nhà Hoa – P5

Nha Hoa 1

Hoàng gấp lá thư lại.

Tay Hoàng dính dính mồ hôi và cả một ít bột giấy. Dù rất cẩn thận, Hoàng không khỏi làm lá thư mủn đi đôi chút mỗi lần anh đọc nó. Có những tờ, chỗ anh cầm vào giấy đã mỏng đi trông thấy. Anh cũng nhận ra hàng tua rua bên lề trái – vết xé từ sổ đóng gáy xoắn – có thêm vài chỗ hổng so với lần trước anh đọc nó. Taman hẳn đã đọc lại thư, mỗi lần lại tẩn mẩn tỉa đi một mảnh. Hoàng thấy hai chỗ in dấu tay cô, rất nhiều lớp ngón tay chồng lên nhau thành một dấu như hình ôvan. Có một hình như vậy ở góc trái bên dưới, hai ở giữa phía lề phải.

Lá thư không có phong bì. Hoàng để thư vào chiếc hộp lót nhung đen, khảm sơn mài dành riêng cho nó. Khi đậy nắp hộp lại, anh nhận ra gian bên cạnh đang rỉ sang gian của anh những tiếng nấc nghẹn và tiếng nức nở ri rí. Taman đang khóc. Cô luôn luôn khóc khi nghe Hoàng đọc thư.

Hoàng không rời tay khỏi nắp hộp. Nó đặt trên một cái bệ mỏng dài suốt từ tường trước mặt, bám vào tường bên phải chỗ anh đang ngồi, đến tận mép cửa phía sau lưng anh. Cái cửa đó mở ra một căn phòng lớn, phòng ngủ của Taman, và hiện giờ cô đang ngồi kề bên bức vách. Hoàng có thể tưởng tượng cô đang rút mình trên chiếc ghế nằm, cuộn tay chân lại về tư thế bào thai, ngực đóng, vai rung nhẹ. Anh hình dung cô đang quay mặt về phía vách, tức là về phía gian phòng của Hoàng như thể điều đó giúp kéo dài hoặc níu lại những hình ảnh từ lá thư. Hoàng quay người nằm nghiêng về bên phải để anh cũng đối diện với vách, tức là đối điện với Taman nếu giữa hai người không có bức vách. Anh thở nhẹ. Bức vách này được thiết kế đặc biệt để tất cả âm thanh bên này lọt sang bên kia đầy đủ và tinh tế. Anh biết những gì anh đọc rót sang bên kia như vậy. Anh không muốn tiếng mình xoay người cũng luồn sang mà làm gãy cảm xúc của Taman. Anh không muốn cô ngừng khóc. Nếu có thể, Hoàng sẽ khiến Taman khóc liên tục, khóc giàn giụa, khóc đến khi đôi mắt cô khô đi và teo lại và trôi ra khỏi hốc mắt, chỉ còn nối với nó bằng mấy bó sợi thần kinh leo teo. Rồi máu theo đó tứa ra, rỉ liên tục dọc theo bó sợ thần kinh xuống nhãn cầu mà rót xuống đất một dòng lách tách. Máu sẽ thành một vũng trên sàn. Nó vẫn không ngừng chảy. Gương mặt Taman sẽ hóp hép lại, rồi cổ cô nổi gân lên, rồi ngực cô xẹp xuống. Những ống, những gân thường ẩn dưới lớp da cổ mịn của cô sẽ nổi lên như chính chúng mới là thứ treo giữ làn da lại. Dần dần, vì máu vẫn rút ra khỏi cơ thể Taman theo đường hốc mắt, tay chân bụng cô sẽ rỗng tuếch ra, cơ của cô sẽ teo hết đi, da cô sẽ trùng lại rồi co rút đến khi chỉ còn đủ bao lấy khung xương mỏng manh khô kiệt. Vẫn nằm trên ghế trong tư thế bào thai, cô sẽ chết trong cái ôm mình khánh kiệt đó. Hết nước mắt, hết máu, hết cả dịch trong người. Da cô xám lại. Tóc cô khô đi. Mùi cơ thể của cô bấy giờ sẽ hoắc hoắc như mùi nấm khô. Khi đó Hoàng sẽ mở cánh cửa ngăn giữa hai gian phòng để sang ngắm xác cô. Nó không phân huỷ, nó trơ ra trên cái ghế da đỏ bordeaux như một cái thai lưu già cỗi. Anh sẽ rất khẽ khàng dùng ngón tay dò theo hốc mắt của cô, đưa ngón tay vào bên trong để khựi nốt đi bất cứ lưu ảnh nào còn sót lại. Anh sẽ cào hẳn phần mô trong ấy đi để móc ngón tay vào tận não Taman, cái cục sống thì lầy nhầy mà chết thì cũng vẫn còn lầy nhầy, bới hết ra những gì nó lưu lại. Bàn tay anh quá to còn hốc mắt Taman quá nhỏ để anh bốc não ra, vậy sau khi xới tung nó lên anh sẽ nhẹ nhàng, rất nhẹ nhàng, xoay đầu cô xuống đất để bộ não vữa chảy xuống cũng dọc theo bó dây thần kinh và nhãn cầu. Não vữa lợn cợn đặc. Anh sẽ phải thò ngón tay vào thêm mấy bận để moi hết nó ra. Khi đầu đã rất nhẹ và rỗng, anh sẽ giữ nó chúc xuống đến khi những giọt dịch cuối cùng rỉ hết xuống thành một đống lầy nhầy trên sàn. Thế rồi anh sẽ đặt đầu Taman trở lại ghế, dùng một cái khăn mềm lau nhãn cầu cho cô, lau cả phần thái dương chắc hẳn dính một ít dịch, lau tóc cô. Anh sẽ cẩn trọng để việc lau chùi này không làm rách làn da lúc này đã giãn bủng, hoặc làm rụng phần tóc cứng giòn như rơm. Anh sẽ lau đến khi gương mặt cô, hốc mắt của cô, não của cô sạch dịch, sạch ký ức, sạch tưởng tượng. Rồi anh đặt đầu cô trở lại ghế thật dịu dàng, đặt nhãn cầu lại trong hốc. Anh sẽ vuốt cho mí mắt Taman khép lại. Rồi anh sẽ lấy bức thư từ phòng bên kia sang. Anh sẽ đọc nó cho Taman giờ đã chết và không còn não. Anh sẽ biết chắc Taman không còn nghe, không còn hình dung được câu chuyện hay con người hay sự kiện trong bức thư nữa. Không bao giờ nữa.

Gian bên kia có tiếng nệm lẹp xẹp. Hoàng đoán Taman trở mình sang bên kia. Anh thấy tim mình thắt lại một nhịp vừa đủ để anh xoắn suy nghĩ của mình từ Taman chết sang Taman sống. Anh giữ một hơi thở gấp lại để nó không dài quá thời gian tiếng lẹp xẹp kết thúc và sự câm lặng lại lấp đầy gian nghe.

Hoàng mường tượng Taman đã quay lưng lại bức vách. Lườn trái của cô trũng xuống theo đường lượn của ghế; mông cô bắt được đường cong đó, vươn về phía vách một quãng chơi vơi như từ La lên Si giáng. Lưng cô chắc hẳn đang vòng khom ôm lấy đùi, như vậy những đốt xương sống sẽ nhô lên một chút. Những cái đảo con con nối kết Taman vật lý, giữ trong nó thế giới ký ức vô biên. Hoàng tự hỏi bao nhiêu phần trong thế giới đó dành riêng cho người viết bức thư này.

[…]

 

Advertisements

About tara1910

I write to describe, with hopes that my description is truthful.
This entry was posted in 52 weeks to write, a story a week, a story a week, 52 weeks to write, nhà Hoa, notranslation, Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s