Gửi K

thung 2 - 1

Tôi ngồi trên ghế băng nhìn ra thung. Một con nhện con rơi xuống đầu gối. Tôi thổi nó lên bàn. Nó nhảy xà xà xung quanh mấy cục gỗ và trốn vào dưới một cục. Tôi nhìn lại ra thung. Tôi nhớ có lần bạn ngã từ trên ghế xuống sàn. Tôi nhớ là do tôi đẩy bạn xuống. Bạn ngồi dưới sàn nhà nhìn tôi. Khoảng cách từ sàn đến ghế dài như cái thung xanh trước mắt tôi.

Nếu phải so bạn với con gì thì chuẩn nhất là một con muỗi sinh ra từ quả nhãn lồng thơm ngọt, lúc nào cũng có vẻ nhàn hạ, chỉ cần rong cái thân khẳng khiu lục cục của bạn từ chỗ này sang chỗ khác là xong. Tôi thì như con gì nhỉ, con kiến đen, vác cái này cái kia bở hơi tai, không bao giờ được nghỉ, nhìn bạn phởn phơ những muốn cặp cho bạn một cú nhưng lại không có càng khoẻ. Mà cũng không có cánh để vờn theo bạn. Nếu tôi là con nhện thì không càng không cánh vẫn có thể chăng bẫy bắt bạn. Tôi sẽ chăng một cái lưới thật chắc xung quanh quả nhãn lồng của bạn. Nhàn đến đâu bạn cũng phải rời đi một lúc nào đó. thì bạn sẽ dính vào lưới, vẫy vẫy đôi cánh có khoẻ mấy cũng chẳng ăn thua (mà khoẻ gì, bạn tong teo như thế). Bạn sẽ mệt rất nhanh. Tôi cũng không để cho bạn vùng vẫy lâu đâu, tôi sẽ lao vào quấn thêm vài vòng tơ nữa. Tơ sẽ quấn quanh ngực bạn và bụng bạn và gương mặt muỗi đờ đờ của bạn. Bạn sẽ còn quẫy nữa nhưng cũng chả được bao. Bạn sẽ ngỏm chóng thôi. thế là hết sướng.

Nhưng tôi không làm như thế được. Quan trọng là tôi cũng không thích làm con nhện lắm. Nên tôi đẩy bạn từ ghế xuống sàn. Cái thân mỏng của bạn lìa ngay khỏi chỗ ngồi, rụng luôn! Bạn ngước nhìn tôi. Cái ghế ấy cao bao nhiêu mà ánh mắt bạn kinh hoảng thê lương đến vậy? Tôi nhớ tôi chỉ nghĩ “ồ té rồi.” Sau đó thế nào tôi cũng không nhớ nữa.

K, khi ta mười một tuổi, bạn đã làm cái đếch gì mà khiến tôi ghét bạn đến vậy? Mà bạn có ghét tôi không?

Được thư này thì nhắn cho tôi với. Ta nói chuyện xưa rồi ta nói chuyện nay nhe.

Gửi kèm phiếu 2 cái ôm khi nào gặp sẽ thực thi

T


Dear K,

I’m sitting on a bench looking at a valley. A spider falls on my knee. I blow it onto the table. It scuttles around the wooden blocks there and hides under one. I look at the valley again. I remember this faraway time you fell from the bench to the floor. I remember it was me who pushed you. You sat there looking up at me. The distance between the floor and the chair seemed as long as the valley in front of me now.

If I am to compare you with some sort of animal, the best would be a mosquito born from a plump sweet longan. You always had that air of easy idleness, the most to do was to drag your skeleton of a body from one place to another, and things would be taken cared of for you. I would be, what, a drone ant, who constantly carried this and that – no break – and who would much like to strike a bite at you but my mandibles were not for arms. And I had no wings to chase you either. If I were a spider, without either of those things I would still be able to trap you. I’d weave the strongest net around your longan. However idle, you would need to go around at one point and then you’d fly right into my net. You would try to flutter your meagre wings (which were as fragile as you) to no avail. You would tire super duper fast. And I wouldn’t just leave you to that, I’d dash right towards you to spin more silk around you. They would tighten around your chest and your abdomen and your vacuous mosquito face. You would still struggle but not for long. You would sure die, and that would be the end of your easy idle life.

But I couldn’t do that. If for nothing else then because I didn’t fancy being a spider. So I pushed you from the chair. Your flimsy body lifted from the seat and fell right away! You stared at me. How tall could the chair be for your gaze to be so horrified and miserable? Me, I was just thinking “oh, you fell already”. I didn’t remember anything more.

K, when we were eleven, what the heck did you do that made me so hateful with you? Were you the same with me?

If you get this letter send back a line. Let’s talk about old stuff and now stuff.

Here are a coupon of two hugs, to be redeemed when we see each other.

T

Advertisements

About tara1910

I write to describe, with hopes that my description is truthful.
This entry was posted in Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s