Gửi P

wall - 1

tôi có bao giờ nói với bạn rằng có một cái hành lang từ đó người ta có thể xoá hết phiền muộn khỏi người chưa nhỉ?

nếu chưa thì để tôi nói nhé.

Đó là hành lang ngoài của tầng 16, rộng khoảng 90cm, hai người đi song song sẽ hơi chật. lan can có ray vịn bằng xi măng cao chừng 80cm, một hàng cọng sắt ngắn chống thêm một ống sắt tròn chạy dọc ray nữa nên chiều cao tổng cộng của nó cũng xấp xỉ 90cm. ray sơn trắng nhưng dơ hầy và ngấm mốc, biến thành loang lổ lem nhem. nền hành lang cũng lem nhem. bụi chui vào các đường roăng gạch nổi lên đen sì, còn các viên gạch hoa văn theo lối mosaic nâu và xanh lá cây đã xuống màu thì dính rất nhiều vết đen hình thù kỳ lạ. phía tường nhà có khá hơn chút, chỉ phần chân tường bị mốc còn phần trên gần cửa sổ thì không bám vết dù sơn rộp bong ra nhiều. các chấn song cửa sổ vẫn giữ được màu xám. chấn song cửa ra vào cũng vậy. bên trong các chấn song, cửa sổ lẫn cửa ra vào luôn luôn đóng.

lựa lúc tối trời, bạn bước ra từ một trong những cái cửa đó. Bạn khép cửa lại sau lưng. đèn đường vẫn bật, soi hành lang sáng mờ. bạn thấy hành lang đối diện. nó giống hành lang của bạn 100%. bạn tựa cánh tay lên thanh vịn hành lang của mình, cúi người thấp xuống đó. bạn nhìn thấy con đường phía dưới lát gạch đường dầy và nhỏ. thi thoảng có người đi qua đi lại dưới ấy nhưng không có ai nhìn lên. bạn đứng đây một lúc, cuộn người vào tay vịn để muộn phiền trong người dính vào đó và bản thân bạn thì như cái gọng kìm, ép chắc nó vào cây sắt này. có thể bạn phải kiễng chân lên một chút. rồi khi nỗi buồn đã bám chắc vào tay vịn hành lang, bạn tách người khỏi đó mà đi chậm thật chậm về phía cuối hành lang, nơi có một cái cửa có chấn song sắt dọc nối với nhau bằng những thanh sắt chéo tạo thành hình quả trám. nó đang đóng. bạn nhìn rõ những hình quả trám của cửa. phía sau rất tối. bạn không cần phải đi qua đó. bạn quay lại và thấy nỗi buồn của mình đã được kéo ra thành một sợi dài, bắt đầu nơi bạn bấu mình vào hành lang và kết thúc trên ngực bạn ở đây. nỗi buồn đặc như cục mạch nha dính chặt lấy ngực bạn. bạn cầm cái thân dẻo của nó bằng một tay, tay kia từ từ tách nó ra khỏi ngực. nó sẽ giãn ra một chút hòng tiếp tục bám lấy bạn. bạn phải khéo léo lách khỏi những cái vòi vươn ra chực xỉa vào bạn như đỉa. chúng dai lắm nhưng bạn vẫn sẽ tách được hết cái cuống mạch nha khỏi ngực. thì bạn ịn nó lên cái cửa đang đóng. nó sẽ dính ngay vào. những cái vòi sẽ bấu chặt lấy thanh sắt của cái cửa, cuối cùng tự nó treo nó vào đấy.

lúc này bạn có thể rời đi. nếu hành lang đi theo bạn thì đừng để ý. cơ bản hành lang diệu kỳ này chỉ mở một lần cho mỗi người và có nhiều người để chờ quá nên nó không đi xa được. một lúc nào đó nó sẽ phải búng mình quay lại nơi nó bắt đầu. khi ấy, dù các vết loang lẫn mốc lẫn bong tróc còn nguyên, nỗi sầu của bạn đã được gột sạch ra khỏi đó.

T

Dear P,

Have I told you that there was a hallway from where you could wash away your anguish?

If I haven’t, let me.

It was the external hallway of the 16th floor, approximately 90cm wide so barely fit for two people walking side by side. It had a handrail about 80cm tall, on top of which a row of short iron stems propped a horizontal bar, making the total height of the rail roughly 90cm. It was painted white but dust and mold had turned the colour into a sort of bleeding fuzzy tone. Which was similar to that of the floor. Dust had lined black between the tiles, of which the faded mosaic pattern was embossed with strangely-shaped black patches. The apartment wall was in better condition, only the corner adjacent to the floor had mold, the upper part near the window was clear of blemish though the paint had peeled off quite a bit. The window cases retained its pinkish grey. So did the door cases. Behind them, all windows and doors were shut.

When it had darkened, you stepped out from one of those doors. You closed it behind you. Street lamps dully waxed the hallway. You saw the hallway across. It looked identical to yours. You laid your forearms on the iron bar of your rail, lowering your body there. You saw the street below cobbled with smaller and thicker stones. Sometimes, some people passed, none looking up. You stayed here for a while, rounding your chest on the bar so that your anguish stick on it and yourself become a pincer to press it tight. Maybe you’d have to raise your calves a little. Once the agony had grasped the bar, you could detach yourself to walk slowly towards the end of the hallway, where an iron gate stood, its vertical bars connected by thinner diagonal bars crossing and framing one another into diamond frames. The gate was closed. You saw the diamond frames well. Behind them it was all dark. You wouldn’t need to pass through. You turned around to see your agony stretched into a long thread, beginning where you curved yourself on the rail bar and ending on your chest right here. It was as thick as condensed malt, gripping steadfast on you. You clapped it with one hand, using the other to peel it off your chest. It would stretch again as if to hold on to you. You needed to manoeuvre swiftly to escape from the spouts that kept poking towards you like leeches. They were tenaciously flexible but in the end you would be able to disengage totally. Then you thrusted this end of the thread on the closed gate. It would grab the gate right away, its spouts closing tight on the bars and at last it would hang itself there.

Then you could go. If the hallway followed you, don’t pay attention. This wonderful of a hallway only opened once for each person and there were so many people so it couldn’t travel too far. At one point it would have to spring back to its original spot. Where, though all the discolouration and mold and wart still resided, your anguish would have been completely washed off.

T

Advertisements

About tara1910

I write to describe, with hopes that my description is truthful.
This entry was posted in a letter a week, egreentea, next to me, translation. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s