Gửi O

tabby cat - 1

hôm nay tôi gặp hai con mèo con vằn vàng cam, mắt xanh xám, bụng trắng. lông chúng nó mượt và mỏng, còn dựng lên ở khắp người. đuôi chúng phồng hẳn lên như thể sẵn sàng giao chiến. chúng nấp sau cái cây gì lá to, tôi vạch lá ra dòm thì một con nhảy phốc ra sau khè khè, một con nằm yên giương mắt nhìn ngây ngây. tôi thò tay vào bắt chúng ra, chúng chẳng kháng cự gì, thậm chí ra đến ngoài còn ngửi liếm ngón tay tôi nữa. chúng bò loằng ngoằng nhẹ như hai nắm bông xung quanh tôi.

tôi nhớ những con mèo của bạn. một con có bốn nhóc tì mà nó tha giấu hết nơi này đến nơi khác, một con cứ chảy mũi, một con lông mi dài đến phát ghen. tôi nhớ bạn vẽ chúng bằng mấy đường cong ngắn và vài đường xiên bâng quơ mà nhìn con nào con nấy rõ cá tính. tôi nhớ mấy câu chuyện bạn kể về mèo với cái vẻ trầm ngâm nghiêm túc đặc trưng, lưng bạn hơi cong và bàn tay bạn khua những vòng nhỏ không bao giờ vượt qua tầm vai bạn. tôi nhớ đã coi mấy con mèo của bạn là mẫu mực của loài mèo, tức là cứ căn theo cách chúng cư xử mà phán xem những con mèo khác có cá tính hay không. hồi xưa tôi có một con mèo có thể đọ với mèo của bạn – nó rất hay cắn nhưng cũng rất tình cảm, mỗi lần nó muốn nịnh tôi thì nó luồn cả cái đầu êm mượt như nhung xuống dưới bàn tay tôi rồi nghếch cái mõm hồng của nó về phía tôi; đồng tử đôi mắt xanh pha vàng của nó co lại chỉ còn hai cái vạch nguy hiểm nhưng mi nó nheo lại và đầu nó lúc lắc dưới bàn tay tôi chầm chậm, nửa hàng phục nửa nũng nịu. Có khi nó leo lên đùi tôi khừ khừ. Có khi nó chỉ lăn ra cạnh chân tôi để xin gãi bụng. Tôi không bao giờ từ chối được. Tôi vuốt nhẹ dưới cằm và ngực nó. Nó lim dim duỗi cổ duỗi tay ra. Rồi đến khi chán nó lắc đầu đứng phắt dậy, bỏ đi cong cớn không ngoái lại một lần. Đồ mèo, nhỉ.

O, hôm nay có dịp ngắm mèo và nghĩ về bạn, tôi thấy rằng tất thảy con gì bạn vẽ về sau này cũng thành mẫu mực cho cái loài ấy đối với tôi. giá bạn còn vẽ….

thì có khi thế giới của bạn sẽ trùm sang tôi, làm tôi trở thành một nhân vật trong ấy mất. tôi tự hỏi mình sẽ là nhân vật thế nào.

thư này không cần trả lời nhé. tôi không muốn biết gì thêm đâu, chỉ nói với bạn về hai con mèo xinh vậy thôi.

T

Dear O,

Today I see two kittens, both tabby orange with grey blue eyes and white bellies. Their fur raise up soft and silky from their bodies. The cats’ tails are fluffy as if they were in defence. They hide behind a plant with big leaves, as I pull the leaves aside to look one jumps backward and hisses, the other just gives me an indifferent gaze. They don’t resist when I reach in to pick them outside, where they even sniff and lick my fingers. They scramble around me like two cotton balls.

I remember your cats. One has four kittens that she drags and hides everywhere, one always has running nose, one has enviously long eyelashes. I remember you draw them with only a few short curves and slanted lines yet their cat-racteristics shine right through. I remember their stories, which you tell in your typical pensive seriousness, your back slightly curved and your hands gesturing the circles that never pass the height of your shoulder. I remember considering your cats the epitomes of cats, against which all other cats would be judged of their cat-racters. I used to have one that possessed comparably distinguished qualities – she bit a lot but was also very affectionate, every time she wanted to fawn on me she would nudge her velvety head under my hand and raise her pink nose towards me; the irises of her hazel eyes would contract into these two dangerous lines but her eyelids would soften and her head would turn slowly left and right, half surrendering half demanding. Sometimes she would crawl on my laps and purr. Sometimes she would just lay down next to me, begging for a scratch. Never could I refute. I would caress her under the chin and her chest too. She would close her eyes, stretching all four. until she got enough, whence she would suddenly get up and cat-walk away without looking back. Cat, what a cat.

O, as I look at kittens and think of you today I realise everything you’ve drawn has become for me the epitome of its genre. If only you still drew…

then your world might very well have evaded mine and thus turned me into a character in it. I wonder what sort of character I would be.

You don’t need to answer this. I don’t want to know anything more, just writing to you about the two gentle kittens. That’s all.

T

Advertisements

About tara1910

I write to describe, with hopes that my description is truthful.
This entry was posted in a letter a week, egreentea, next to me, Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s