gửi Q

slope

gửi Q,

giữa tôi với bạn, “tình bạn” là một cái dốc đứng gắt, mình trườn lết lên bằng cả tay lẫn chân như hai con thằn lằn kém duyên dáng, thở hồng hộc như heo và lầm bà lầm bầm đổ lỗi cho nhau về chuyện chọn đường suốt. Mãi mới lên đến đỉnh. Đó là một khoảnh bằng, cao hơn những khoảnh bằng khác tí tẹo thôi nhưng nếu công nhận như vậy thì công ép rướn đâm phí nên mình cùng nhau đội nó lên cao tít tắp. Mình nhìn sang các đoạn dốc xung quanh, thấy những người bạn khác leo lên chuội xuống dốc của họ. Mình đắc chí bình phẩm về sự vụng về cục mịch của họ và nhân tiện tương phản sự ấy với vị thế thượng đỉnh sáng chói của mình. Khi xuôi xuống bờ dốc thoai thoải bên này, mình vẫn cười phớ lớ với nhau dù đã gần kiệt sức (leo dốc và phê bình là hai chuyện rất tốn hơi). Bờ này dài mà còn như giang ra mãi để trêu ngươi mình. Mệt quá, mong được nghỉ quá, mình lại hục hặc với nhau. Có lúc mình im vì ghét đứa kia như rạ mà cũng oải quá rồi. Đến một lúc, đường vẫn duỗi ra trước mắt nhưng mình không đồng ý được với nhau chuyện đi theo hướng nào nữa. thì mình tẽ ra, bực bội và thất vọng vì đứa kia không tiếp tục đi với mình dù mình cũng chả muốn đi với nó nữa. tôi không rõ mình có mong gặp lại nhau từ dạo đấy hay không.

đến bây giờ tôi vẫn không biết Q ạ. tôi vẫn đi tìm tìm bạn, tìm đích xác cái nơi mình bắt đầu chẻ nhánh – không phải chỗ đuôi dốc mà ta ngoắt theo hai hướng đâu, trước đó nhiều. tôi nghĩ đâu đó trong sân hoặc hành lang hoặc căn phòng mình dành bao nhiêu thời gian tán hươu tán vượn. Với giọng điệu mà tôi cho là tỏ rõ sự thông minh và trưởng thành và sâu sắc, tôi đã ngầm mong tôi thực sự hiểu biết hơn, già dặn hơn, cá biệt hơn bạn. đồ chừng bạn cũng muốn vậy nên mình cứ vừa đấu láo vừa thách đọ nhau, trong lúc đồng thuận vẫn dò dẫm xem đứa kia chôn gót chân ở đâu để đạp cho một cú. Ôi, Q, giờ nghĩ lại, tôi đã thực sự day vào gót chân bạn chăng? và bạn không nói chỉ vì không muốn lộ ra rằng bạn cũng đang canh tôi như vậy? đổi lại, bạn chọn một đường dốc gắt, bắt mình leo?

Q, giả như tôi tìm được điểm bắt đầu thì có gì khác không?

bạn nghĩ mình lớn được bao lăm từ khi đó?

T

Dear Q,

Between you and me, “friendship” was this steep slope that we were to crawl up with hands and knees like two ungraceful lizards, breathing laboriously as pigs and muttering blames towards each other’s choice of trail continuously. It took us so long to reach the peak. This peak was a flat platform only slightly higher than other platforms, but if we acknowledged it as such then our effort to climb up would seem puny, so together we raised it to a marvellous height. We looked around at other slopes, at other friends who strained up and slid down their hikes. We triumphantly judged their awkward clumsiness, by the way contrasting it with our glorious summit stance. As we promenaded the easy side down, we kept flaunting our frivolous laughs though tired as fuck (climbing and criticising are both exhausting). This side was just long, and it seemed to stretch out just to annoy us. Worn out, lethargically yearning for rest, we started quarrelling again. Sometimes we fell silent because we hated the other so much, and also we were just dead tired. Until this point where the road still laid long ahead but we couldn’t agree with each other anymore about which direction to take, then we parted, irritated and disappointed with the other for not wanting to go on with ourselves though neither actually wanted that. I’m not sure if we wished to see each other again since then.

I still don’t know now, Q. I’m still looking for you and for this place from where we broke – not that slope-end where we turned away, no, so much earlier than that. I think it was somewhere in that yard or that hallway or that room we had spent so much time shooting the breeze. Employing an air that I had thought clearly indicated my intelligence and mature and profundity, I actually coveted to be truly more knowledgeable, more sensible, more unique than you. I guess you’d craved for the same so as we talked, we argued, while we agreed with each other, we still looked for where the other buried the heels to stomp on. Gee, Q, now that I think about it, had I really treaded on your heel? And you didn’t say anything because you didn’t want to let out that you had been ambushing me the same way? In exchange, you chose that precipitous of a trail and forced us to follow?

Q, if I found this breaking place, would it make a difference?

How much do you think we have grown since those days?

T

Advertisements

About tara1910

I write to describe, with hopes that my description is truthful.
This entry was posted in a letter a week, egreentea, next to me, translation, Uncategorized. Bookmark the permalink.

2 Responses to gửi Q

  1. Ulfie says:

    I stalk you already :))
    -U

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s