nhà Hoa – P9

Nha Hoa 1

[…]

Nhiệt độ bên trong và bên ngoài cân bằng hoàn hảo. Born thấy làn khí nhẹ len cùng với mình vào căn phòng tối hơn phòng ngoài, có mùi da dễ chịu. Đúng như cậu Tiếp tân nói (cậu ta tên gì nhỉ, những cái tên Việt Nam âm tiết cứ xoắn vào nhau thật khó nhớ), bên phải là một ghế ngồi lớn kề bên bức vách đặc biệt, vằn vện như vân đá. Born đặt túi xách xuống chân ghế, ngồi lên ghế. Chiếc ghế này thoải mái hơn ghế ngoài kia, chân ông có đưa lên cao một chút nhưng không hề chèn ép gì. Ông luồn bức thư qua ô nhỏ trên vách và nhìn lên trần. Ghế hơi rộng nên hai tay ông xuôi theo thân chứ không đặt lên phần tay bành. Quả là êm.

Born nghĩ về những gì sắp được nghe. Ông đã nghe bức thư nhiều lần nhưng mỗi Reader có khác nhau một chút, lần cuối cùng Mẹ nhìn rất già, làm ông băn khoăn không biết lần này ra sao. Thực ra ông có ý muốn thấy Mẹ trẻ hơn một chút – ông luôn nhớ tới Mẹ trẻ và dịu dàng. Dĩ nhiên già cũng có thể dịu dàng nhưng Mẹ vẫn trẻ chứ. Born nhớ lại hình ảnh Mẹ ngồi viết thư rồi bỏ qua ngay, ông sắp được thấy đây rồi, không cần nghĩ nữa. Born nhúc nhích lưng trên, chớp mắt. Ông thấy mắt mình đang hơi khô và tự hỏi liệu căn phòng có đang lạnh hơn lên không. Mặt da của ghế nơi ông đặt người xuống thì ấm nhưng chỗ ông vừa nhích khuỷu tay chạm tới thì lành lạnh. Ông thu cánh tay lại người.

Ông thấy mình đã đợi hơi lâu. Đây là lần đầu tiên ông thấu với một người Reader Việt Nam. Anh Tiếp tân nói không có vấn đề gì về ngôn ngữ nhưng làm sao chắc chắn được, nhiều người nói vậy mà không đúng vậy, nhất là ở thành phố này. Ông tự hỏi nếu họ không hiểu nội dung tài liệu thì sao. Thật ra Born chưa bao giờ tường tận cách Reader làm việc, ông chỉ mang máng biết họ có năng lực lạ lùng là khi họ đọc một tài liệu cụ thể cho một người cụ thể thì người đó sẽ thấy tất cả những diễn cảnh trong tài liệu rõ nét như xem phim về tài liệu đó – tức là thấu. Vì sao họ có khả năng này thì ông không rõ, từ khi ông biết trên đời có loại người (hay loại khả năng) như vậy thì nó đã trở thành một nghề tuy không gọi là phổ biến nhưng khá thời thượng. Những Reading studio kiểu này được tìm đến như một thú vui xa xỉ mới (chi phí mỗi lần thấu ở Việt Nam tính ra khoảng năm mươi đô Sing một phút, còn ở Sing thì khoảng chín mươi lăm đô). Ông chưa bao giờ đi thấu ở Sing, phần vì mỗi lần ở nhà lại bận bịu đủ bề, phần vì nó cũng hơi quá đắt và phải đặt rất lâu mới có chỗ. Ở Sài Gòn, nơi ông làm việc bấy lâu, vừa rẻ hơn vừa ít phải chờ hơn. Như lần này, ông gửi mail xong là có trả lời ngay về một suất trong bốn ngày tới. Chính là hôm nay. Nhanh vậy đấy. Chỉ còn vấn đề ngôn ngữ….

“Born, tình yêu của mẹ,

Âm thanh len qua vách như khói. Born chỉ kịp nhận ra đó là tiếng đàn ông trầm và có pha chút thổ âm Anh thì mắt ông đã không còn nhận ra góc trần nhà lẫn màn nữa mà bắt đầu chuyển thành diễn cảnh.

“Khi con đọc thư này thì con hẳn đã nhận ra mẹ không đi chợ mà đã bỏ cha và con mà đi hẳn rồi …”

Tóc Mẹ búi gọn lên nhưng hai bên tai phồng ra một chút và lúc này phần gần tai nhất đang lấm tấm mồ hôi. Nhưng Mẹ không lau mồ hôi. Mẹ đang khóc. Mẹ cũng không lau nước mắt. Mẹ đang ở đâu vậy? Chợ ướt? Đây rồi, đường đi từ căn hộ xuống chợ ướt. Nắng quá. Mẹ không đội nón. Mẹ xách một cái túi khá lớn, Mẹ đeo nó lên vai phải rồi đổi qua vai trái. Cái túi có vẻ nặng. Mẹ cong lưng lại. Đúng cái túi nặng vì Mẹ phải dừng một bước và ôm túi vào ngực. Mẹ dựa vào cột chống mái đường đi. Chợ ướt đã chếch ở phía trước, bên phải đây rồi.

Cha. Cha nhìn theo mẹ? Cha đang ở đâu vậy? Trên hành lang. Nhưng Cha không nhìn xuống cái đường dẫn ra chợ, cái đường Mẹ đang đi đó. Cha nhìn ra xa xa cái đám rừng cạnh nhà, từ đây chỉ thấy ngọn dầy như ngọn súp lơ xanh mạ. Cha nhìn nó thôi, vẻ mặt không có gì đặc biệt. Cha không nắm tay mình.

Mình thấp quá. Mình đứng với Cha mà không thấy được ngọn cây vì lan can cao hơn đầu mình và che mất tầm mắt mình. Không nhìn được ra ngoài nên mình nhìn Cha thôi.

“… khi lớn lên con sẽ thấy mọi chuyện rõ ràng hơn so với mẹ bây giờ …”

Đây là mình khi đã đi làm cho hãng ô tô đó. Mình bán ô tô cho họ. Mình bán tốt lắm. Ban đầu mình không biết bán kiểu gì vì hãng này rất mới cho thị trường Singapore. Và xe cũng xấu nữa. Mình đang nhìn một mẫu xe tân tiến của họ đây: gọn nhưng cục mịch, màu nhã nhưng dễ lẫn lộn, ghế có rộng hơn hai phân so với xe cùng cấp của đối thủ cạnh tranh nhưng vậy thì ích gì, khách hàng chỉ mua mã thôi. Mình thấy khó. Rồi mình nghĩ mình sẽ phải tìm hướng bán khác. Đây là mình cắt những mảnh báo cũ về tai nạn xe cộ ra, cố tình dùng những mẩu tin rõ hình thương hiệu xe đối thủ dù xe nát bét cả. Rồi mình gom lại thành cả tập và giới thiệu với khách để làm bật lên chuyện xe hãng mình thì an toàn như thế nào – không có bài báo tai nạn nào cả. Đây mình thấy người khách này có vẻ quan tâm. Một anh tầm bốn mươi tuổi có đứa con gái im như thóc, mặt mũi đã không xinh lại còn cố tình nhăn nhó. Mình tiếp cận khách và hỏi về đứa con gái như thể nó là vũ công ba lê duyên dáng nhất trần gian, nhưng khéo léo thôi, chứ không người khách sẽ nghi ngờ, và chủ yếu là cho người mẹ đang đứng hơi xa kia nghe. Mấy ông bố thì được tích sự gì, toàn là các bà mẹ quyết định cả. Người ta nói phụ xa mẫu cố, ông bố chọn xe rồi bà mẹ lo trả tiền, tức là gì thì gì cũng đến tay các bà mẹ cả. Mà mẹ thì nịnh con bà ta tức là nịnh bà ta. Đấy mình thấy là người mẹ đã cười một mình và nhìn đứa con gái rồi tiến về phía ông bố đây. Chắc chắn bán được.

“… Mẹ yêu con nhiều hơn tất cả từ ngữ khả dĩ trên đời này …”

Mẹ vẫn khóc. Nhưng đây Mẹ đang để nước mắt tuôn thành dòng vậy và ngẩng lên nhìn. Mẹ đang ở đâu vậy? Mình không biết, mình chỉ thấy một cái bàn một cái ghế chỗ Mẹ ngồi còn phía sau là gì thì mình không thấy. Mẹ nhìn ra cửa sổ hoặc cái gì sáng lắm vì gương mặt Mẹ được chiếu sáng này. Tóc Mẹ vẫn búi kiểu đó, hai bên phồng ra. Tay mẹ để lên ngực. Móng tay mẹ sơn đỏ. Sơn đỏ à? Nhìn kỹ vào. Đúng, sơn đỏ. Da mẹ trắng nên màu sơn nổi rõ lắm. Vừa đỏ vừa bóng. Những lần trước mình có thấy như thế này không nhỉ? Mẹ cũng đẹp nữa. Mẹ thật là trẻ. Nhìn như cô gái chưa đến ba mươi tuổi vậy. À mà như vậy là đúng tuổi Mẹ lúc đó rồi. Vậy đúng là Mẹ. Mẹ đẹp quá.

“… Con đừng tìm mẹ…”

Đây là lưng Mẹ. Mình không thấy mặt nữa nhưng chắc chắn đây là lưng Mẹ. Nhưng sao nó nhỏ vậy? Mình nhớ lưng Mẹ lớn đến nỗi mình ngồi lên cho Mẹ cõng được cơ mà? Tấm lưng này vừa nhỏ vừa khum về trước, không thể cõng mình được. Tóc Mẹ đằng sau vẫn đen còn bên mai thì đã bạc rồi này. Mẹ vẫn nhìn ra cái gì sáng quá, nhưng lần này mình không thấy mặt Mẹ nữa. Liệu Mẹ có tan vào luồng sáng đó không? Mẹ không có vẻ gì vội vàng đi tới cả, nhưng cũng không có vẻ đang đi lùi hoặc quay lại phía mình. Mẹ ơi? Mình gọi một tiếng xem. Mẹ ơi? Mình không nghe được tiếng mình. Vậy Mẹ cũng không nghe được đâu. Đấy Mẹ đi xa nữa rồi, cái lưng Mẹ nhỏ lại nữa này. Áo khoác của Mẹ phấp phới, cái áo mỏng mỏng, màu gì vậy? Mình không thấy nữa. Mình thử gọi to lên một lần nữa nào. Mẹ ơi!!!!!!!! Không Mẹ không nghe rồi. Mẹ đi rồi. Sáng quá. Chói mắt quá. Mẹ ơi!!!!

“…Mẹ của con”

Tối sụp xuống. Mình không thấy gì nữa. Và cũng không còn gì để thấy nữa vì bức thư đến đây là hết rồi. Không có gì sáng sủa hơn những lần trước cả. Lúc nào cũng tối đen. Cái gì cũng tối đen. Luôn luôn kết thúc tối đen. Mẹ đi rồi.

Từ khoé mắt bên phải, nơi một dòng nước đã chảy tràn xuống ghế, Born Charmant thấy lá thư đã được luồn trở lại sang phía ông.

Phiên thấu của ông kết thúc.

[…]

Advertisements

About tara1910

I write to describe, with hopes that my description is truthful.
This entry was posted in 52 weeks to write, a story a week, a story a week, 52 weeks to write, nhà Hoa, notranslation, Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s