gửi G

cam sanh - 1

Tôi nghĩ mãi không ra viết cho bạn cái chi, thôi thì nói về hột cam vậy.

Hôm qua tôi ngồi ở ban công ăn cam, vứt một ít hột cam vào chậu cây lưỡi cọp. Mười một hột. Ban đầu tôi không định đếm nhưng não tôi vẫn làm chuyện đó. Não nó thế nhỉ, cứ nghĩ những chuyện ta không khiến, đặc biệt vào lúc ta không khiến ấy chứ. Thế là để giành lại quyền kiểm soát, tôi cố tình tách hột cam ra đếm chúng trước khi vứt vào chậu cây (từ hột thứ tư). Tôi bổ cam ngang và cắt mỗi nửa thành sáu miếng nên chỉ cần lấy nĩa xiên vào là gạn hột ra được. Tôi xem những hột đó ngoài đĩa. Tụi nó đều có dạng như giot nước, từ một chóp nhọn lép phình ra thành dạng bầu, phía đuôi lại thắt lại. Nếu tôi không lầm thì đó chỉ là vỏ thôi còn hột cam thật nằm bên trong, thuôn thuôn theo vỏ. Cây con sẽ nảy từ đây, đâm thủng chóp nhọn lép, tách đôi cái vỏ hình giọt nước ra mà vươn lên. À tức là đâm cái rễ ra quờ quạng, xỉa xuống đất đã rồi mới vươn cái thân nó lên. Cây cam cao được phải đến 10 mét đấy G ạ. Thân nó khá chắc, tán cầu, lá xanh, quả cam con mọc lít nhít. Cam tôi ăn hôm qua là giống sành, quả vỏ sần lỗ chỗ màu lục và vẫn còn khả năng sinh cây mới. Những quả cam sành lít nhít tương lai cũng sẽ xanh và rỗ như thế. Nếu chúng mọc lên. Hơi khó vì chậu cây lưỡi cọp ít đất quá. Mà bỗng nhiên có một cây gì lá như lá cải ngọt nhưng láng o từ đâu trồi lên được độ gần hai gang tay rồi. Cây ấy nhìn cũng ngon nhưng tôi sẽ không hái ăn. Có phải thỏ đâu mà bạ thấy lá gì cũng nhấm.

Tôi mới nhìn lại đất trong chậu có mười một hột cam. Khá ẩm. Biết đâu nó nảy được đấy. Mười một cây cam con chen nhau trong cái chậu đường kính bốn mươi xăng ti mét đã có một khóm lưỡi cọp to và một cây dại xanh nhỏ thì sẽ hay lắm nhỉ.

Tối rồi. Vậy thôi nhé. Nếu hột lên cây tôi sẽ biên thư cho bạn tiếp. Mà bạn cũng phải thư cho tôi cơ. Chả biết nói gì thì tả cho tôi cái chi con con như cái hột cam cũng được. Tôi đọc hết. Hoặc hỏi tôi “ngày của bạn thế nào”. Tôi sẽ đếch trả lời đâu, hỏi gì mà nhạt như nước ốc.

Nhưng có khi tôi cũng trả lời.

Chưa biết nhé. nhưng đại khái vậy đi.

T

(Cho Bớt Nhớ Nhung và Sến Tới Nơi Tới Chốn)

——

Dear G,

I cannot think of anything to write to you, I’ll just talk about orange seeds then.

Yesterday I sat on my balcony munching on oranges, and I threw a few seeds in the pot of snake plant. Eleven seeds. I didn’t intend to count but my brain just did so. Brains, phtx!, just went ahead and did stuff we didn’t tell it to, especially when we told it not to. So to regain control I intentionally extracted the seeds, counted them before throwing them into the pot (from the fourth seed). The way I had cut the orange, horizontal to its vertical core, and then each half into six small pieces, made extracting easy: I just poked my fork in the slices and picked them out. I looked at the seeds on my plate. They all bore the form of a drop of water, from a slim cone they puffed up into a ball, then knotted again at the other end. If I wasn’t mistaken this was just the kernel of the real seed, which would be inside, hugged tight. The small orange tree would sprout from here, stabbing through the cone, halving the water-drop-shape kernel to reach up. Well it actually would tumble downward first, anchoring itself in the soil and only from there would extend upward. An orange tree could be as tall as 10meters, G. Its trunk would be relatively hard, its shade like a sphere, its fruits shouldering one another tightly. The fruit I ate was of king orange origin, its peel was dark green and unevenly dented, its fertility intact. So the future oranges would also be dark green and roughed-skinned. If they indeed grew. Guess that would be hard because the pot didn’t have much soil. On top of that a little plant looking like a smooth kai lan just popped up from nowhere, now almost half a meter. It looked kind of tasty, that wild plant, but I wouldn’t make it into food. I wasn’t a rabbit, couldn’t just eat any green.

Now I take another look at the pot with eleven orange seeds in it. Quite moist. Who knows, the trees might just sprout. Eleven orange trees jostling each other in a pot of fourty-centimeter-diameter-already-having-a-snake-plant-and-a-wild-green. How nice that would be.

Night has fallen. This is it then. I’ll write you again if they come up. But you also need to write to me. If you don’t know what to say you can just tell me about something as minor as orange seeds. I’ll read. Or you can ask me how my day goes. I would not answer, what kind of insipid question is that?

But maybe I will.

I don’t know yet. Let’s just leave it here.

T

(To Attenuate Longing and Sến As Much As It Can)

Advertisements

About tara1910

I write to describe, with hopes that my description is truthful.
This entry was posted in a letter a week, egreentea, translation, Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s