhất nội can qua
Đến nay biết chẳng nên lưu cữu
Thì thôi, chào mợ, vọng an gia

Cậu nói vậy rồi phất áo bỏ đi
Hai con chó chạy theo nhắng nha nhắng nhít

Ngõ này duyên quá, hoa với hoa
Hàn ôn mấy chuỗi phất đà đà
Gạt lời em quay sang lối cũ
Gạn ý, ế giương, nhịp tà tà
Lộ rày vừa xa vừa văng vắng
May gân chưa mỏi, gối chưa già
Hài em còn chắc, hành trang nhẹ
Nhất pha nhị sa, mộng yên hà.

Iem chào cậu.

Posted in 52 weeks to write, a story a week, Uncategorized, unstranslatable | Leave a comment