gửi M

floral pattern

bạn có khoẻ không?

lần trước ta gặp nhau, bạn mặc một cái đầm đen không ôm ét gì – bạn nói – để giấu quả người đang tăng trọng. tôi nhìn bạn khoẻ như một con nai và sáng như bóng đèn 50 watt, hỏi sao bạn lại phải giấu mình trong túi ni-lông đen. bạn bảo giấu thì thoải mái hơn. tôi hỏi vì sao lại thoải mái hơn. bạn nói khoe mình ra mệt quá. tôi hỏi mệt là thế nào. bạn nói tức là cứ phải cố ấy. tôi nói có thấy bạn cố lúc nào đâu. bạn nói cố nhiều đến mức chả ai thấy nữa. tôi hỏi bạn tại sao phải cố. bạn nói vì nhân gian trăm bề công kích, ai cũng phải giương khiên múa giáo để vừa thủ vừa công thôi. bạn nói giấu kỹ được cái gì đi thì giấu cho kiệm sức, cho bền cái cuộc đấu này.

đến đây tôi không hỏi nữa. tôi thấy mình vô duyên. chả là tôi đang mặc một cái đầm lụa hoa hoè – tôi nghĩ – với cùng mục đích sử dụng nhưng tôi không có sức nai và ánh đèn như bạn, cũng không thấy ai phục kích mình, đi ngoài đường hạn hữu có cái lá rơi vào đầu đã giật bắn rồi dư hơi nghĩ hổ báo gì tung cây để bẫy mình đây. ôi cha! giả có hổ báo thật thì tôi làm gì, xé miếng đầm lụa tung vào mắt nó à? nếu không chôn chân vì sợ thì tẩu là tiện. có phải Võ Tòng đâu mà đòi oánh sơn tinh… mà còn hư váy… tiếc.

lần sau gặp bạn mặc một cái đầm polyester-đen khác. lần này tôi hỏi bạn thích màu gì nhất. bạn nói thích màu trắng nhất. lúc đó tôi mặc đầm trắng ngà. tôi thấy vui vui.

Dù nghe như tương tư sến súa nhưng thư là cho những chuyện ta đếch nói được trực tiếp với nhau nên tôi nói cho cùng: tôi quan tâm nhiều đến bạn. tôi thấy bạn thật là cô độc. bạn trơ trọi tả xung hữu đột với nhân gian nên hao sức đến nỗi cứ phải trùm mình trong ni-lông đen để trữ lại tí ti năng lượng. Khi tôi hỏi bạn có muốn được giúp không thì bạn suy nghĩ thật lâu rồi hỏi lại tôi những thứ tôi không gom lại cho rành rọt được, rốt cục tôi chả hiểu câu trả lời của bạn là gì. Nhưng thôi, hễ cần thì bạn cứ quay lại ngay sau, tôi ở đó và sẽ cho bạn mượn dùng ít sức. Dù không ngăn được bá phong, chí ít tôi sẽ canh cho bạn ngủ một giấc đầy để khi tỉnh dậy bạn có thể tiếp tục bật đèn oánh lộn với đời.

với năm cái đầm hoa và ba đôi giày màu,

T

Dear M,

How are you?

Last time we met, you wore a black baggy dress – you said – to hide your body that was gaining weight. I looked at you, strong as a deer and shiny as a 50-Watt bulb, and asked why you needed to hide in a black plastic bag. You said hiding was more comfy. I asked why that would be more comfy. You said showing yourself was just exhausting. I asked what that meant. You said cuz you always had to try too hard. I said I never saw you trying too hard. You said you’d tried so hard nobody could discern the effort anymore. I asked why you had to try at all. You said the world would attack in hundreds of ways, anyone would have to manoeuvre their shield and spear to defend and counter attack. You said whatever could be hidden should be so in order to save energy, so that this long battle could be unrelentingly fought.

I stopped asking here. I thought I was out of touch. Actually I was sporting a floral silk dress – I thought – that served the same purpose but I did not have your deer-strength and your 50-Watt shininess, and no one ambushed me; as I got out the most that might happen would be a fallen leaf on my head, about which I’d cook up a conspiracy by some sort of beasts that were setting up a jungle trap on me. Gee! If there were indeed beasts who set their eyes on me, what would I do, tear up a piece of silk and throw it onto their eyes? If not frozen by fear I’d run, I weren’t Wu Song to scrap monsters… and meanwhile ruining my dress… which would not be worth it.

The next time we met you wore another polyester-black dress. This time I asked about your favourite colour. You said it was white. I had on me a light cream dress. I felt good.

Though it sounds so love-sick cheesy, letters are for what you can’t tell a person in person so I’ll go on: I care about you. I think you are too lonely. By only yourself you take on the world, you get drained, thereby you need to cover yourself in black nylon to save tiny amounts of energy. When I asked if you wanted help, you thought so long about it then queried me things I couldn’t summarise so in the end I did not get your answer. But never mind, whenever it is, just turn around, I’ll be there to lend you a bit of strength. Even if it coulnd’t hamper all the wind in the world I might still be able to guard you a full sleep. When awaken you can once again turn up your light and battle the world.

With five floral dresses and three pairs of colorful shoes,

T

Advertisements

About tara1910

I write to describe, with hopes that my description is truthful.
This entry was posted in a letter a week, egreentea, translation, Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s