gửi Y

airplane blur

Để cất cánh, trước hết cái phi cơ được tách khỏi cầu ống hành khách; nó lùi chầm chậm, ngoặt đuôi xoay 90 độ rồi lò dò như gà đến vạch xuất phát. rồi nó chờ. Rồi. nó lao đến trước. mũi nó ngóc lên. Nó rướn tới trời.

Tôi luôn thấy mình đóng băng trong khoảnh khắc phi cơ đổi đường chân trời lấy vùng rỗng. đó là cảm giác vật lý rằng dạ lớn dạ con của tôi tuột về phía sau và phía dưới, quyện với một dòng bột nhão theo quán tính hút hết các thể loại chất lỏng trong người tôi cùng nó về Nam. một sự hụt hẫng ngược Y ạ, thay vì té sấp thì bị giật ngửa lên. rồi khi đã treo mình giữa chốn heo hút những mảnh năng lượng hoá thạch bắn tỉa xuyên thời gian, tôi tiến trọn vẹn vào nơi giam cầm tối, trong, không có nhiệt độ đó. tôi nhỏ dần, nhoè dần, mỏng dần, nhẹ dần, vô nghĩa dần và cuối cùng tan biến đi. sau đó tôi trồi lên trong thế giới của riêng tôi như một con amíp loe ngoe lội lặn vùng nước nó cho rằng thuần nguyên nhưng thực chất đầy vụn bánh mì.

Tôi nói thế giới đó đầy vụn bánh mì nhưng như vậy chưa chính xác, phải là mẩu bánh mì mới đúng. Mẩu to mẩu nhỏ mẩu vỏ mẩu ruột, đủ cả. Con trùng amíp mù khổ sở bơi trong chất nửa đặc nửa hơi về phía nào nó cho là có bánh. Hễ nó đến gần một mẩu lại ngửi ra một mẩu khác và thế là lụi cụi nhướn sang hướng mới. Khi nào gặp may (hay vì chịu khó bơi) thì nó đậu được vào một miếng. Nó dùng hết số chân giả ngắn tròn để ôm ấp báu vật ăn được đó. Rồi nó ngoạm. Rồi nó nhai. nó cắn thủng bánh. nó thò đầu vào trong! Lúc ấy tôi lại nhìn thấy đường chân trời lênh láng trước mặt. phi cơ đáp nhẹ như thể đi xuyên vào lòng đất nhưng đích thị chỉ lăn lăn trên đó thôi. rù rù tiến đến cầu ống lúc này cũng chực vươn ra bặp lấy cổ nó.

Khi đó tôi nhìn rõ bạn. Bạn đã ở trên Đài Ngắm từ lúc phi cơ tôi cất cánh đến lúc nó cập lại cầu tàu. Bạn loay hoay với hai trăm thể loại động tác bao gồm ngắm và nghĩ về tám mươi lăm nghìn cái phi cơ nháo dọc bổ ngang. Bạn ném vào phi cơ tôi một quả bóng. Đầu tiên tôi không biết để làm chi nhưng sau tôi hiểu bạn muốn coi nó dội lại kiểu gì. Thật dở người.

Sau mấy chục cuốc bay tôi vẫn thấy bạn ở Đài Ngắm. Mấy chục lần tôi co lại thành con đơn bào rồi xoài ra thành cái máy bay, tan chảy bên trong khối đá lạnh của chính mình, xà quần lên lên xuống xuống. Bạn cứ ở đó mà nhìn. Đến một lúc, tiến hoá xảy ra trong ý thức bé nhỏ của con trùng. Tôi vỡ lẽ rằng bạn dõi theo tôi. Ôi cha!

Số dách!

Dù không nghĩ cái gì tiến hoá cũng huy hoàng nhưng tôi vẫn cảm ơn sự nhận biết bất cần xác tín này. Amíp thì cần quái gì xác tín. Có điều gì đó khiến chuyến bay lẻ loi của nó bớt phần vô vọng là tốt lắm rồi.

Thế nên, Y, thư te tua này để nói với bạn nơi và cách tôi biến đi. Tôi sẽ quay lại sớm thôi.

cảm ơn bạn.

T

Dear Y,

In order to take off, a plane is first separated with the passenger bridge; it moves backwards slowly, flips its tail to turn 90 degree and then edges like a hen up to the starting line. then it waits. Then. it dashes forward. its nose lifts. It reaches for the sky.

I always see myself frozen in the instant the plane exchanges the horizon for the void. It’s a physical sensation that my big and small guts slide backwards and downward, blending with an ooze of wet flour that, under inertia, sucks everything liquid in me with it to da South. A reverse slip, Y, in which instead of falling I am jerked upward. And upon being hung amid that nowhere of scraps of energy fired through time, I enter fully into that dark, transparent confinement of no temperature. I shrink, blur, diminish, lighten, lose more and more sense until I am no more. Afterwards I surface in my world like an amoeboid wriggling here and there in a water it thinks is pristine but in fact is filled with bread specks.

Now I say that it’s full of bread specks but that is not totally correct, those are bread bits. Big bits small bits crust bits crumb bits, all there. The poor blind amoeboid strenuously swims in the half dense half gassy matter towards where it thinks contains bread. As it nears a bit it detects another, thus meekly makes a turn for the new direction. Only when met with luck (or maybe thanks to the ceaseless swimming) would it dock on one. It uses up all of its short fat pseudopods to hold on tight to such edible treasure. Then it bites into it. Then it chews. it makes a hole on the bit. It reaches its head inside! Then I see the horizon spilling in front of me. The plane lands so lightly as if it went right into the earth but indeed it only rolls on the earth, murmuring its way to the jetty which by then can’t wait to reach out and bite its neck.

Then I see you clearly. You have been on the Observatory from when me plane takes off until it docks back at the gate. You manoeuvre two hundred activities including watching and thinking of the eighty five thousand planes weaving up and down. You throw a ball at me plane. At first I don’t get it but then I figure you want to see how it bounces back. So silly.

After many dozens of flights I still see you on the Observatory. That many times I reduce into a single cell organism then unfolding back into a plane, melting inside my own ice cube, swirling up up down down. You are there watching. At one point, evolution happens inside the amoeboid’s tiny consciousness. I realize you were watching me. Oh gee!

Rad!

Though I don’t think anything evolved is glorious, I’m grateful for this realization that needs no confirmation. What does an amoeboid do with confirmation? It’s already wonderful that something is there to make its lonely flights less futile.

So Y, this rifted letter is to tell you where and how I vanish. I shall come back soon.

Thank you.

T

Advertisements

About tara1910

I write to describe, with hopes that my description is truthful.
This entry was posted in a letter a week, egreentea, next to me, translation, Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s