Gửi A

hot-air-balloon-sunset

Tôi đến thăm bạn vào buổi trưa, hình như làm bạn giật mình. Cũng hình như cái ngạc nhiên của bạn không do cuộc thăm viếng ban trưa mà vì khách thăm là tôi. Trong một tích tắc, bạn nhìn tôi như thể đang dò lại cái lý do xa xôi mà bạn đã xếp tôi vào cái góc kẹt giữa thân tình và xa lánh, vừa cố lôi tôi ra khỏi góc đó. Tôi không rõ bạn có tìm được nó không nhưng sau tích tắc đó thì quanh ta có cái bong bóng của buổi hẹn hò đầu tiên, phần ấm áp, phần căng thẳng. Không phải bạn thổi bóng đó một mình, tôi góp một nửa. Xem ra chúng liền vào nhau khá trơn tru nhỉ?

Tôi từng muốn viết cho bạn một bức thư, theo tôi là sẽ ngắn, để tỏ lòng trân trọng với những gì bạn làm. Thú thực tôi hiểu được dăm phần thôi, phần còn lại tạo nên do phản xạ từ ngàn khí cầu mà tôi hay gọi là “người đời”, trong đó vài quả loá xanh hồng vàng những lời khen trúc trắc, vài quả nhấp nháy tím đen xám trong những mối bất đồng rối bời. Tôi nghĩ đơn giản chỉ cái gì đủ mạnh mới làm cho người ta tức tối được nên đánh đồng những khối đậm màu này với những hòn sáng màu kia. Tôi nghĩ bạn đã làm nhiều thứ “tốt” theo đúng cái nghĩa bạn đóng khuôn chữ “tốt”: đa nghĩa, thanh lịch, thời sự mà không thô thiển. Tôi nghĩ bạn rất cố gắng để bản thân mình cũng “tốt” như vậy. Thực sự bạn đang như thế, quả đáng nể. Ít ai muốn gì được nấy. Thì tôi muốn dùng vài lời để biểu đạt sự khâm phục nỗ lực đạt được cái “nấy” của bạn.

Khi viết thành lời, tất thảy những ý trên bỗng có một sức nặng khó ưa. Tôi vốn thích cái chi nhẹ nhàng nên khi thấy mình manh nha một cục gì trình trịch như vậy thì bực bội lắm. Là do tôi không thể làm cho nó nhẹ nhàng, hay do cái tính kiệm lời đến thộn của tôi vậy? Có là gì chăng nữa thì nó cũng khiến tôi cũng không vui. Mà nếu tôi không vui thì lời cảm kích sẽ thành ra sáo rỗng. Cái ấy tôi còn ghét hơn là sức nặng. Thôi tạm giữ lại mấy chữ mòn đến khi lời tinh khiết hơn rịn ra vậy. Lá thư chưa bao giờ đến tay bạn vì lẽ đó.

Buổi gặp ban trưa vừa rồi in vào thế giới của bạn như thế nào tôi không rõ. Đối với tôi, nó có một ngăn riêng trong khối cầu ta luôn thổi cùng nhau. Tôi chúc bạn không chóng hết hơi thổi những quả cầu khác. Tôi biết hơi mình ngắn nên chỉ khi hạn hữu mới lăn ra ngoài mà thổi bóng. Nếu còn một dịp trưa khác để gặp nhau, tôi sẽ để ý xem quả bóng quanh mình có màu gì.

Từ góc nhà nhìn ra hướng Tây,

T

To A,

I came to see you in an afternoon, apparently startling you with that. I had the impression the surprise did not come from the visit but the guest being me. In an instant, you looked at me as if trying to trace back the reason you had put me in a corner between amity and enmity, meanwhile also trying to pull me out from such place. I wasn’t sure if you succeeded in either, but after this tic of time we entered a balloon much resembling a first date: part warm, part tense. Not that you blew such balloon alone, I helped half. They glued together quite smoothly, you think?

I had wanted to write you a letter, which should be short, to express my appreciation towards what you’d done. To be honest I only understood parts of it, the rest were reflections from thousands of balloons I called “people” (which differed from the one we were in that time). Amongst the balloons, the bright green pink yellow ones were sophisticated compliments, the purple black grey ones were filled with tangling disagreements. I thought only what was strong enough affected others to the extent of anger, so I put them in the same basket. I thought you’d done quite a few “good” things exactly as you defined “good”: multi-layered, refined, current yet not outright in-your-face. I thought you also tried very hard for such “good” state for yourslef. And indeed you were. That was really something. Not many were able to achieve what they set out for. I wanted to send you a few words to let you know of my respect for your effort.

But then in actual words, my thoughts gained this annoying weight. Now, I tended to like light stuff so seeing myself close to producing something so heavy just irritated me. Was it due to my ineptitude to lighten things, or was it the result of my preference to keep to myself, so much so that I lost the ability to express outwardly correctly? Whatever it was, it did not suit me. Then whatever spoken out would just be cliché. I hated cliché more than weight. So better hold on to those boring words till something more clean seeped out. That was why no letter had ever arrived to you.

How that lunch time meeting imprinted in you, I wasn’t aware of. For me, it occupied its own sphere in the balloon we always blew together. I wish that you have enough air for more balloons. I know my breath is short so only when unavoidable do I roll out to the world and make balloons. Should we have another lunch together, I’ll see what color ours is.

From my room that looks out to the West,

T

Advertisements

About tara1910

I write to describe, with hopes that my description is truthful.
This entry was posted in a letter a week, egreentea, next to me, Uncategorized and tagged , . Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s