gửi R

pigeon delivery

Bạn bảo tôi tự nhiên nói chuyện về mình. Tôi nói đó là điều ít tự nhiên nhất mà tôi có thể làm. Bạn nói đừng xạo, làm được. Tôi không cãi nữa, cắm mặt trả lời những câu hỏi bạn đưa.

Tôi tường trình rằng vào thời điểm này tôi làm cái này, sau đó tới cái kia, rồi tiếp theo cái nọ. Tôi nhận xét rằng tôi đã mở rộng nhận thức của mình về đề tài A nhờ vào sự biến B, có kỹ năng làm việc C do thành công trong chuyện D, vân vân và vân vân. Tôi đưa ra quan điểm về khái niệm X, Y, Z, về hình thái và biến chuyển và phóng chiếu của chúng, dẫn đến những chuyện khác, những căn cơ khác, những khía cạnh khác của chúng và của phái sinh của chúng trong hoàn cảnh của chúng và của những phái sinh và tràng giang và đại hải. Tôi định vị mình trong bản đồ 5D tự vạch đó. Tôi còn cho thêm vài ý phản tư nêu rõ là được đúc kết từ kinh nghiệm cá nhân nữa. Xong, tôi đưa bạn. Bạn bảo tốt rồi, thấy chưa, dễ như ăn xoài. Bạn nghĩ tôi giả đò mắc cỡ chứ cần phang kiểu gì cũng phang ngay được. Bạn là người như thế.

R thân, bạn biết không, tôi không biết những thứ đó đã ở đâu, hình thù thế nào trong kho dữ liệu của tôi cho đến khi chúng tòi ra thành tuyên ngôn và khẳng định và đánh giá bò loằng ngoằng trên giấy. Ồ không phải tôi phịa đâu, tài thánh nào mà làm thế được. Tôi chỉ thấy việc “nói chuyện về mình” vẫn phân cách đáng kể với “mình” thôi, y như đứng cách quả bóng bay 10mét mà phóng cây kim khâu vào nó ấy. Cái kim chỉ bay được cùng lắm gấp đôi sải tay mình là rơi xuống lặng lẽ. Còn quả bóng bay thì vẫn vờn vờn lêu têu.

R, đây là tôi nói về mình nói về mình, tức là đã dùng lao chuyên dụng mà phóng rồi đấy, nhưng theo tôi thấy thì quả bóng bay vẫn còn nguyên.

Mấy cái này tôi không nói được rạch ròi với bạn nên biên cái thư nhờ con chim bồ câu cắp vào mỏ mang đi (buộc vào một chân nặng quá sợ nó bay niễng niễng). Hm hm… nhưng có vẻ cũng không ổn nhỉ. Thôi để đây, khi gặp bạn ở chỗ bồ câu đếch chịu bay thì tôi đem ra đọc nguyên văn cho bạn nhé.

Mong lắm!

T

Dear R,

You tell me to feel free to talk about myself. I say that is in fact the least thing I can do with any easiness. You say don’t bullshit, you can. I stop fussing and answer your questions.

I report that at this time I do this, then I do that, then I do the other thing. I comment that I have extended my knowledge of topic A thanks to the incident B, that I have acquired the skill C based on my success with D, et cetera…. I propose a view on X, Y, Z, of their forms and transformations and projections that lead to different stuff, which in turns could be traced back to a number of origins in reflecting various aspects of themselves and of their derivatives within their contexts or intercutting with the derivatives’ contexts and so on and so forth. I position myself in that self charted 5D map. I offer my reflection with notes in bold and underlined saying those come from my very personal experiences. Done, I give it to you. You say see, as easy as eating mango. You think I just pretend to be shy but if needed to I can bash things right out. You seem to be such a person.

Dear R, you know what, I have no idea where those things have been, what shape they have had in my storage until they splurt into those statements and confirmations and assessments writhing on paper. No no it’s not that I cook them up, that talent I don’t have. I just see the act of “talking about yourself” retaining this gaping distance to the “self”, like trying to throw a needle into a balloon 10 meters apart. The needle can only fly maximum two times your fathom then will quietly drop. The balloon on the other hand will still waft this way and that afar.

R, this is me talking about talking about me, so I’m already using professional javelin for this throw, but as I see it the balloon is faithfully intact.

These things, I can’t tell you straight so I write this letter, asking a pigeon to grab it by the beak to deliver to you (tying such a weight to one of its legs would cause its flight to slant awkwardly). Hm hm… but it doesn’t seem like a good solution either. Well I’m just gonna leave it here until I see you where pigeons acutely refuse to fly, then I’ll just fork it out and read it to you in its entirety.

Much look forward!

T

Advertisements

About tara1910

I write to describe, with hopes that my description is truthful.
This entry was posted in a letter a week, egreentea, next to me, translation, Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s