nhà Hoa – P6

Nha Hoa 1

Dù có thể khiến những hình ảnh trong thư gần như hiện thực hoá cho người nghe, bản thân Hoàng không có khả năng nhìn tường tận những hình ảnh đó. Bức thư mà anh đã đọc cả ngàn lần cho Taman, đối với cô là một bộ phim gây nghiện nhưng đối với Hoàng chỉ là một xấp giấy im lìm. Anh không khỏi thuộc lòng một vài đoạn trong đó nhưng chúng chỉ là một đống chữ vô nghĩa, lộn xộn và dư thừa – chúng không thuộc về anh, chúng trôi vào miệng anh rồi trôi ra đường nào đó anh không rõ. Tuột đi hết cả. Một số cặn lắng lại. Anh không thấy rõ chúng nhưng biết chúng có ở đó. Nếu có thể, anh sẽ móc hết ruột mình ra để nó khỏi lưu lại dù một hạt cặn. Hoặc nếu có cách gì xoá mọi lưu ảnh của con người này khỏi mọi bộ lòng, xúc nó ra khỏi mọi sự lưu trữ khả dĩ trên đời, như vậy là tốt nhất. Hoàng nghĩ về một hình cầu trắng sáng chứa lưu ảnh. Anh đang ở bên trong hình cầu đó, cạo một cái lỗ để moi lưu ảnh của bức thư lên. Cái hố bề mặt thì láng như gương nhưng phía dưới thì có kết cấu như thịt động vật, mềm, đỏ, ướt. Hoàng không có công cụ gì khác ngoài tay và móng tay. Anh cậy dần lớp gương để thịt lộ ra. Anh thấy lưu ảnh dính vào đáy hố như mủ của vết thương ác tính. Trắng vàng, lớp nhớp, ướt, dai, chỗ có vòi còn chỗ ự thành đống. Hoàng lấy tay cào mủ đi nhưng không bứng được gốc nó. Đám gốc không thể bị bứng khỏi thành hố, trái lại, càng dứt vòi mủ lên thì Hoàng càng thấy bộ gốc chỉa ra thành nhiều rễ con đâm ra tứ phía và đâm sâu xuống. Chân Hoàng, đầu gối Hoàng lún vào thành hố mềm, anh có thể cảm thấy đám rễ mủ nhỏ này bám vào bàn chân, ống chân mình. Càng đào anh càng làm cho những cái hố rễ rộng ra và ăn thêm vào hình cầu nhưng lượng mủ dường như không giảm đi chút nào cả. Khi một cái hố đã sạch mủ, nát tươm như vết xước sâu thì bên cạnh nó, đằng trước nó, đằng sau nó, xa hơn về tất cả mọi phía, những hố mủ mới đang hình thành, trắng hếu, cùng nhau rỉ vào cái hố giờ đã rộng như một bể bơi một chất lỏng đục, tanh, bề mặt vàng trong như huyết tương còn phần đáy đỏ như máu cục. Cái hố càng ngày càng rộng ra và sâu thêm còn anh ngày càng nhỏ lại. Đến một lúc, cái hố rộng ra đến hết tầm mắt anh. Úp phía trên nó là một màn xám đục mà Hoàng không rõ là vòm quả cầu hay chỉ là nền của nó. Nếu đó là nền quả cầu thì anh đã chìm hẳn vào trong nó rồi. Cái lỗ anh cào ra đã khép miệng với anh bên trong nó rồi.

Gian bên kia lại có tiếng dinh dính của da, lần này cùng với tiếng bục dứt khỏi bề mặt ghế. Taman đã đứng lên. Không còn tiếng động nào rỉ sang bên này nữa. Anh không đoán được cô làm gì.

Hoàng ngồi thẳng lên. Hơi lạnh từ gạch men lan lên gan bàn chân anh. Hoàng dẫm lên gạch, quan sát hơi lạnh lan lên đến ống chân rồi rời khỏi ghế, đi đến cửa sổ, nhấn một cái nút bên cửa sổ để kính đổi màu từ tối thành trong suốt.

Ở ngoài nắng. Hoàng nheo mắt lại mấy giây rồi từ từ mở mắt ra.

Bán đảo Thủ Thiêm nhô sang Quận Nhất một vồng hung hãn như thể nó sẽ chồm sang đấm trung tâm thành phố thật mạnh nếu không được dè chừng. Từ cuống bán đảo nơi anh đứng, Hoàng thấy khu vực hành chính mới đang đùn chen lên từ dưới thảm cây xanh như nấm. Bên kia, khu vực hành chính cũ nấp sau một hàng nhà cao tầng lấp lánh gườm sang. Giữa hai phe, sông Sài Gòn lượn một đường gắt quặp từ Bình Thạnh sang Quận Tư. Nước sông xám đục không soi hết được trời. Hoàng nhìn lượt nước sóng sánh từ bên này sang bên kia, không hẳn rõ dòng nước đi theo chiều nào nhưng có cảm giác nó gập Quận Nhất lên theo chiều thẳng đứng để tiếp với trời một góc 90độ. Trời, từ điểm giới hạn tầm mắt của anh, xuôi lài lài trở lại và ập lên nóc toà nhà này. Căn phòng đặc biệt này trong penthouse của Taman không có lan can nên Hoàng chỉ nhướn mắt lên là thấy bầu trời dính ngay vào viền trên cửa sổ. Anh thấy nó đang từ xanh lơ chuyển dần thành tím, pha với chút đỏ vàng của ánh mặt trời  buổi chiều đang còn hắt cố lên. Hoàng biết gian phòng này có một hệ thống ánh sáng được thiết kế đặc biệt để sao chép ánh sáng bên ngoài. Với hai vách là cửa sổ suốt từ sàn đến trần, nó cho cảm giác nối liền giữa bên ngoài và bên trong phòng như kiểu bể bơi vô tận cho người ta cảm giác họ đang bơi trên không. Anh quay nhìn về phía sau. Đúng, ánh sáng xuyên suốt làm anh thấy như thể căn phòng đang trôi nổi bập bềnh chứ không cố định. Hoàng khó chịu vì cảm giác trôi-mà-không-thực-là-trôi đó. Anh nhấn cái nút lúc nãy để kính quay lại thành màu tối. Ánh sáng trong phòng vẫn sao chép nắng bên ngoài, vàng vàng, đỏ đỏ, soi bóng anh lên kính. Anh nhấn cái nút ngay cạnh đó để tắt nốt đèn đi. Trong tích tắc, bóng tối rơi vào mắt Hoàng.

Gian của Taman luôn luôn tối đen như thế này. Cô kể về nó với anh khi toàn bộ căn phòng đọc/nghe này được thiết kế. Cô nói rằng ánh sáng tự nhiên là quan trọng, nhưng tiếng quan trọng hơn, vậy phải có cách cho căn phòng vừa tự nhiên vừa bảo đảm tất cả tiếng lưu thông chính xác. Cô nói rằng những tấm vách ngăn được nhà thiết kế âm thanh của Maybach tư vấn và kiến trúc sư của A20 dựng nên (cả hai cái tên này đều không có ý nghĩa mấy với Hoàng). Cô nói phải làm tất cả những điều này để nhận được hình ảnh tốt nhất từ bức thư – những thứ Hoàng sẽ gợi lên trong đầu cô khi anh đọc nó cho cô qua bức vách. Cô nói cô phải hiểu cho bằng được câu chuyện thực sự trong thư. Cô nói chỉ một mình Hoàng có thể giúp cô làm điều đó.

Sự thật, kể từ khi xây xong căn phòng đặc biệt này, sau lần thứ n Hoàng đọc bức thư cho Taman, vách ngăn cực chuẩn lẫn ánh sáng sao chép hoàn hảo tự nhiên đều không giúp gì cho Taman cả. Cô chỉ tắt đèn đi mà khóc.

Hoàng biết hôm nay là lần cuối cùng anh đọc thư cho Taman.

Có tiếng mở cửa từ gian bên cạnh.

[…]

Advertisements

About tara1910

I write to describe, with hopes that my description is truthful.
This entry was posted in 52 weeks to write, a story a week, a story a week, 52 weeks to write, nhà Hoa, notranslation, Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s