gửi U

tin can 2

Ngón tay tôi bị tê mấy hôm nay, việc viết lách do vậy biến thành một thứ khiến tôi có cảm giác nếu hoàn thành thì mình xứng đáng được thưởng vậy. Đầu tôi cũng đần ra. Nhưng sự này tôi cố né sửa chữa. Tôi chỉ quan tâm được chuyện gì nhỏ nhặt thôi. Dò theo chúng, đoán chừng nguyên do của chúng. Rồi hài lòng với suy đoán ấy, như thể nghĩ ra thứ gì là lập tức thứ ấy được giải quyết rồi.

Nên mới nói trong hai con bọ chét mà chúng ta mãi là, tôi đích thị là con trong hộp thiếc. Nắp hộp mở he hé nhưng tôi độc nhìn phần còn khít, moi ra đủ thứ chuyện để bình luận về cái chụp trên đầu mình.

Bạn là con bọ nhảy trong lọ thuỷ tinh. Nắp lọ thít chặt bằng chân không. Bạn bậu vào thành lọ, ra sức ẩy. Trong năm trăm tám mươi lần tôi chứng kiến bạn hích vai vào nắp lọ, có năm trăm bảy mươi chín lần tôi tụt trở vào trong hộp thiếc của mình, tự hỏi cái con này cố chuyện vô tích sự ấy làm gì.

Lần duy nhất tôi đánh bạo hỏi bạn câu hỏi nghiêm trọng ấy, bạn nói “ẩy được thì tính tiếp”. Tôi đâm tăng động, bắt nhảy nhảy loi choi. Vừa nhảy vừa nghĩ, tôi thấy mình bận rộn ghê gớm.

U thân, giá thử có ngày bạn ẩy được cái nắp lọ, chui ra ngoài, mong bạn để lại dấu chỉ gì đó ở đáy hộp thiếc cho tôi. Nếu có thể quay lại với nó, tôi sẽ tìm cách giải mã dấu chỉ đó.

Còn nếu bạn nghiến nát cái hộp thiếc nó đã đè lên nắp lọ thuỷ tinh của bạn từ xưa thì tôi cũng hiểu. Ít nhất tôi cũng ngưng thắc mắc nếu bạn tự do ghét tôi đến mức tối đa thì bạn sẽ làm gì.

Tôi đang nhìn ra đường chân trời bị mấy cái mỏ cần cẩu chọc lên chọc xuống. Tôi không đợi bạn ở đây đâu.

T

dear U,

My fingers are numb these days, writing thus turns into something I have the impression that if it finishes I’d deserve rewards. My head gets dull too. But this I avoid fixing. I can only care of trivial things. Tracing them, guessing their causes. Then be contented with the assumptions, as if once something is found it is consequently immediately figured.

That’s why I say between the two fleas we forever are, I am definitely the one in the tin can. Its lid is slightly open but I only look at where it’s still shut, pulling out every possible things to comment on that which caps on my head.

You are the one in the glass jar. Its lid is vacuum sealed. You hang on the brim and try your best to push it. In the five hundred eighty times I see you nudge this lid, five hundred seventy nine times I slide back into my can, wondering why this heck of a flea attempts such a futile job.

The only time I dare to ask you such serious question, you say “i’ll see when I succeed”. I suddenly get energized, and start bouncing around. As I jump I think too, and that makes me feel significantly busy.

Dear U, if one day you really do succeed in pushing the lid and make it outside, I hope you leave me a sign at the base of my can. In case I find my way back to it, I’ll try to decode your message.

Or if you grind to dust the can that has always been pressed atop your jar, I’ll understand. At least I can stop wondering about what you’d do should you be free to hate me as much as possible.

I’m looking at the horizon pierced here and there by construction cranes. I shall not wait for you here.

T

Advertisements

About tara1910

I write to describe, with hopes that my description is truthful.
This entry was posted in a letter a week, egreentea, next to me, translation, Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s