Gửi D

nAnif

Gửi D,

Lần trước gặp nhau, bạn hỏi tôi “vì sao người ta luôn quay về quá khứ”. Nếu lúc đó tôi dừng lại thêm một giây để xét cho kỹ xem bạn có thực muốn hỏi – và hỏi tôi – câu đấy không thì chuyện đã khác. Nhưng không, tôi bỏ qua cái giây tối thiết đó, tự nhủ rằng đằng nào tôi cũng không thông minh hơn bạn được thì chi bằng cứ nghĩ sao nói vậy để lấy thật thà mà bù lại. Tôi duỗi từng ngón tay một, lấy giọng trầm, nhìn thẳng vào bạn trong thời gian phù hợp, tức là hết một câu thì hướng mắt đi rồi quay lại tiếp, rành mạch liệt kê năm sáu “vì thế này thế kia thế nọ đấy”. Bạn gật gù. Bạn cười. Bạn có vẻ thoả mãn với câu trả lời.

Đấy là chuyện đã xảy ra. Về nhà, tôi mường tượng lại nó như sau:

“Lần trước gặp nhau, bạn hỏi tôi “vì sao người ta luôn quay về quá khứ”, không hẳn với ý định tìm câu trả lời, chỉ là cho có chuyện để nói thôi. Xã giao ấy mà. Tôi sẵn vài suy tưởng, ném ra chắc nịch “vì rằng A B C đó”. Bạn cười. Ờ nghe cũng có lý. Vậy thôi. Ở chỗ ta gặp nhau qua loa, được mấy câu trả lời qua loa vậy cũng tốt quá rồi. Ta ra về, bạn thì thấy chẳng học được gì thêm từ ai (như thường lệ), tôi thấy bạn cười xã giao thì suy ngay ra rằng bạn chả quan tâm đếch gì đến bài diễn văn của tôi cả. Thế là tôi tự vặn vẹo mình về cái nỗi ham nói. Cớ gì tôi lại như thế nhỉ?”

Trí nhớ bắt con người ta lật trở mãi một tình huống nào đó, có khi đến nát nhừ rồi nhưng nó vẫn xào xáo lên và bắt ta gằn nhấm thêm. À, tôi chứ “ta” gì. Trí nhớ của tôi là một cái bọc lùng nhùng những thứ đã được nhai nghiền sáu mươi bận chỉ để sẵn sàng cho cú ợ thứ sáu mươi mốt, tôi như con bò ngoan ngoãn lặp lại động tác dằn lên dằn xuống bộ hàm mà thôi. A! Xin lỗi nhé, tôi định chốt một câu trả lời cho câu hỏi của bạn mà lan man quá. Đây có một lời thông thái bằng trăm lần A-đến-Z của tôi. Tôi phải viết cho bạn ngay để ký ức ngày hôm đấy tạm chìm xuống trong bọc hàng của tôi, nếu không răng tôi sẽ long hết cả ra mất. Ack!

“Để lĩnh hội cõi sống ngày nay, chúng ta dùng một ngôn ngữ thiết lập [cho] cõi sống hôm qua. Và đời sống của quá khứ dường như tương ứng với bản chất của chúng ta hơn, chỉ riêng vì một lẽ: nó đáp lại đúng lời, cho cái ngôn ngữ chúng ta.”

Đấy, đơn giản vì tạm thời ta không biết nói gì khác “cho đúng” cả. Mà này, nói dài như ri, kể ra cũng là chuyện khác đấy chứ nhỉ. Lần tới gặp nhau, tôi sẽ dùng cái giây của tôi ngon lành hơn.

T

To D,

When we met last, you asked “why people always return to the past”. If I had spent another second to consider if you’d really wanted to ask – me – that, things would have turned out differently. But no, I skipped that essential second, telling myself I couldn’t outsmart you in any case so better just be out with it – the rational here was that honesty could make up for intellectuality. I unrolled my fingers one by one, employing my lower voice, look at you appropriately, meaning glancing away at the end of every phrase, listed five, six “because this and that and the other.” You nodded. You smiled. You seemed contented with the answers.

That’s what happened. Back home, this is how I re-imagined it:

“When we met last, you asked “why people always return to the past”, not really wanting answers, just to fill time. Small talks. As I had a few thoughts ready I threw them at you. “Because of A and B and C and stuff”, said I confidently. You smiled. Sounded good. Good for this situation that we encountered socially, for this sort of questions and answers that required no depth. We parted afterwards, you not enriched by anyone (as usual), I, belatedly recognising your smile was of diplomatic nature, understood that you cared shit of my speech. So I drilled myself for speaking to start with. Why did I want to talk at all?

Memory pushes people to once-over happenings; even after a situation has been crushed to dust it would still continues – you have to munch them over again. Ah no not you. Me. My memory is this bag of sixty things well grounded yet very ready for the sixty-oneth belch. I am but a cow who moves my jaws up and down obediently. Ah sorry, I’m swaying far from the original wish of giving you a good answer. Here I have found a concise phrase that is  a hundred times more eloquent than my A to Z. I just gotta tell you so that the memory of that day can sink under in my bag. Otherwise my teeth might just fall out. Gee.

“To grasp the meaning of the world of today we use a language created to express the world of yesterday. The life of the past seems to us nearer our true natures, but only for the reason that it is nearer our language.”

Simply, temporarily, we just don’t know what else that is “right” to say. But hey, I might be telling you something totally different than what’s spoken here. Anyways, I’ll make use of my second better next time.

T

Advertisements

About tara1910

I write to describe, with hopes that my description is truthful.
This entry was posted in Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s