nhà Hoa – P3

Nha Hoa 1

Giờ sao anh?

Sao gì, làm tiếp chứ sao!

Nói vậy nhưng Tuấn vẫn nhìn cửa nhà B14-05 thêm một giây, trông đợi nghe tiếng ống quần chạm vào nhau hoặc tiếng trả lời vói “đây, đây” báo hiệu có người đằng sau vì lý do gì đó chưa trả lời nhưng sắp, và cũng sắp mở cửa. Tuấn tưởng như mình có thể nhìn thấu gian phòng bên trong: bếp ở phía bên trái cửa, một quầy bar ngăn gian bếp và đồng thời tạo một kiểu hành lang dẫn vào gian tiếp khách; một bộ sa-lông kem dựa vào tường bên phải, ti-vi gắn ở tường bên trái, giữa là cái bàn kính nhỏ; gian này nối với không gian phòng ngủ cũng bằng một hành lang, lần này thực là cái hành lang; hai phòng ngủ, một đơn sơ hơn, có thể ra giường màu xanh lá cây hơi chệch choạc với màu tường be vì phòng này ít dùng, toa lét ngoài cũng đơn sơ; phòng còn lại là phòng ngủ chính, tủ gỗ âm tường nâu và giường cỡ nhà vua cũng nâu nhưng lệch hai ba tông so với tủ, ra giường này màu sáng có hoa nhẹ xanh và tím. Tuấn nhìn thấy chủ nhà, à không, con của chủ nhà, thiếu nữ tóc đen mượt mặc bà ba lụa sáng (tím bìm bịp hoặc thiên thanh), gương mặt không trang điểm nhưng vẫn sắc nét và sáng như bông, đang ngồi tại bàn trang điểm phòng ngủ chính ngoảnh ra cửa sau loạt gõ thứ hai của Tuấn, xác định rõ rằng có người đang chờ cô phía ấy, chầm chậm, khoan thai bước ra – có vội gì, cô ở gần lắm rồi. Cô đi chậm như phim slo-mo nên càng thấy nhẹ nhàng bay bổng, ống quần của cô quét vào nhau không thành tiếng (nhưng Tuấn vẫn nghe được), tóc cô nhịp theo chuyển động tinh tế của vai, mắt cô sáng, dán vào cửa và sẽ nối với tia nhìn của Tuấn khi cô mở cửa. Tuấn sẽ nhìn cô và cô nhìn Tuấn, hơi ngạc nhiên nhưng không bối rối, rồi cô cười, rồi Tuấn cười, rồi cô hỏi “anh có việc chi?” Giọng cô mềm mại như làn da cổ, chút ngực, và cánh tay cô đặt lên cửa vậy. Tuấn sẽ giữ nụ cười xã giao cấp độ hai (hơi thân và làm duyên) mà nói “bọn anh đang dọn vào nhà này, có chút chuyện muốn hỏi em.” Cô gái sẽ nhận ra đây là cơ hội cô đã mơ đến trong suốt cuộc đời tươi trẻ mơ mộng của mình, sẽ nheo đôi mắt nâu sáng, cười tươi hơn rồi vừa hơi cúi đầu vừa đẩy cửa ra mà nói “em đã nghĩ hôm nay em sẽ gặp anh.”

Má mày cẩn thận chứ con, mắc thấy mẹ mà mày giỡn vậy hả? Hư đéo có tiền đền đâu nha con.

Thằng Tín. Cái thằng thô lỗ nhất trần gian. Nó chưa bao giờ làm hư bất cứ cái gì trong cuộc đời bê vác chuyên nghiệp của nó nhưng bù lại luôn luôn – luôn luôn – cắt đứt suy nghĩ của người khác (Tuấn) bằng cái giọng lếu láo vô duyên bỏ mẹ của nó. Tuấn muốn đạp cho nó một cái nhưng từ góc này thì không đạp tới (nó đã ở xa xa đằng sau rồi), và cũng không nên cho nó biết Tuấn đang chìm trong cơn mơ áo bà ba lụa nên thôi. Tuấn ra bộ sửa lại cái bình hoa thuỷ tiên trước cửa nhà B14-05 (hơi thiếu lý do nhưng giờ quay mặt lại liền cũng kỳ, mẹ cái thằng chó vô duyên).

Ờ cẩn thận đó.

Hai thằng nhóc đang vác tấm ngăn dạ dạ. Tụi nó vẫn cười như không vì biết thằng Tín chỉ la lối vậy thôi chứ nếu có gì nguy cơ thì nó đã nhào vào bưng luôn rồi chứ không nói nữa. Thằng này có võ hay sao đó, thân thủ nhanh nhẹn khác thường. Có lần Tuấn đang nói chuyện thì nó biến mất ngay trước mắt – Tuấn mất một giây mới nhận ra nó đang đỡ một thằng nhân viên đang khuân đồ lên thang thì hụt chân suýt ngã. Từ chỗ nó đứng đến cầu thang phải tầm 8-10 mét mà nó phi kiểu gì trong vòng một nốt nhạc đã đến. Tuấn phục lăn. Kể từ đó hễ dọn đâu Tuấn cũng đều kêu đội thằng Tín. Cái giọng nó bải hải nhức óc nhưng nó làm ăn chắc chắn. Mấy đồ này mà hư thì đéo có tiền đền thật.

Mà nói vậy chứ… đồ là một chuyện, còn cái nhà có ma thì tính làm sao?

Tuấn nghĩ lại lúc ông bảo vệ hỏi lên nhà nào, báo ban quản lý chưa đưa giấy đây để ổng khoá thang cho chuyển đồ lên. Khi Tuấn nói B14-06 ổng sững người ra, con ngươi giãn to, vai vừa giật ra phía sau vừa rút lên tai, tay đang cầm cái bộ đàm giơ lên như thủ thế, xong có lẽ trấn tĩnh lại thì hạ tay xuống nhìn Tuấn như kiểu “chú em còn trẻ mà nghĩ chi đến chuyện đường cùng nước tận vậy?” Tuấn hỏi ủa sao vậy chú. Ông bác giảm 90% âm lượng, lùi về sau một bước, khom người xuống, bụm cái bộ đàm trước mồm, thì thào “nhà đó có ma”. Tuấn với thằng Tín đang chìa giấy tờ ra cho ông bác xem, đứng hình, chưa kịp hỏi thêm ông bác đã hỏi thuê hay mua vậy. Tuấn nói mua. Ổng nói “chết mẹ rồi”. Xong ổng bộ đàm cho một “anh Lâm anh Lâm”, chạy ra ngoài bậc thềm xí xồ gì đấy Tuấn chỉ nghe được “vô bây giờ nè”, “mua mẹ nó rồi” và “thôi”. Xong một chú, chắc là chú Lâm, vác bụng lệch ệch lên kéo Tuấn ra góc phía sau quầy tiếp tân nhỏ, hỏi Tuấn một lô những câu như “mua rồi hả”, “trả hết chưa”, “ai làm vậy”, “ai ở”, đan với những thông tin như “cả xóm này ai cũng biết” hoặc “bán mấy người rồi mà đâu ai ở được”. Song song, bác bảo vệ đầu tiên nếu không nhìn Tuấn kiểu “tao đang kiếm cách” thì phụ hoạ bằng chuyện “đi trực cũng không dám xớ rớ” hay “tiếng khóc nghe rõ luôn”; thằng Tín thì không hiểu hóng hay diễn sâu mà mặt mày cũng tự nhiên căng thẳng, lâu lâu lại thì thầm “chết mẹ chưa” dù câu chuyện chẳng đầu đuôi chưa tả được con ma nào đáng tin. Tuấn quyết định làm rõ

– Tức là trong nhà có con ma sao ạ?

– Nó ám cho khùng luôn đó.

Đây là từ một cô lao công mới gia nhập toạ sự về ma. Theo lời cô thì những người chủ (đúng rồi nhiều chủ lắm rồi mà mặt ai cũng mất hồn giống nhau hết) nếu là nam thì dễ bị khùng còn là nữ thì sẽ bị bệnh. Có lần một cặp vợ chồng kia chị vợ bệnh quá luôn còn anh chồng lúc đó cũng điên điên rồi, có đưa con nhỏ hay chơi một mình ngoài hành lang. Chị lên lau hành lang, hỏi chuyện thằng nhỏ (mặt nó cũng sắp khờ luôn) chưa được nhiêu thì có người mở cửa ra kêu nó vô, mà không đứng hẳn ra hành lang, chỉ hé hé cửa thò tay ra và kêu khàn khàn cái gì nghe còn hổng giống cái tên nữa. Thằng nhỏ chắc quen rồi nên nghe vậy thì đi vô, mà lúc đó chị nhìn lên thấy có nửa khuôn mặt tái xanh tái xám, bàn tay thì khô đét, cứng đờ. Chị chỉ ngó thoáng qua vậy thôi, sợ quá lau hành lang tiếp. Trước nhà đó có mấy vết nâu nâu khó chà lắm mà rợn người đâu dám chà lâu, thôi kệ luôn.

Tuấn chắc chắn mình đang nhìn đúng những vết ố đó. Nâu nâu, như kiểu giọt nước gì rớt từ trên xuống hành lang, tròn đều, chứng tỏ nó rơi thẳng từ trên xuống. Tuấn nhìn lên trần, không thấy chỗ nứt nẻ nào cả. Tuấn ngồi xuống, kê mông vào gót chân để nhìn sát hơn vào vết ố. Tuy đã rất nhạt màu nhưng vẫn có thể thấy rõ mấy hình tròn nhỏ xíu bên trong hình tròn lớn, tức là cái giọt rơi xuống không đồng chất mà hoặc có bong bóng khí hoặc có cái gì đó nhỏ lợn cợn bên trong. Tuấn nghĩ tới cháo lòng. Tuấn nhìn rộng ra, phát hiện thêm hai, ba giọt khác nhỏ hơn và mờ hơn trên sàn. Tuấn tưởng tượng người mẹ đi theo đứa con để đút cháo cho nó rồi muỗng cháo nhiễu xuống sàn. Đúng, có thể lắm.

[…]

Advertisements

About tara1910

I write to describe, with hopes that my description is truthful.
This entry was posted in 52 weeks to write, a story a week, a story a week, 52 weeks to write, nhà Hoa, notranslation, Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s