gửi L

1 purple

tôi sẽ kể cho bạn nghe về một giấc mơ.

đầu tiên tất cả màu tím. tím như cà tím. càng nhìn bạn càng lún vào nó và có cảm giác đang đi vào trong ruột quả cà, ướt ướt, nồng nồng. chỉ là bạn không đi vào trong ruột cà mà đi vào trong màu tím, đi sâu vào thì màu đậm lên. đậm đến lúc nó lẫn vào màu đen. hoặc có thể bạn đã lẫn vào màu đen mà bạn vẫn cho là tím. mà cái vị là vị tím thật, tròn tròn ở trong miệng chứ không loang lạnh ra như màu đen.

bạn thấy một đốm sáng hình hạt đậu. bạn đi về phía đó. phía đó là phía nào thì bạn không biết vì xung quanh chỉ là màu tím đặc như đen thôi. có lúc đốm sáng màu trắng như nắng, có lúc màu ánh kim như giấy nhôm, có lúc lại xanh lá cây như bút dạ quang vậy. bạn không biết vì sao phải đi tới đó nhưng bạn nghĩ ở lại chẳng ích gì thì bạn đi thôi.

dần dà bạn thấy đốm sáng thay đổi. bạn thấy đom đóm treo đốm sáng ở đít, thấy bàn tay nâng đốm sáng lưng lửng giữa lòng bàn tay, thấy khung cửa sổ để lọt nó qua từ phía ngoài (ngoài là đâu không rõ), thấy đó là điểm sáng trong một đôi mắt to vật vã. Những hình ảnh thay đổi. Bạn nhìn chúng mãi. rồi bạn thấy đốm sáng đã tan thành những dải xanh đỏ tím vàng cuộn, xoáy, dâng lên, rơi xuống, tan ra, hợp lại, phân rã thành những dải và đốm nhỏ hơn, tất cả đều lấp lánh và tất cả đã bao quanh bạn nên giờ bạn đứng giữa một triệu triệu ngôi sao, dưới chân bạn có thêm một triệu triệu ngôi sao nhấp nháy và trong cổ họng bạn một triệu triệu ngôi sao khác nhập nhoè. chỉ có điều chúng không phải sao. chúng là những hạt đậu phát sáng.

bạn biết chúng là đậu vì bạn đang nhai một hạt. nó cứ ở mãi trong mồm. hàm bạn giập giã ngày càng mạnh và nhanh hơn. rung động làm bạn nhức cả đầu mà bạn lại không nuốt nó đi được. phải nhai nhiều quá, đau óc quá nên bạn muốn nhổ nó ra quách. cũng không được. hàm bạn cứ nhai, họng bạn không chịu nuốt và sọ bạn thì buốt lắm rồi.

bạn nhắm chặt mắt như thể động tác đấy có thể khiến cơ hàm dừng lại. cả gương mặt bạn co lại về cằm. cả con người bạn thu lại chỉ còn gương mặt nhăn nhúm thôi.

khi bạn mở mắt ra thì màu tím không còn ở đó nữa. trắng xoá.

bạn tỉnh lại. bạn thấy buổi đêm vẫn còn trùm lên mặt mình. chếch bên trái có cái đèn gì đó nháy nháy lừ khừ xanh rồi vàng rồi đỏ.

L, đoạn cuối tôi nói xạo đấy. Tôi còn đang mơ và vẫn nhai hạt đậu sáng của tôi trong màu trắng bạo tàn.

T

Dear L,

I’ll tell you about a dream.

First everything is purple. As purple as eggplant. The more you look the deeper you sink into it with the feeling you are penetrating the eggplant because it feels wettish and dank. Just you’re not penetrating the eggplant but the purple, the farther you go the more dense it gets. At one point it fades into blackness. Or maybe it is you who dissolve in this color that you think is purple. Indeed the taste is of purple nature, round in the mouth and not expanded and cold like black.

You see a spot of light the shape of a bean. You walk towards it. You are not aware of the direction because the color purple as heavy as black surrounds you. Sometimes the spot wears the bright white of sunlight, sometimes the sharp silver of aluminium, some other time yet neon green like your highlighter. You don’t know why you need to go there, in any case it doesn’t bide well so you go.

Gradually the light spot changes. Now you see a firefly attaching it to its ass, a hand swirling it over the palm, a window letting it seep through from outside (which is an unknown somewhere), a big eye of which it rests in the iris. These things change too. You gaze at them. And you realize the spot light has disintegrated into many lines of green red purple yellow circling, spiralling, raising, falling, breaking, reassembling, fragmenting into smaller lines and dots, every single one of them sparkling and all orbiting you so you’re standing amid these millions of stars, under your feet another million twinkle and another million kindle in your throat. Only they’re not stars, they’re shining beans.

You know they’re beans because you’re chewing one. It stays in your mouth. Your jaws grind increasingly strong and fast. The vibration gives you headache but you can’t gulp it down. The excessive chewing, the unbearable headache make you want to spit. You can’t do that either. Your jaws keep pounding and your throat resists and the pain drills in your skull.

You shut your eyes so tightly as if the action could halt your jaws. Your whole face contracts in a grimace towards your chin. Your entire self reduces in that wrinkly folded face.

When you open your eyes the purple is no longer there. It is unerasable white.

You wake up. You see that the night is still draping on your face. Towards your upper left, some sort of light blinks slowly, green and yellow and red.

L, this ending is a lie. I’m still dreaming and chewing my gleaming bean in a hard-boiled white.

T

Advertisements

About tara1910

I write to describe, with hopes that my description is truthful.
This entry was posted in a letter a week, egreentea, translation, Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s