Gửi C

labyrinth-labyrinth-63891_922_524

Tôi chưa bao giờ biên thư cho bạn-thiệt-là-bạn theo kiểu bán hư cấu như vầy cả. Hoặc là tôi email cho bạn qua cái địa chỉ viết bằng tiếng Tây nếu không nhờ máy nhớ thì tôi chỉ sẽ đến khổ, hoặc tôi nói chuyện với bạn bằng truyện, khi đó bạn là một phiên bản bị bóp méo, một phóng chiếu của tập hợp những nhân vật “C” nhiều ít liên quan đến bạn. Tôi viết về bạn, cho bạn, hoặc dựa trên bạn mà đồng thời lại về, cho, dựa trên những C chả liên quan gì đến bạn. Tôi chưa bao giờ hỏi bạn có nhận ra mình trong đó không, còn bạn chưa bao giờ hỏi tôi một C nào đó phải chăng là bạn.

Bạn luôn nói nhiều đến độ mỗi lần ta gặp nhau, chỉ nghe thôi mà trăm phần công lực của tôi còn có chục. Bạn nói với niềm say sưa vĩ đại với Tất Thảy, kể cả bản thân chuyện nói. (Tôi từng tự hỏi làm cách nào mà việc “nói” thay vì tiêu hao lại tiếp thêm năng lượng cho bạn vì chỉ như vậy mới giải thích được cơ chế phát thanh vô tận của bạn. Tôi có kịp tìm đáp án đâu vì đã lại bị cuốn vào la trận mệnh đề của bạn. Bạn minh hoạ chúng với ngàn ngóc ngách chuyện đời mình, những chuyện cực đoan theo nghĩa nếu bạn đã không làm chính xác đến từng giây cái gì bạn đã làm thì chết-mất-xác chỉ là nói giảm nói tránh, thực tế sẽ vượt qua cực đoan mà trở thành bất-khả-nghiệm, và nếu cơ thể [bạn cho là bèo bọt] không giới hạn thì bạn đã thăng hoa, bứt khỏi trần gian hỗn độn này mà bước vào thế giới siêu hỗn độn khác.)

Ôi giời ơi mới vào đề mà…. Bạn thấy đấy, chỉ nghĩ tới bạn thôi mà tôi đã độc thoại chừng này, cứ như con tắc kè hoa lịch xịch màu này màu kia, nóng lạnh theo giọng của bạn. Chưa nói được gì nhưng giờ chục phần công lực của tôi nó đã xẹp lép rồi. Thôi thì tôi cứ kèm theo đây một món tôi luôn có thể đem đến cho hội nghị hai người chúng ta: một sự đờ đẫn yên ả, à, ý tôi là một sự chăm chú có điều kiện, và điều kiện đó là bạn. Tôi sẽ luôn luôn vui lòng dành mấy chục phần năng lượng để ậm ừ với bạn. Vì tôi cần khá lâu để phục hồi, trong khi chờ đợi cuộc tao ngộ tới, chúc bạn bình thường.

Nhân tiện, lần này dấu chỉ đủ rõ để không tốn công đoán nhỉ. Lâu lâu tôi cũng nói thẳng nói thật, bạn nghĩ sao?

đơn giản quá thành ra khó hiểu và ngược lại,

T

Dear C.,

I have never written to you-as-real-you in this semi fictional manner. Either I email you via that address in your Western language, that which if my computer doesn’t memorize I’d trouble every time, or I converse to you through my stories in which you are a distorted version of yourself and a projection of this ensemble of “C’s” related to you in various degrees. I write about you, for you, or based on you and at the same time about, for, based on those C’s who has nothing to do with you at all. Never have I asked if you recognized yourself from that bunch, similarly you have never inquired if one of those C’s is you.

You have always talked so much that every time we meet, my energy depletion rate just plummets simply by listening to you. You talk with this grand passion of Everything, the act of talking included. (I used to wonder how such work, talking, instead of consuming  energy, seemed to supplement you with it – this is the only explanation to your unstoppable verbal transmission. I never achieved to find any answer as I was drawn continuously into your labyrinth of hypotheses, which you illustrated by pulling from your life experiences, ones that sounded so extreme, that gave the impression if you hadn’t followed what you’d done to the second, death would just be a mitigation of what would happen, and such future of the past would be beyond extreme, a state of improbable empiricism in which if your [ephemeral] body weren’t hindering you would have lifted from this chaotic reality into a super-chaotic actuality).

Gee, I’ve only started…. You see, the thought of you alone has enabled this monologue of chameleon-like quality, changing colors and temperature following your tone. I haven’t talked much here yet my energy has all drained. Maybe I’ll just insert here something I can always bring to our two-person roundtable: a stumped repose, I mean, a conditioned focus. The condition is you. I’d always be happy to let my energy deplete in exchange for a mumble with you. Given that it takes quite long for me to recuperate, until our next encounter, I wish you normal.

By the way, this time, the signs are clear enough for an easy guess aren’t they? Sometimes I can be direct. Let me know what you think.

so simple it appears complicated and vice versa,

T

Advertisements

About tara1910

I write to describe, with hopes that my description is truthful.
This entry was posted in a letter a week, next to me and tagged , . Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s