Gửi B

1280px-GrassJellyBlocks-620x264

Mình xem với nhau một bộ phim tôi không rõ sau đó nên cười hay nên khóc. “Nên” là chuyện đếch đứa nào quan tâm nhưng cả bọn vẫn nhìn nhau xớ lớ kiểu “rồi sao nữa” như thể hy vọng đứa này hay đứa khác sẽ có câu trả lời đích đáng, hễ nó phát ngôn là hội còn lại chỉ việc gật gù tự gẫm “ờ mình đáng ra đã có thể khóc/cười/giễu/ôm tim/ôm người ta, sẽ vô cùng phù hợp”. Nhưng trong số bọn mình làm gì có đứa nào thâm uyên như vậy, có đứa còn lăn ra ngủ mất rồi – có khi nó là đứa hợp đời nhất. Thế nên mình uống một ly rượu và nói chuyện lăng nhăng.

Phần sau của câu chuyện này hoàn toàn tan biến mất. Tôi chắc chắn nó đã từng ở đó, khúc đuôi của cái khúc đầu tôi còn nhớ như in này. Nhưng tôi không tài nào gọi nó ra được. Cứ như miếng thạch đen chỉ đen và đặc đến viền của nó, ký ức này chấm dứt đột ngột ở mép câu chuyện tầm phào: ta chỉ chiếm chỗ đến đấy thôi, hình ảnh của ta chỉ cho ta thấy màu đen và khối đặc đến đấy thôi, phía bên kia không nữa. Tôi không tài nào nhớ được ta tầm phào cái quái gì dù chắc như đinh đóng cột là nó lẻ tẻ, đều đều, phiếm như tất cả những câu chuyện khác ta từng tung vào nhau và sẽ tiếp tục hắt qua hắt lại nếu ta vẫn gặp nhau. Chúng chẳng làm gì ta cả, chỉ phớt phớt nhột nhột trên người vậy thôi.

Khi bạn biến mất, tôi đếch ngạc nhiên vì thế. Hiện diện của bạn gắn liền với những mẩu phim, mẩu đối thoại, mẩu tồn tại lơ thơ đứt quãng như vậy. Tôi nghĩ sự biến mất của bạn chỉ là sự đứt quãng dài hơi thôi. Thay vì mỗi tuần ăn thạch đen thì mấy tháng, một năm, nhiều năm rồi chưa rờ đến. Vậy đó. Phía bên này ký ức, bên ngoài miếng thạch, trống lỗng.

Tôi có mong mình sẽ gặp lại nhau. Chả phải tôi đang biên một cái thư và nhét vào lọ thuỷ tinh kỳ diệu đây sao? Nếu cái lọ trôi được đến Miền Dở Hơi mà bạn đang du hí, mịa, nhớ nhặt lọ lên, mở ra đọc thư nhé.

ôm 2 cái,

T

Dear B,

We watched together a film for which I wasn’t sure I should cry or laugh. None of us cared of “should” ever but we still looked at one another expectantly with a “what now” that directed towards everyone and no one in particular, hoping that someone would say something so clever the rest could just go “yeah could have totally cried/laughed/ridiculed/hugged chest/hugged someone, it’d be so appropriate”. But there was no erudite amongst us – one even fell asleep. That one might be the smartest. Anyways we drank a glass of wine and shot the breeze.

The story vanished right at this point. It must have been there, an end to this beginning already etched in my head. I just couldn’t recall it. Just like a piece of grass jelly only so condensed and black up to its rim, this memory stopped abruptly on this start line of a small talk: we only occupied up to there, our images only black and dense as far as that point; the other side was no more. I couldn’t for life remember what the hell we talked about though dead certain such talk was fragmented, having no particular point, funny for unknown reasons, in short, same as whatever we had already tossed towards each other and would continue to spray back and forth should we continue to meet up. Those trivia didn’t have much of any affect other than grazing us softly.

When you disappeared, I didn’t care to even feign a surprise. Your existence was but divided and attached to those pieces of films, of conversations, of beings sparse and disrupted. Basically it just disrupted a little longer. Instead of eating grass jelly every week, I haven’t been touching it for a few months, a year, a few years. That’s all. Outside of memory, adjunct to the jelly, comes nothingness.

I do wish we’ll meet again. Isn’t it so that I’m writing a letter and put it in a magical jar here? In case the jar does drift to Loony Land where you’re wandering, the fuck, do pick it up, open it, and read it ok?

Two hugs,

T

Advertisements

About tara1910

I write to describe, with hopes that my description is truthful.
This entry was posted in a letter a week, next to me, Uncategorized and tagged , . Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s