Gửi F

sparrow

Tên bạn hay nhất thế gian. Âm thanh cất lên từ phụ âm thứ nhất tưởng ngân ra mãi được nhưng chạm vào phụ âm thứ hai dịu dàng, từ đó gấp một đường sắc lẻm, nảy lên và lấp lánh như mảnh gương bắt được tia trời. Phụ âm cuối, cái phụ âm không thể thay thế, dội tiếng lại từ một cái dốc trơn mà người ta dù có thể ở yên đấy vẫn có cảm giác muốn trượt xuống dưới, nơi cả cái tên kết thúc thật là êm.

Tôi vừa nghĩ ra, cái chuỗi thanh âm đó đẹp như đường lượn của chim sẻ trước khi đậu vào lan can vậy. Lan can nhà tôi nhé. Thẳng băng. Bọc inox nên sáng loé choé. Chim sẻ thấy rõ lắm. Có một con hay đậu lại nhảy choi choi buổi sáng. Chỗ này tôi phải nói quá lên một chút vì chim sẻ nhìn con nào cũng giống con nào, tôi không tài nào phân biệt được con loi choi hôm nay có phải con loi choi hôm qua không. nhưng tôi luôn thấy cách chúng nó đáp xuống thành lan can: đang liệng thẳng thì dừng một nhịp nhấc lưng lên một nhịp hạ chân xuống, mượt đến nao lòng. Tôi nghĩ mấy nốt Mi-Sol-Si giáng-Rế sẽ bắt được đường lượn này thành một đoạn nhạc ngắn mê ly. bạn thử xem, có lẽ 3/4 là vừa. nhớ là Si giáng nhé, không thì chim sẻ sẽ tuột khỏi lan can mà lăn vào cái cây kim tiền tốt xanh phía dưới mất.

F. ạ, tôi thích tên bạn đến thế nên nếu đã gọi cho bạn 25 lần trong vòng 30 phút ngày hôm đó thì mong bạn có phiền cũng bỏ qua cho….

T


 

To F,

Your name is the nicest name in the world. From the first consonant the sound takes what seems to be an eternal flight, yet it touches the second consonant gracefully, from where it turns sharply, bounces up and glitters like a piece of glass catching a celestial ray. The last consonant, that irreplaceable one, echoes from a gentle slope where instead of halting one would feel like she should slide down the curve to a soft patch where the sound completes.

I just realize that this string of sound is as beautiful as the hoover of a sparrow before its landing on the handrail of a balcony. My balcony. Straight and coated in stainless steel, it is highly reflective. The sparrows see it well. One usually would come in the morning, skipping this way and that. Well I do exaggerate a little here for all sparrows kind of look the same, I have no way to know if the one skipping today is the same yesterday. But I always see how they land: while gliding straight they’d stop midair for a beat, raise their back up, and touch down with their feet so gracefully your heart would ache. I think the combination of E-G-B minor-D will be able to musically capture this flight in a sweet small piece. Try it, perhaps in 3/4. Remember it’s B minor, otherwise the sparrow would slip off the rail and stumble into the fern arum below.

See F, I like your name that much. So if I had called you 25 times in 30 minutes that day, I hope you wouldn’t mind terribly….

T

Advertisements

About tara1910

I write to describe, with hopes that my description is truthful.
This entry was posted in a letter a week, egreentea, next to me, Uncategorized and tagged , . Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s