nhà Hoa – P10 (và không đăng nữa)

Nha Hoa 1

Tic tic tic tic. Tic tic tic tic. Tic tic tic tic.

15:00:00. Dãy số nháy năm lần rồi biến mất. Cùng với nó, cái đảo và mặt chất lỏng đông màu đen cũng tan biến đi như thể một cái nắp vừa được đậy lên nó từ bên trong cái hộp. Thứ trên bàn Hoàng giờ là một khối vuông nâu vằn vện như một phiến đá mắt cọp bóng lỳ.

15:00:00

Anh còn mười lăm tiếng chia thành ba mươi đoạn, mỗi đoạn nửa tiếng để gửi ký ức vào hộp có hình một cái đảo lỗ chỗ như mình quả dâu này. Bóng tối trong phòng dần trùm lên nó khiến nét sắc của cái hộp nhạt dần đi và dần dần nó cho cảm giác đang mềm ra và tan vào mặt bàn. Mắt Hoàng như dõi theo được các vệt trên bề mặt hộp loang xuống bàn. Cả cái mặt bàn như vậy cũng dần mất đi sự chắc chắn mà lỏng ra thành một mặt phẳng tối trên đó một miếng thạch đen loang loang đang tan chảy dần ra. Hoàng thấy trong cổ họng mình mát mát – đây hẳn là cảm giác thạch đen trôi qua họng. Anh rời điểm tập trung của mắt khỏi cái hộp, làm nhoè tiêu điểm như thể đang cố nhìn một tranh 3D vậy. Mặt bàn và cái hộp dập dềnh. Hoàng dường như thấy chúng lượn những đợt sóng nhỏ, đều, nhẹ nhàng. Anh thấy người mình cũng lắc lư – anh không chắc mình có đang thực sự lắc lư không nhưng cảm giác trôi nổi dập dềnh đã tràn vào anh, đưa đẩy anh từ bên trong rồi. Mỗi nhịp thở đẩy anh về phía lưng, mỗi hơi hít vào rướn anh về phía ngực, khi hơi thở lan xuống vươn lên phế quản thì nó lay anh bên này bên kia. Hoàng thấy mình nương theo những sợi lực nhỏ nhưng chắc, rơi đi đâu đó, mà cũng bị treo lơ lửng ở đâu đó. Xung quanh anh không có màu, không có cảm giác, không có gì mắc cái gì lại. Không gian xốp như cái bọt biển. Anh đang ở kề bên nó, ở trong nó, vượt lên nó, ở trong một nguyên tử của bọt xốp đó. Anh vẫn thấy bề mặt đen của cái bàn và cái thứ từng là cái hộp vẫn trì hoãn sự tan chảy của nó trước mặt, nhưng đó là một khoảng cách không đo được nữa rồi. Nó xa, nó gần, nó ở trong, nó cắt ngang, nó vượt qua, nó ở dưới, nó ập lên, nó áp vào phía sau anh. Anh đang bơi trong nó, anh đang quan sát nó, anh đang nằm lên nó, anh đang ôm lấy nó. Nó tuột khỏi anh. Hoàng muốn bắt nó lại. Anh rướn theo nó. Anh không có chân tay đầu cổ ngực nhưng anh vẫn rướn theo nó. Ý chí của anh phóng về phía nó, đuổi theo ảnh của nó, hay là nó thực? Hoàng thấy mình thở gấp lên. Ngực anh nén lại rồi phình ra khiến anh tức nghẹn. Anh không thở, mà ngực anh tự thở. Hoàng thấy vai mình rút lên. Anh nén bụng lại, thở hắt ra, gom thị điểm lại vật trước mắt. Đã tối, rất tối rồi nhưng anh vẫn lờ mờ nhận ra đường nét của cái bàn chữ nhật và cái hộp vuông đen trên đó. Rồi anh thấy màu đen đã trở lại sắc lạnh của nó. Anh thấy rõ góc cạnh của nó. Anh phân biệt được tương phản của cái hộp bóng so với mặt bàn gỗ lim lỳ. Anh thấy trên cái hộp có một đôi mắt đang chăm chú nhìn anh.

Khi Hoàng học lớp Hai, thằng Khải bạn thân nhất của anh kể cho cả đám con trai nghe một chuyện mà nó nói là nó xem từ phim cùng bố mẹ. Đó là một chuyện rùng rợn về một gia đình bị ma ám, đồ đạc trong nhà thi thoảng xáo trộn không rõ lý do, đồ ăn luôn thối rữa và hễ đêm về là có những tiếng động như tiếng người nói, tiếng bước chân đi, tiếng khóc quanh nhà. Cô con gái nhà đó luôn mơ những giấc mơ đáng sợ về người chết. Quá sợ hãi, cô không thể ngủ được trong một thời gian dài nên lâm bệnh. Một đêm, nửa tỉnh nửa mê, cô mở mắt ra và thấy trên trần nhà có một đôi mắt đang nhìn cô. Không rõ mình tỉnh hay mơ, cô gái đi theo đôi mắt và phát hiện nơi chôn xác chết trong nhà. Sáng hôm sau, gia đình đào những xác chết này lên, mai táng họ. Ngôi nhà có vẻ bình yên trở lại. Cô con gái cũng khoẻ lên. Một đêm, cô lại mơ, lần này thấy chính cô đã chết. Khi mở mắt, cô lại thấy đôi mắt lúc trước nhìn cô và dẫn cô đi đến một nơi khác trong nhà, có nhiều xác chết khác. Cô gái không sợ nữa, nằm ngủ ở đó. Sáng hôm sau cha mẹ phát hiện cô đã chết, đôi mắt bị móc ra khỏi hốc và không thể tìm thấy ở đâu nữa cả.

Một câu chuyện không quá hấp dẫn nhưng qua lời kể của Khải cộng thêm sự khâm phục của đám con trai, trở thành hình mẫu cho sự rùng rợn. Sau đó, hết thằng này đến thằng kia than không ngủ được vì có cái gì đó kỳ lạ xung quanh phòng, có đứa nói phải trùm chăn lên mặt để không thấy mắt nhìn mình, thằng khác phụ họa rằng nó cũng phải co chân lên nữa, nếu không sẽ bị kéo chân (đây là lấy từ một phim khác khá nổi tiếng khi đó). Hoàng cũng hùa theo và nói “tao không sợ, tao cứ nhìn chằm chằm lên trần nhà để đợi thấy mắt đó”. Có đứa cũng hùa theo anh, còn nói thêm rằng nếu đôi mắt xuất hiện thì nó biết chắc mình sẽ bị dẫn đi đâu (“xuống hầm chứ đâu, nhà tao có hầm mà”) và chẳng việc quái gì phải sợ cả. Hoàng biết nó chỉ tỏ ra cứng cỏi thôi chứ nếu có đôi mắt nhìn nó như vậy thật thì hồn vía nó sẽ bốc hơi cả. Chuyện đó dần nhạt đi khi phim mới hơn được chiếu, rùng rợn hơn vì con ma mới này ám luôn vào gia đình khiến họ giết nhau. Lũ bạn anh dần quên con ma mắt. Hoàng thì không. Anh thực sự đã chong chong nhìn lên trần nhà suốt một thời gian dài, mong thấy đôi mắt nhìn mình từ trần nhà. Anh làm rất nhiều động tác mời gọi: nhắm mắt lâu rồi mở ra, trùm chăn lên mặt một lúc rồi đẩy xuống, nhắm mắt lăn đầu sang một bên rồi mở mắt, thò chân ra khỏi chăn. Nhưng anh chưa bao giờ thấy đôi mắt nào nhìn lại mình cả. Từ chỗ nôn nóng, Hoàng đã rất buồn, rồi thất vọng, rồi tức tối với chuyện không có con ma mắt nào để ý đến mình. Hoàng còn tự hỏi mình có gì sai hoặc không đặc biệt chăng nên ma cỏ không đoái hoài chi. Cậu bé Hoàng lớn lên với câu hỏi đó. Đến giờ.

Nhận ra rốt cục chuyện này đã xảy đến với mình, Hoàng vừa có cảm giác như tự hào vì mình xứng đáng được nhận cái gì đó, vừa không khỏi ngạc nhiên. Một là thời điểm – anh không nghĩ ra được lý do gì ma mắt lại xuất hiện vào lúc này với anh. Hôm nay có gì đặc biệt? Giờ này, khoảng 7 rưỡi tối, có gì đặc biệt? Hai là lý do. Vì sao nó lại xuất hiện lúc này? Nó muốn báo với anh cái gì? Ba, liệu đó có phải con ma lừng lẫy của nhà B14-06 không? Nếu phải thì chuyện gì sẽ xảy đến với anh?

Tất cả những ký ức và câu hỏi này nháy lên trong đầu Hoàng đủ lâu để anh nhận ra mình ngạc nhiên và một lần nữa ngạc nhiên về cú giật mình phi-cơ-học đó. Vì lý gì ta luôn bất ngờ khi ta trông đợi một sự biến quá thể, rồi khi nó xảy ra ta lại ngạc nhiên như thể nó không có lý do gì để diễn ra? Hoặc giả, việc ta chờ trông nó có ảnh hưởng gì đến chuyện nó xảy ra hay không? Hoàng nghĩ về dãy số trên nắp hộp – vẫn biết nó sẽ đếm ngược đến 0, anh tự hỏi liệu mình có ngạc nhiên khi điều đó xảy đến không.

Hoàng chớp mắt nhìn đôi mắt trên nắp hộp. Nó như một vệt loang thon dài, một cái khe có bốn điểm sáng bao lấy hai điểm tối, càng nhìn thì cái khe càng có vẻ rộng ra, như thể đôi mắt đang từ chỗ nheo lại dần dần mở ra hết mức. Hoàng chớp mắt. Rồi khẽ như thể không muốn làm động bầu không khí xung quanh, anh ngẩng đầu nhìn lên trần nhà.

Không có đôi mắt nào dõi xuống anh từ trên đó cả.

Hoàng bỗng thấy mình thất vọng vô cùng. Con ma đang nhìn anh từ cái hộp không phải ma mắt rồi. Thực ra nó không tới, nó chưa bao giờ tới với anh cả. Đây là một con ma khác. Anh đã đợi trông một thứ đến lúc cái-gì-đó tiến lại, rất gần với mong chờ của anh nhưng đến cận bên thì hoá ra không phải nó mà chỉ là một bản sao không mong muốn của nó mà thôi. Hoàng thấy ngực mình mở tung ra, anh rơi xuống đó. Rơi mãi.

Hoàng rời khỏi ghế, nằm lên giường nhìn trần nhà.

Anh không thấy rằng rèm phòng mình đang lay động. Những chuyển động đều, đẹp như lớp sóng vĩnh cửu bắt đầu với mép màn trung tâm và lan sang hai bên. Anh không nghe chuông gió kêu lục cục – nó không hề kêu vì không có gió.

[chưa hết nhưng ngưng đăng 🙂 ]

Advertisements

About tara1910

I write to describe, with hopes that my description is truthful.
This entry was posted in 52 weeks to write, a story a week, a story a week, 52 weeks to write, nhà Hoa, notranslation, Uncategorized. Bookmark the permalink.

3 Responses to nhà Hoa – P10 (và không đăng nữa)

  1. Cún says:

    Tiếc nhỉ 😦

  2. LeQl says:

    Cớ gì lại không đăng nữa vậy? :/

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s