nhà Hoa – P4

Nha Hoa 1

[…]

Thằng Tín từ trong nhà đi ra, dừng lại ở ngưỡng cửa.

– Anh ơi trong này chưa có nước đâu. Chắc họ khoá lại.

– Ờ mày chạy xuống văn phòng nói người ta mở dùm.

Nó phi đi luôn. Lẹ quá Tuấn chưa kịp nói thêm “mày coi điện đóm sao có gì kêu người ta lên sửa luôn” nhưng có gì đó thu hút sự chú ý của Tuấn làm anh không nói với theo thằng Tín mà nhìn chăm chăm vào cánh cửa gỗ nâu, ngay chỗ thằng Tín vừa đứng. Có một vết tròn nhỏ rất giống vết trên sàn, bình thường có lẽ tiệp với màu gỗ nhưng giờ ánh sáng từ phía hành lang đang tạo ra một góc phản xạ ngay đó, khiến nó nổi rõ lên. Tuấn đứng lên nhìn. Giọt này y xì giọt lớn nhất trên sàn, tròn đều và có bong bóng nhỏ bên trong. Tuấn thấy hơi lạ vì chuyện nó tròn đều. Nếu cái gì bắn vào cửa từ trên hoặc văng lên từ dưới đất thì nó sẽ có hình thuôn dài mới phải, đằng này lại rất đều. Hơn nữa nó quá to để là vết bắn cấp độ hai, nó giống vệt nhiễu thẳng hơn. Nhưng đây là tầm ngực của Tuấn, khoảng một mét tư tính từ mặt đất. Cái gì cao khoảng một mét tư có thể bắn một giọt chất lỏng lên cửa thành ra cái vết như thế này? Súng xà phòng hoặc vòi xịt, ừ, phải là cái gì có tầm ngang thẳng như vậy. Tuấn nghiêng cửa để ánh sáng rọi ra chỗ khác xem có vết nào nữa không.

Những vết tròn rải đầy cửa, cao nhất là gần sát mép trên, thấp nhất là gần chạm mép dưới. Tất cả chúng đều tròn. Thứ gì bắn những vết này có thể di chuyển vuông góc với cửa và sàn với biên độ từ 20cm đến khoảng 220cm so với mặt đất. Tuấn lùi khỏi cửa – các vệt tròn nhanh chóng hoà vào màu cửa, biến mất.

Tuấn nhìn xuống nền hành lang. Giờ, khi đã chú tâm tìm kiếm, anh nghiêng người theo phương này phương nọ để bắt được góc ánh sáng trên từng ô gạch men trắng xám. Không khó để phát hiện nhiều chấm tròn tương tự, dù mờ hơn chấm đầu tiên. Theo luồng suy nghĩ, anh nhìn lên lan can kính và inox đối diện cửa. Không mấy ngạc nhiên, anh nhận ra một số chấm trên mặt kính, đường viền của chúng rõ hơn phần ố bên trong nên chúng nhìn giống khuẩn cầu bị khô dẹt trên kính.

Tuấn gừ dài trong cổ họng theo hơi thở ra. Cái “súng” này bắn được vuông góc ra ba phía. Không loại trừ…

Tuấn ngước nhìn lên trần. Thoạt đầu không thấy gì nhưng sau mấy lần di chuyển bắt ánh sáng, anh phát hiện một dấu mờ tròn. Tuy không chắc chắn 100%, Tuấn ước chừng nó giống khuẩn cầu khô, và xung quanh nó sẽ có vài xác khuẩn cầu nữa.

Tuấn thấy trong người sôi lách tách vì phát hiện này. Anh Hoàng sắp chuyển vào một căn nhà ma ám. Một con ma phong cách Yayoi Kusama. Thú vị. Quá thú vị.

Tiếng chuông dừng thang máy lẫn giọng thằng Tín và một giọng khác, the thé, vội vã, vang từ góc hành lang. Thằng the thé đang nói “… những chuyện mấy anh không biết mà người ta biết thì mấy anh nghe” nhưng giọng nó khó nghe quá, vừa lúc Tuấn thấy thằng Tín hiện ra từ góc, mặt nó gườm thằng kia đúng kiểu “tui nghe ông nữa tui lủng mẹ nó màng nhĩ”, thấy Tuấn đang đứng, nó bước nhanh hơn như thể đáp ứng sự chờ đợi của Tuấn để thằng the thé phải đuổi theo một chút và ngưng nói. Có hiệu quả. Thằng the thé nhận thấy Tuấn, gật đầu, lỡ nửa bước nên rốt cục rơi lại phía sau thằng Tín. Đến trước mặt Tuấn, nó dứ lên hỏi:

– Anh chủ nhà hả?

Tuấn hơi ngạc nhiên vì giọng nó trầm xuống thì lại nghe xước xước như thể vòm họng có vết rách.

– Không, dọn dùm thôi. Xong chủ mới vào.

Nghe vậy, thằng the thé tự dưng có vẻ hụt hẫng, như thể nó trông đợi gặp người quan trọng để nó phô hết cái sự quan trọng của nó ra mà bị thất vọng vậy. Nó không nói gì nữa, quay qua mở tủ hệ thống ở trong hành lang và mở cái van trong đó ra. Xong nó đóng tủ, nói với thằng Tín

– Để tui vô nhà coi thêm cho, nhà này hay hư đường nước lắm.

Thằng Tín ngó Tuấn. Thằng the thé ngó vào nhà. Tuấn gật đầu với thằng Tín, nó gật lại với Tuấn. Ba người đi vào nhà. Thằng the thé đi luôn vào trong bếp như thể đã biết luôn cần sửa cái gì rồi. Hắn mở tủ dưới vòi rửa ra, chui vào đấy vặn vẹo gõ gõ.

Tuấn hỏi:

– Anh ơi cái cô nhà bên cạnh bộ biết trong nhà này ma cỏ sao rành lắm hả?

Thằng the thé nói vọng ra:

– Nhà bên này á hả? B14-05 á hả? Có cô con gái đẹp đẹp đó phải không?

Tuấn mừng quá vì anh này bắt được nhịp lẹ ghê.

– Đúng đó anh. Cô đó đẹp lắm hả?

– Ờ cái cô đó. Ấy cha!!!

Anh the thé giật người ra khỏi tủ, đứng bật lên nói

– Cái này tui không làm được. Phải có chuyên gia.

Rồi đi luôn.

Tuấn Tín không kịp trở tay, nhìn nhau, nhìn xuống cái tủ. Có gì mà cha the thé quằn quại vậy?

Cả hai cúi nhìn vào trong tủ.

Bồn nước trũng hình chữ nhật thắt lại ở một đường ống chạy thẳng xuống khoảng 10cm ngoặt 90độ chạy khoảng 10cm nữa thì ngoặt một lần nữa để rọi xuống. Ở góc này có một cái khớp mà cha the thé đã vặn ra, khiến cái ống ngang giờ chìa thẳng ra ngoài phía Tuấn Tín. Bên trong ống tối hẳn nhưng Tuấn Tín vẫn phân biệt được một số hình thù về chất và dạng khác hẳn ống nhựa xanh xám. Đống này lùng nhùng, trơn trơn, đen đen, như những hột đậu vuông nhỏ.

Một hột cử động, trườn về phía ánh sáng. Và Tuấn Tín nhận ra cái đống lùng nhùng này là cái gì.

Trứng gián. Một ổ gián khổng lồ đặc những trứng đã bít gần chặt đường ống nước lại.

Da Tuấn muốn thủng lỗ vì rợn. Cùng với Tín, Tuấn cuống cuồng chạy ra ngoài cửa, tắc cả lời vì gớm. Khi ra hành lang, không rõ vì lý do gì Tuấn lại ném một cái nhìn về phía nhà B14-06.

Tuấn thấy cửa nhà đó đang mở he hé. Dù kẽ cửa chỉ bằng độ ngón tay, Tuấn cũng kịp thấy một con mắt tối đang nhìn qua kẽ đó về phía nhà này.

Khi ánh mắt đó giao với ánh mắt Tuấn, nó táng mạnh vào cục tắc trong họng. Tuấn bật ra một tiếng la thấu cả chung cư.

ÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁ!!!!!!!!!!!!!!

[…]

Advertisements

About tara1910

I write to describe, with hopes that my description is truthful.
This entry was posted in 52 weeks to write, a story a week, a story a week, 52 weeks to write, nhà Hoa, notranslation, Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s