nhà Hoa – P7

Nha Hoa 1

Cái màn be mỏng lay lay, đầu tiên từ mép gần đất, di lên theo đường dọc và đến gần vành trên thì lượn sóng ngang ra. Đường lượn mới này tạo thành một sóng kích ngược lại sóng ngang, làm cái màn lay hỗn loạn một chút. Rồi dao động dọc thắng thế, lan ra toàn bộ màn. Đường lượn êm đều như thể có một con lắc treo vào mép màn mà đu đưa và xung chấn của nó truyền đều theo chiều ngang. Cái màn không cưỡng lại dao động của con lắc, giữ trên mình nó những cái sóng dập dềnh đồng điệu. Căn phòng này có  hai vách là cửa sổ suốt từ sàn đến trần, mỗi cửa sổ chia làm ba tấm, tấm giữa có thể mở hé từ trong ra ngoài khoảng 30 độ, như vậy người lớn không chui ra được. Hiện giờ bốn tấm cửa giữa đều đóng. Vậy nhưng toàn bộ màn che hai vách cửa sổ cứ lay động dập dềnh đều thật đều.

Từ cửa sổ không nhìn thấy cửa phòng vì có một vách ngăn nâu vằn vện chắn giữa phòng, nối mép cửa sổ với vách đối diện. Một cái bệ 30cm chìa ra vuông góc và chạy suốt chiều dài của tấm vách như một cái bàn hẹp. Mặt bàn bóng mờ. Gần sát bàn và song song với nó có một cái ghế da lớn, dày, loại có thể ngả ra nằm được. Hiện giờ lưng ghế đang dựng gần như thẳng và giá đỡ chân cụp vào thân ghế nên nhìn nó khá cứng nhắc, như thể nó đang cố sức ngồi lên chính nó cho nghiêm chỉnh vì có một cái gương ngay trước mặt và nó muốn thấy cái bóng của nó trong gương hoàn toàn chính diện vậy.

Phía sau ghế, ở chỗ bức vách giáp với tường có một cánh cửa đồng chất với vách: nâu, vằn vện. Tay nắm cửa tròn, ở ngang tầm với bệ hẹp và cũng bóng mờ như vậy. Một cái hộp đen điện tử được gắn phía trên tay nắm, đó là bàn phím mã số và ô quét vân tay. Nó đen, bóng, lạnh, và hiện giờ không phát ra tín hiệu gì nên bề mặt phản chiếu khá rõ sự lay động đều đặn của tấm màn màu be kem. Soi từ đó, sóng lượn này hoàn hảo đến mức như thể đó là một ảo giác ba chiều do hộp đen sinh ra và cất giữ, chỉ phô bày đủ để ảo ảnh phơi bày.

Cái màn vẫn lay đều.

Phía cửa bên kia không có hộp đen tương ứng. Vách, bệ, ghế, cửa sổ và rèm thì đối xứng chặt chẽ. Vách nâu vện đối diện với cửa ra vào của gian, một cái cửa gỗ nâu tối không vằn vện, trơn nhẵn, tay nắm bằng thép không rỉ sáng mờ. Cửa này dẫn đến phòng của Hoàng.

Căn phòng dài hơn là rộng với toa lét ở một đầu và cửa ra vào lan can bằng kính suốt ở đầu còn lại. Hiện giờ hai tấm kính đang được đẩy sát sang hai bên và rèm cửa thì kéo sâu hơn nữa, vào tận hai góc tường. Nền phòng lót ván tre nâu sáng hơn màu cửa. Một cái giường gỗ mun dựa lưng vào tường toa lét. Cách đuôi giường khoảng một mét có một bàn làm việc, một kệ sách và một kệ mở với thanh treo quần áo bên trên, cùng chất gỗ mun với giường. Ghế có lót nệm ngồi và nệm lưng nâu. Hoàng đang ngồi đó.

Lưng Hoàng dựa vào lưng ghế và hơi khom về trước. Vai anh xuôi, hai cánh tay đặt trên đùi. Đầu gối Hoàng hơi mở về hai bên. Cạnh ngoài bàn chân anh chạm đất, lòng bàn chân hơi nhấc lên khỏi sàn và hướng vào nhau. Hoàng đã ngồi như vậy mười mấy phút, chăm chú nhìn thứ ở trên bàn. Anh thở rất khẽ và chớp mắt rất nhẹ.

Bên ngoài trời đang chuyển từ chiều sang tối. Những cụm mây cừu tụ lại ở chân trời khiến sắc xám có vẻ dày hơn và màu vàng nắng yếu ớt hơn. Không có gió. Ngày lụi đi chầm chậm và khô khan.

Do thiết kế phòng dài hơn là rộng, lan can của căn phòng khá ngắn. Với sàn gạch men xám xanh và tường sơn xám hồng, tông của nó lệch lạc đáng kể với gian phòng bên trong. Không có cây cỏ hay bàn ghế sân vườn gì trang trí cho nó cả. Thứ duy nhất chiếm không gian trong nó là một cái chuông gió bằng gốm xanh treo từ trần lan can, lủng lẳng  một con chuồn chuồn tre đít đỏ. Nếu có gió cái chuông sẽ kêu lục cục và con chuồn chuồn hấp háy rung rung. Hiện giờ chuông không kêu và chuồn chuồn yên vị ở điểm treo của nó. Cái dọi đồng nhỏ trong quả chuông cũng chỉ thẳng với đất một đường ngắn, lạnh, lỳ.

Tấm màn be ở cửa sổ phòng này bắt đầu lay. Như đã học được điều có ích từ gian phòng bên cạnh, nó bắt đầu luôn với nhịp sóng ngang. Hai tấm màn hai bên đồng nhịp một dải sóng li ti, đối xứng. Gọi là li ti nhưng chỉ cần đưa mắt đến sẽ thấy ngay sự xao động vô cớ này: không có gió và không có gì lắc nhưng màn vẫn lượn sóng đều như nước dưới xung động của sóng âm.

Nhưng Hoàng không thấy. Anh vẫn lặng yên quan sát vật thể trên bàn. Toàn bộ sự tập trung của anh đổ vào một cái phễu vô hình, rót xuống vật thể đó.

Nắng dần tắt, bóng tối vượt ngang lan can, thấm qua tấm màn, len vào phòng anh. Vật thể trên bàn cũng do vậy mà tối lại. Đó là một cái hộp vuông tầm ba mươi xăng ti mét mỗi cạnh, chứa một thứ gì đó như dầu thô đã đông cứng lại. Có một khối nổi lên giữa bề mặt đó như một cái đảo với nhiều lỗ lớn nhỏ khác nhau trên bề mặt, trong vài cái lỗ có gì đó nhú lên như sâu còn trong vài lỗ khác thì không. Cả cái đảo lỗ chỗ lẫn mặt phẳng láng bao quanh nó đều đen kịt. Khi nắng còn xuyên vào đến bàn của thì nó ánh lên nhẹ, giờ khi nắng đã rút xuống gần cạn thì nó như hút cả chút ánh sáng xung quanh vào trong và trở nên đen đến như mất hút vào trong chính nó.

Tic tic tic tic. Tic tic tic tic. Tic tic tic tic.

Hoàng giật mình.

Dù anh đã quen với khoảng thời gian 30 phút mà cái hộp mở mỗi lần và có thể áng chừng khá chính xác khi gần hết thời gian, cơ thể phi-cơ-học của anh vẫn giật không thể kiểm soát khi nhận được tín hiệu âm thanh từ hộp. Hoàng thở nhẹ ra và nhìn đồng hồ hiển thị trên bề mặt hộp. 15:30:00. Dãy số nháy năm lần rồi biến mất. Cùng với nó, cái đảo và mặt chất lỏng đông màu đen cũng tan biến đi như thể một cái nắp vừa được đậy lên nó từ bên trong cái hộp. Giờ, thứ trên bàn Hoàng chỉ là một khối vuông nâu vằn vện như một phiến đá mắt cọp thôi.

Đinh đoong. Đinh đoong.

Chuông cửa.

Hoàng đứng dậy, đi ra cửa.

Anh không thấy cái màn bỗng dừng lượn sóng khi tín hiệu từ cái hộp vang lên.

Hoàng mở cửa. Bà Xá đang cầm một bao đồ giặt.

– Đồ của cậu đây. Với tui có làm chút cơm, để tui lấy cho cậu luôn.

Bà chìa ra cái gà mên ở tay kia.

Hoàng “dạ” một tiếng gần như không nghe được, mở cửa lớn hơn cho bà vào. Bà đặt túi đồ giặt lên sofa nhỏ, vào thẳng bếp, trên đường đi tiện tay bật tất cả đèn lên.

Hoàng đã cho sửa căn hộ lại để dành nhiều diện tích cho hai phòng liên thông nên bếp của anh chỉ còn một góc nhỏ với một kệ đựng đồ, một bồn rửa và một cái bếp từ. Kề đó là một bộ bàn ăn bốn chỗ nhưng chỉ có hai ghế. Góc sinh hoạt này chia sẻ không gian với góc tiếp khách giáp với tường bên phòng liên thông theo một lối giản dị nhưng có tính toán nên tuy nhỏ nhưng ấm cúng. Nó trang nhã đủ cho công việc của Hoàng.

Hai tuần sau khi Hoàng chuyển vào, bà Xá hàng xóm sang hỏi chuyện. Bà nói về con ma trong nhà này và hỏi Hoàng nghĩ gì về chuyện đó, có thấy nước nôi làm sao không, và giờ biết rồi thì sao. Lúc đó Tuấn, bạn đồng thời là quản lý của Hoàng cũng có mặt. Từ chỗ chỉ tò mò, với sự liến thoắng vô tư lẫn sự nhạy cảm thiên bẩm, Tuấn nói chuyện nhiều với bà Xá đến nỗi về cuối buổi hai người trở thành đôi bạn thân và bà Xá ngỏ ý giúp Hoàng dọn dẹp nhà cửa (“tui nói, không ai chịu làm đâu, thôi để tui lo cho cậu”). Tuấn hỷ sắc tưng bừng cứ như chính cậu ta mới là người dọn vào nhà này và nay được vận thơm. Gần như cậu đồng ý thay mặt Hoàng vậy. Bà Xá và người bạn thân mới tiếp tục hàn huyên trong khi Hoàng, vốn dĩ từ đầu đã không chú ý lắm đến chuyện ma cỏ lẫn chuyện dọn nhà, chỉ ậm ừ đôi lúc. Kể từ đó, bà Xá sang nhà Hoàng hai lần một tuần để lau dọn, giặt đồ (bà mang đồ về bên nhà bà giặt và ủi rồi mang trở lại nhà Hoàng như hôm nay). Thi thoảng bà nấu cho Hoàng ít cơm như hôm nay. Cơm của bà Xá luôn đủ món canh, mặn, rau và còn hay có thêm dưa cà nhà muối. Giờ bà đang soạn chén bát, đặt đồ ăn ra bàn.

Hoàng nói nhỏ “cháu cảm ơn” rồi đi rửa tay. Mới chỉ một tháng nhưng Hoàng cũng đã đọc được quy cách của bà Xá trong chuyện nuôi ăn này: bà muốn Hoàng ngồi vào bàn đàng hoàng, thử ít nhất là hai món (mặn và canh) thì mới hài lòng để rời đi. Thấy đồ ăn với một món kho đậm mùi, Hoàng bỗng dưng cũng thấy ngót bụng. Anh rất cảm kích bà nấu ăn cho mình như thế này.

Vừa đun lại nước canh, bà Xá vừa sắp muỗng đũa lên mấy đồ gác nhỏ bằng tre của Hoàng. Gu đồ đạc của anh rất vừa mắt bà – đơn giản, trang nhã. Đợi đến khi phù hợp bà sẽ hỏi sao Hoàng chưa cưới vợ.

Khi đũa đã sắp cạnh thìa, cạnh bát cơm, bà Xá lấy một đôi đũa khác chỉnh lại phần rau muống xào cho nằm gọn trong đĩa. Khi rút tay về, bà thấy cái thìa bạc thay vì nằm song song với đũa, đã xéo thành một góc 45 độ.

Bà dừng lại nhìn nó, nghiêm nghị như thể bắt nó tự động quay lại vị trí cũ. Nó không quay lại. Vậy nên bà lấy tay chỉnh nó lại cho ngay ngắn.

Nước canh sôi, bà chạy vào trong đổ nó ra tô đậu hũ hẹ, bưng tô ra bàn. Một lần nữa, cái thìa lại nằm chệch một góc 45 độ so với vị trí ban đầu.

Bà Xá đặt tô canh xéo với đĩa rau và đĩa thịt kho. Bà múc nó lên một chút để đậu hũ tách ra còn hẹ trôi lên trên cho đẹp. Sau đó bà nhìn lại cái thìa, một lần nữa vô cùng nghiêm nghị. Bà đợi. Cái thìa không nhúc nhích.

Bà lấy thìa lên khỏi bàn, giơ nó ra trước mặt, giữ nguyên đôi lông mày nhíu lại với nhau, gằn giọng với cái thìa

– Thôi nghe chưa. Để người ta ăn.

Từ trong toa lét, Hoàng ngó ra

– Dạ?

Bà Xá không quay về phía Hoàng, nói

– Không có gì. Cậu xong chưa ra ăn đi.

Bà đặt thìa xuống, nhìn nó thêm một chút. Nó không động đậy nữa. Bà đi vào trong bếp gom gà mên lại. Khi xong thì Hoàng cũng vừa ngồi xuống bàn ăn. Bà nhìn qua phía tay phải của Hoàng, thấy cái thìa vẫn song song với đũa. Bà cười với nó. Hoàng thấy vậy, nghĩ bà cười với mình, gật đầu với bà, nhấc chén cơm bới sẵn và đũa lên. Anh gắp một miếng thịt kho, cắn thử, gật đầu. Anh cầm thìa múc một miếng canh gồm cả đậu hũ và hẹ, húp, lần này quay về phía bà Xá và gật đầu với bà. Bà Xá gật đầu lại với anh. Rồi bà đi ra cửa.

– Anh xong cứ để đấy, mai tôi sang dọn nhé.

Hoàng dạ.

Bà Xá đi qua anh, nhìn cái thìa thêm một lần nữa – Hoàng vừa đặt nó xuống thanh gác. Bà mở cửa ra và đóng nó lại sau lưng. Cửa kêu “tít tít”, báo hiệu đã đóng.

Bên trong, Hoàng đang ăn bữa tối bà Xá nấu một cách thong thả.

Nếu có thể nhìn vào gian phòng liên thông, ta sẽ thấy tấm rèm đứng im. Nó đứng im từ nãy, có thể là lúc Hoàng đứng dậy mở cửa, có thể là lúc bà Xá vào, có thể là lúc bà Xá bảo “thôi nghe chưa”, có thể mới từ lúc bà đóng cửa lại. Gian phòng đồng loã với sự nín lặng của nó, xua hết âm thanh ra ngoài, rỗng không.

Bên ngoài bỗng có ít gió. Chuông gốm kêu lục cục và chuồn chuồn đít đỏ lay lay.

Tấm rèm trong phòng Hoàng không lay mà im cứng như rèm trong phòng liên thông vậy.

[…]

Advertisements

About tara1910

I write to describe, with hopes that my description is truthful.
This entry was posted in 52 weeks to write, a story a week, a story a week, 52 weeks to write, nhà Hoa, notranslation, Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s