gửi W

sloth 3

có một bữa chuồn chuồn đang lướt cao thì bị táng cho một nắm mưa giọt nào giọt nấy nặng như bò. tôi đi làm qua mấy khúc đường to thấy chuột vong nhiều hơn thường lệ. khi tan sở, vòng vèo qua âm quyển lều bều dâng từ những lô cốt di động loai nhoai, tôi thấy ráng trời xứng đáng để ta dừng xe lôi điện thoại thông minh ra chụp. tôi nhìn sang Đông Bắc và tự hỏi người ta vất cái quái gì lên đấy.

ngồi trong nhà cao từng, tôi quan sát nắng len nghiêng soi tỏ màn bụi nâu vàng đờ đẫn trên màn hình máy tính xách tay ly cốc lọ bút đồ chặn giấy loa di động sách bàn của tôi và vài dải bụi khác lơ thơ tìm chỗ đỗ. nói vậy chứ nó đậu rồng rắn trong cuống họng tôi rồi, chắc đang đợi mua vé tham quan sâu.

có lần bạn nói “nếu ở đây hoài chắc tôi tức thở mà chết”. nghiêm trọng thật. chắc vì không thích chết nên bạn chẳng ở lại lâu.

W, đừng hỏi rừng núi đã làm gì cho tôi, không làm gì tôi vẫn thích. Mê luôn. tôi ước mình là con lười ngày ngày quềnh quàng trong hai mươi mét cây, bốc cái này cái kia ăn chậm thật chậm và quấn mình ngủ trên cành và cười mỉm suốt (là vì mặt con lười nó thế chứ trong rừng thì tôi làm duyên với ai mà phải cười).

W ạ, nhưng góc rừng đó chỉ êm đềm cho một mình tôi thôi. Bạn không có đó. Dầu quang cảnh trùng lắp với nhau, cái quyến rũ tôi là ý tưởng về nó chứ không phải nó.

không phải nó có bạn trong đó.

Xin lỗi nhe.

Như lệ thường, đây tôi gửi kèm chút nắng ấm cho bạn. Mong bạn bình yên.

T

Dear W,

One day, as dragonflies soar high they are stricken with a handful of rain, each drop as heavy as a bull. When I go to work, around those big streets I see more expired rats than normal. On my way back, zigzagging through the sonicsphere swelling, adrifting above the lumpy mobile forts, I see a sort of crepuscule so much worth a halt of bike and a snap of smart phone. I gaze towards North-East and wonder what the hell they throw up there.

From my room in my high-rise building I observe the sun light leaning in, to shine the curtain of brownish yellowish dust on my laptop cup glass pens paper-holder mobile-speaker books table and some other threads of the same dust grazing as if to find a docking spot. Oh well, they must have moored plenty in my throat already, maybe only waiting to purchase tickets to go further in.

There was this time you said “if I stayed here long I’d suffocate to death”. Gee so severe. Guess you didn’t like to die, so you didn’t stay long.

W, don’t ask what forests or mountains have done for me, even if they haven’t done nothing I’d still like them. Enamoured in fact. I wish to be a sloth who day by day maunders around its twenty something meters of tree, grasping this and that to eat so really slowly and curling up on its branch to slide into torpors and all the while smiling (just cuz its face has this smiling quality, not because I want to look pretty to anyone in the forest).

But then W, that corner of a jungle is only so serene for myself. You’re not there. Visually identical, what charms me is only the idea of it, not itself.

Not “it” with you inside.

Sorry.

As usual, I’m including herewith a dash of sunwarmth. I wish you well.

T

Advertisements

About tara1910

I write to describe, with hopes that my description is truthful.
This entry was posted in a letter a week, egreentea, next to me, translation, Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s