nhà Hoa – P8

Nha Hoa 1

Người khách chìa danh thiếp về phía Tuấn.

– I’m Charmant. Born Charmant[1].

Gọi là “charmant” quả là trật. Đó là một bác nam tầm năm mươi tuổi, thấp người, đầu hói, da xạm, mắt sụp, mũi bè, môi mỏng, eo lớn hơn hông và hai gót chân luôn chụm lại khiến bàn chân xoè thành chữ V. Mắt bác này nửa nâu nửa xám nhưng không phải màu xám độc đáo do nhiễm sắc thể biến dị mà xám đục theo kiểu bệnh lý nhãn cầu. Khi bác ngước lên nhìn Tuấn (dù đã khom người lại thì Tuấn vốn cao gần mét tám vẫn nhỉnh hơn so với bác chỉ tầm mét rưỡi già), dưới làn mi trên sụp và trên làn mi dưới mọng, đôi mắt mờ của bác làm Tuấn ớn ớn, phải nén lắm mới không nuốt nước bọt trước mặt khách. Tuấn mời bác ngồi.

Dù ghế dạng salon khá lớn, bác không ngồi dựa vào lưng ghế mà chỉ mé mé ở thành ghế, giữ thẳng lưng. Được chưa đến một giây, bác chụm các đầu ngón tay lại với nhau, đặt cẳng tay lên đùi làm lưng khom xuống một chút và bụng trùm lên đùi. Mắt bác nhìn ra phía trước, tức là hơi nghiêng xuống nhà một chút. Tuấn hỏi

Tôi có thể xem tài liệu được không ạ?

Bác như sực nhớ, mở cặp da bên cạnh lấy một cái phong bì nhỏ, dài.

Tôi đã hỏi rồi nhưng… hy vọng là cái này không ngắn quá và chuyện ngôn ngữ thì… tôi hi vọng không có vấn đề gì.

Giọng bác có ngữ điệu Singapore đặc, nhấn ở cuối âm tiết và nhá lượn như tiếng Trung Quốc. Tuấn cười vẻ thông cảm.

Bác đừng lo. Miễn Người Đọc hiểu là được ạ.

Nụ cười thông cảm của Tuấn đã đạt mức siêu phàm, tức là tuy có điều kiện nhưng vẫn chân thành, nên bác có vẻ thư giãn hơn một chút. Tuấn mở phong bì ra xem. Một bức thư đề gửi Born. Tuấn nhìn qua rồi bỏ bức thư trở lại phong bì, đặt lên bàn và đẩy lại phía bác Charmant. Bác nhận, bỏ vào cặp lại. Giờ bác duỗi các ngón tay ra và ép chúng lại với nhau một chút.

Tuấn nói:

Bác vui lòng ngồi đợi ở đây đến khi hết nhạc rồi vào phòng này ạ– Tuấn chỉ vào căn phòng đầu tiên trong hai phòng liên thông. Trong đó có một tường ngăn có lỗ thông sang gian bên cạnh. Bác đặt tài liệu qua lỗ đó và thư giãn nhé. Phiên sẽ bắt đầu ngay khi Người Đọc lướt xong tài liệu của bác. Được không ạ?

Bác Charmant gật đầu.

Cũng như bình thường thôi nhỉ.

Tuấn gật lại.

Vâng. Tốt rồi. Cháu đi đây.

Tuấn rời đi. Cửa đóng lại sau lưng anh với hai tiếng tít tít.

Chỉ khi Tuấn rời đi Born Charmant mới nhận thấy âm thanh mà Tuấn gọi là “âm nhạc” thực sự đã đầy tràn trong gian phòng bài trí như một studio này. Tiếng sáo trên nền một âm thanh gì đó khó nhận biết hơn, ru ri, vừa mượt và xuôi vừa nhám nhám như kiểu bông lau cọ vào tai vậy. Born không phân định được rõ nó là âm thành gì. Ông có cảm giác nếu đặt trọn chú ý vào chuyện nghĩ xem nó thực sự là tiếng gì thì ông sẽ lỡ thời điểm tiếng sáo ngưng. Vậy nên ông thôi không cố đoán nữa. Ông ngồi sâu thêm một chút vào ghế cho thoải mái. Vừa dịch lưng vào trong thì ông thấy chân mình hổng khỏi mặt đất khiến ông có cảm giác thiếu vững chãi nên lại ngồi dịch ra mép ghế để chạm chân xuống đất trở lại. Cái ghế này, phần ngồi hơi thoải xuống đến lưng ghế để người ngồi dựa lưng vào đó nhưng đối với người chân ngắn lưng dài như ông thì hơi khó chịu. Nếu ông dựa toàn bộ lưng vào lưng ghế thì chân sẽ đưa lên hơi quá cao so với hông và khiến bụng ông đầy lên. Do vậy ông luôn tránh ngồi ghế kiểu này ở bất cứ chỗ nào ông lui tới. Điều này đang hơi khó vì xu hướng ghế hiện tại như vậy, ở đâu cũng có: nhà hàng, quán cà phê, quầy tiếp khách các công ty, phòng khám. Born nhớ lại lần cuối cùng mình đi khám. Đầu gối ông đau. Cô y tá nói ông ngồi chờ trên một cái ghế như vậy. Ông nói “đầu gối tôi không duỗi ra được nhiều như vậy”. Cô y tá nói “vậy bác thả chân xuống đất” nhưng ý cô rõ ràng là “ông không tự lo được cho mình à, có cái chuyện đơn giản như vậy cũng kêu ca.” Ông cũng không buồn cãi lại. Dịch vụ công thì chỉ thế thôi.

Born bứt mình khỏi suy nghĩ về dịch vụ. Nó chỉ nhắc ông nhớ đến sự lạnh lùng, đầu gối đau và những cái ghế không thoải mái. Ông ngước nhìn trần nhà tìm kiếm loa phát thanh – có lẽ nó ở phía trước mặt ông vì ông đang ngồi sát tường và không nghe âm thanh dội lớn hơn từ phía sau, nó chỉ loang loáng thôi.

Chỗ Born ngồi là một góc gian phòng, vậy nên khi ông ngước nhìn lên thì ông thấy góc trên của phòng. Không có dấu hiệu gì của đường loa chìm. Phía dưới góc đó là một cái tủ lạnh nhỏ, nối với chạn bếp nhỏ, bếp nhỏ, chậu rửa nhỏ, bàn ăn nhỏ, và một cái tủ dạng com-mốt nhỏ bằng gỗ đen – ông đoán là gỗ mun (tất cả những người Reader ông biết đều có chung hai sở thích: gỗ và màu đen). Cạnh tủ com-mốt này là một vách ngăn mỏng dẫn ra cửa về bên tay phải của ông. Không có dấu hiệu gì của loa ở đâu cả, quả là khéo.

Nhìn hết lượt về bên phải, ông quay sang bên trái, phía gian phòng ông sắp vào. Lúc nãy khi vào nhà tầm mắt ông đã quét qua bức tường này nhưng chưa lên cao. Ông nhướng mắt nên một chút để dò góc tường bên trên, giáp với trần nhà.

Một cặp mắt từ đó dõi đến ông, chạm vào tia mắt ông.

Born giật mình. Ông chớp mắt. Khi nhìn lại, ông không thấy đôi mắt đó trên trần nữa.

Tường vách màu be sậm, trần màu trắng. Không có dấu vết gì của loa chìm hoặc của một đôi mắt cả. Born nghĩ ông nhìn lầm. Cảm giác thì khá rõ – y như khi mình đang nhìn trộm cái gì mà tự dưng nhận ra mình cũng đang bị quan sát vậy. Nhưng không có mắt. Born nghĩ, nếu có một cặp mắt ở đó thật cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Những linh hồn vẫn luôn vờn quanh ông bấy lâu đấy thôi. Có người gọi đó là ám khí, người thì gọi là vong, có người còn nói chính là năng lượng của ông toả ra như vậy. Ông quen rồi.

Đến đây, tự dưng Born nhớ về tiếng nhạc. Ông ngẩng lên một lần nữa để xác định nhạc còn hay đã hết. Trong tai ông có tiếng u u nhè nhẹ nhưng chỉ một giây sau ông đã xác định nó không trùng lặp với tiếng êm êm như bông lau kia. Không còn tiếng sáo nữa. Đến lúc rồi. Born đứng dậy, cầm cái cặp da lên, định đem nó vào trong như thế nhưng nghĩ lại, mở nó ra, lấy phong bì thư, đóng nó lại cẩn thận, rồi vừa cầm bì thư vừa cầm cặp da với một tay, tay kia ông vặn thanh cầm cửa, bước vào trong.

[…]


 

[1]Tôi là Charmant. Born Charmant.

Kể từ đây, những phần tiếng Anh được in nghiêng bằng tiếng Việt

Advertisements

About tara1910

I write to describe, with hopes that my description is truthful.
This entry was posted in 52 weeks to write, a story a week, nhà Hoa, notranslation, Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s