Tăng Pi thuyết trình về hạnh phúc

happy-cartoon-cat-thought-bubble-22289148

Hôm nay giờ tiếng Anh mọi người thuyết trình về đề tài “hạnh phúc”. Thằng Quang Anh tên đầu sổ thuyết trình đầu tiên, giở cái giọng mỏng ngậm sữa của nó ra mở đầu như vầy:

“Happiness is like a candy, if we eat it fast it’ll be gone in no time but if we just leave it there it will mold over, deteriorate, and transform into something unwanted and ugly.”⁠1 Màn chiếu hình của nó chia làm hai nửa, một bên là cây kẹo bông gòn hồng phồng tròn trên nền xanh, bên kia là cây kẹo gòn teo tóp như lốc tơ nhện xám xám trên nền tường vàng cũ tróc. Lũ con gái phào lên “Aw”. Tăng Pi chắc hẳn vài đứa đang chụm cằm vào lòng bàn tay mắt lung linh nhìn lên cái thằng da trắng bóc tóc hấp xì dầu trên bảng. Cái thằng ấy hiện đang nhe hàm răng trắng đều như trong quảng cáo kem đánh răng ra cười lại, chiếu sang hình tiếp theo là một cây kẹo mút tròn sọc trắng đỏ và tiếp: “Chi bằng ta cứ thưởng thức cây kẹo khi ta bắt gặp nó, và luôn luôn nhớ điều đó ngọt ngào như thế nào.”⁠2 rồi đá lông nheo với đứa nào đấy trong góc dưới bên phải lớp (chắc là nhỏ Quỳnh Chi ú na ú nần luôn có một kho đồ ăn vặt trong hộc bàn và tí tách ăn cái này cái kia suốt hoặc là nhỏ Thy tương tư thằng này cả học kỳ rồi). Giữ cái lưng nó thẳng tắp, thằng Quang Anh xoay đầu vừa phải mỗi lần chuyển hình chiếu và luôn quét mắt ra khắp cả lớp khi giải thích cái kẹo trên hình là đại diện cho thể loại hạnh phúc nào. Theo nó thì kẹo gừng-ấm-áp là niềm vui được chăm sóc, socola-nhiều-màu-nhiều-nhân là sự ngạc nhiên vô tư trước những gì cuộc sống dành cho ta, xing-gôm-dai nhắc ta phải mở rộng sự ăn kẹo ra mà đón nhận cách thưởng thức khác lạ, tất thảy là hạnh phúc vân vân và vân vân. Đám con gái hết cười khúc khích tự trào thì cười tập thể và đến cuối bài thuyết trình thì đồng loạt vỗ tay đập bàn rần rần hú hét “dễ thương quá” cả bằng tiếng Việt lẫn tiếng Tây. Tăng Pi nhìn thằng dở hơi không bao giờ tập thể dục cười bẽn lẽn gấp laptop lại về chỗ, nghĩ con trai mà đem kẹo ra nói thì sến vượt cấp bản thân lõng thõng của nó luôn. Tăng Pi chia sẻ bình luận này với thằng Huy ngồi cạnh; thằng Huy cũng đồng ý, làm động tác nhai kẹo và lắc xoay tay như múa hoa để thể hiện ý kiến của nó về bài thuyết trình vừa rồi. Thằng Huy hơi móm và tay chân lóng ngóng nên khi nó làm như vậy nhìn hơi đần và Tăng Pi cũng không rõ ý kiến của nó là gì nhưng có vẻ nó cũng phê bình tương tự về thằng Quang Anh, vậy tốt rồi. Tăng Pi và Huy cười khặc khặc. Lớp lao xao. Cô giáo gõ thước mấy cái xuống bàn ra ý im lặng để nhỏ Ngọc Ánh bắt đầu. Nhỏ này đã cài dây chiếu cho máy tính xong nãy giờ và khi lớp lắng xuống thì bắt đầu dõng dạc bài của nó về trẻ em nghèo được đi học. Đề tài “trẻ em nghèo”  hoá ra phổ biến vì vài đứa sau nó đều nói tương tự, chỉ thay đổi “đi học” thành “phẫu thuật chỉnh hở hàm ếch” hoặc “có xe đạp” hoặc “tham quan Sở Thú” thôi. Đến nhỏ Lan thì đề tài “trẻ em nghèo hạnh phúc” đã lặp lại hơi nhiều và lớp đã mất tập trung đáng kể. Đứa nào không bận hoàn tất bài nói của mình thì buôn chuyện với đứa bên cạnh hoặc len lén ăn cái gì đó (nhỏ Trâm đặc biệt làm cả ba, vì lúc nào cũng sợ bài mình dở nên hễ tụi trên bảng nói gì là nó ghi ghi chép chép và gõ lóc cóc vào máy đồng thời nhấm nho khô vì nghĩ não nó cần đường và lâu lâu quay sang nhỏ Trang bên cạnh lấy ý kiến). Một lúc đến lượt thằng thằng Huy thuyết trình, nó cho một bài về đề tài sức khoẻ và phòng chống bệnh. Sau một dàn con gái Dy Giao Khánh Hân nói về chó mèo và gia đình và sách truyện lăng nhăng thì bài thuyết trình của thằng Huy nổi bật hẳn vì nó toàn đưa hình bệnh nhân, cầu khuẩn, tỷ lệ, lời khuyên bác sĩ vân vân. Nội dung khá đặc biệt nhưng điệu bộ ấp a ấp úng và tay chân khua lệch thời điểm khiến nó nhìn như thủ phạm gây ra các bệnh nó nói vậy. Khi nó về chỗ Tăng Pi nói: “Dữ ta”, nó cười khẩy một cái rồi ngồi xuống. Sau đó hai đứa tiếp tục bình luận về những đứa khác. Cho đến lúc nhỏ Phương nói “cuối cùng” thì Tăng Pi rục rịch lấy máy ra khởi động. Đến lượt, Tăng Pi chào thằng Huy bằng cách gồng tay phải cho chuột nổi lên, thằng Huy cũng đáp lại như vậy dù tay nó không có chuột. Tăng Pi lên thuyết trình.

Mở đầu, Tăng Pi chiếu hình sân bóng rổ gần nhà: “Đây là sân bóng rổ gần nhà tôi. Miễn phí. Bóng rổ chơi theo đội, mỗi đội năm người nhưng ở đây nhiều người đến chơi nên sân chia làm hai, mỗi nửa sân hai đội nhỏ chơi với nhau, mỗi đội hai hoặc ba người. Nếu có đủ người để lập ra hai đội thì bạn giành được sân, nếu không thì hai đội đủ người nào đó sẽ vào chơi và bạn ngồi ngoài đợi đến khi lập được đội. Tôi hay đến một mình, chỉ lâu lâu mới rủ được bạn theo nên lúc đầu chủ yếu ngồi ngoài, chơi dần thì quen một số người ở đó và khi họ lập đội hay rủ tôi vào chơi. Vậy là mỗi tối thứ Tư và thứ Sáu tôi đến chơi bóng rổ ở sân này.”

Tăng Pi chuyển sang hình thứ hai với sân bóng đầy người. Khi thiết kế hình ảnh Tăng Pi đã muốn photoshop người chơi khỏi hình thứ hai này  để làm hình đầu tiên, như vậy khi chuyển cảnh thì những người chơi sẽ hiện ra một cách ma thuật và tạo hiệu ứng kỳ ảo ghê gớm. Ấy nghĩ thế nhưng khả năng photoshop giới hạn quá nên cái hình xoá người nhìn rõ vết tẩy quá nên cậu đành bỏ qua hiệu ứng. Tăng Pi nói tiếp: “Đây là hình sân khi có nhiều người chơi. Lúc nào cũng có tiếng la hét cổ vũ rất nhộn. Các bạn tưởng tượng như khi đội đá banh trường mình đi đá banh có mấy bạn nữ cổ vũ đi theo hò hét vậy. Cũng giống vậy đó, nhưng ở đây toàn con trai không à. Vui lắm.” Tăng Pi nhìn quanh bên dưới xem có ai bắt được sự hài hước mà theo cậu là vô cùng ý nhị trong đoạn này không. Có vài đứa mặt căng thẳng, có thể đang cố tưởng tượng hình ảnh các bạn trai mặc váy bó cầm banh lông cổ vũ thì như thế nào, vài đứa khác mặt đờ ra không có vẻ tán thưởng gì sất. Chắc chỉ có mình thằng Huy hiểu vì nó cho một cái gật đầu hạ mép kiểu mafia, ý như “được đấy”. Tăng Pi thở dài trong bụng về sự dốt thể thao và nông hài hước của bọn cùng lớp (trừ thằng Huy) rồi tiếp tục.

Hình tiếp theo là Tim Duncan, vận động viên bóng rổ nhà nghề Mỹ. Tăng Pi nói: “Tôi chơi tốt nhất ở vị trí hậu vệ tổ chức giống anh Tim Duncan siêu nổi tiếng này. Tức là tôi thường ở sân nhà để chặn đối phương tấn công. Cầu thủ không được cầm banh chạy quá hai bước mà phải dập nó xuống đất cho nảy lên nảy xuống nên tôi canh cướp banh khi nó rời tay đối phương. Hoặc tôi cắt banh khi họ chuyền qua người khác. Hoặc tôi kèm sát để họ khỏi chuyền luôn. Hoặc tôi ngăn trung phong ném banh vào rổ nhà tôi bằng cách kèm họ ra khỏi vị trí thuận lợi. Hoặc tôi canh chụp những trái banh bật ra từ bảng. Rồi tôi nhắm có ai đang hoặc sẽ ở vị trí thuận lợi thì chuyền banh cho họ. Đó là nếu chơi cả sân với năm người, chơi nửa sân với hai hoặc ba người thôi thì tôi phải tự chạy ra ngoài vòng tròn ba điểm và tổ chức tấn công từ đó. Tôi qua người cũng ổn nhưng chạy không nhanh nên hay bị kèm sát. Nếu chơi ba người thì tôi có hai lựa chọn chuyền banh, nhưng nếu chơi hai chọi hai thôi thì tôi bắt buộc phải chuyền cho đồng đội một lúc nào đó – nếu thằng này lanh thì đội tôi có cơ hội ghi điểm, gặp thằng nào không lanh lắm thì nó lại dằn banh tới hoặc ném rổ hoặc chuyền lại cho tôi, mà nếu đối phương kèm sát thì tụi tôi cứ loanh quanh vậy đó. Chơi hai người gay go lắm.

Hình tiếp theo có Tăng Pi đang cười chỉ tay vào một cậu đang trồng chuối, lưng quay về phía máy ảnh. “Nói là gay go nhưng nếu tôi chơi với Goma, cái thằng mấy bạn đang thấy trồng chuối này nè, thì khác lắm. Bình thường nó như con đười ươi vậy đó, đi đứng chậm chạp kềnh càng, nói nhảm nhiều hơn nói chuyện nhưng vô sân nó khác hẳn, bén kỳ lạ luôn. Nó luôn luôn giành được vị trí trống – mấy bạn tưởng tượng trên sân có đánh dấu mấy vị trí mà hễ ném banh từ đó thì xác suất ghi điểm của bạn cao hơn 30%, Goma lúc nào cũng dành được một trong những điểm này cho dù bị kèm tới cỡ nào. Nó luôn luôn nhanh hơn đối phương hai bước và luôn luôn đoán trước được đồng đội sẽ chuyền banh cho nó từ đâu để chọn điểm nhận banh tốt nhất. Theo cách nào đó nó đọc trận đấu vừa như một cầu thủ vừa như huấn luyện viên và bình luận viên vậy, nó biết cái gì nên diễn ra và điều khiển bản thân, đồng đội, và đối phương theo nhịp điệu này. Không ai theo kịp nó hết. Hễ vào sân với Goma, chỉ cần bạn không làm mất banh thì nó sẽ lo mọi chuyện còn lại. Mà bởi yên tâm như thế nên bạn xung lên luôn. Bạn chạy nhanh hơn, dằn chắc hơn, ném chuẩn hơn, và thiệt là ít làm mất banh hơn. Mỗi lần chơi với Goma tôi thấy tôi chơi hay hơn hẳn!

Nhìn xuống dưới thấy mấy đứa con gái có vẻ tươi tắn hơn khi nãy, Tăng Pi nghĩ nhiều ít tụi nó đang nghĩ về một thằng thể hình hết sảy, chơi bóng rổ cực đỉnh và lãng tử kinh hoàng. Tăng Pi chả thèm nói là Goma viễn thị ném banh dở ẹc nên thực tế chơi với Goma thì lợi thế có tăng nhưng tỷ lệ thắng trận nói chung không hơn chơi với một đứa đầu cùn nhưng tinh mắt hơn. Tăng Pi cho rằng chi tiết này không đắc dụng cho bài thuyết trình của mình nên bỏ qua. Chuyển sang hình kết, cậu tóm tắt phiên bản hạnh phúc hiệu Tăng Pi như sau: “Hạnh phúc à, tôi chả quan tâm nó định nghĩa như thế nào và có bao nhiêu loại hạnh phúc (liếc một cái vô thức về phía thằng Quang Anh). Tôi chỉ biết mỗi khi chơi bóng rổ tôi biết có mỗi bóng rổ thôi. Tôi chạy, dằn banh, qua người, nhảy, ném, nhìn, cản, lừa, dừng, chạy. Tôi không nghĩ tới gì khác ngoài chuyện trong mỗi thời khắc nhỏ xíu tôi có một chuyện nhỏ xíu để làm và tôi làm cái chuyện đó. Khi hoàn thành một chuyện tôi chuyển qua làm chuyện kế tiếp, hễ tôi dằn banh được một bước thì tôi cần dằn bước tiếp theo, hoặc nhảy lên, hoặc ném trái banh đi, hoặc chụp trái banh lại. Khi chơi với Goma tôi để ý nó đang ở đâu để mà chuyền banh cho nó, chạy với nó, theo dõi nó, dãn đối phương ra cho nó chạy, canh nó ném rổ lỡ hụt thì bắt bóng bật bảng. Đối phương sẽ giành banh với tụi tôi nên phải che, chắn, trốn, lừa, đua với họ. Chúng tôi la hét vào mặt nhau, đẩy nhau, kèm nhau, nhìn nhau trừng trừng, ra vẻ với nhau, chọc tức nhau. Cơ bản đứa nào cũng chỉ muốn có trái banh và ném vào rổ thôi nhưng tôi nghĩ tất cả chúng tôi kết nối với nhau theo kiểu gì đó mà bản thân chúng tôi trong khi đấu với nhau không ý thức được, chỉ thấy hứng khởi đủ để tiếp tục tranh giành với nhau thay vì thây kệ cái thằng kia muốn làm gì thì làm thôi. Đấy, chơi bóng rổ với tôi là hạnh phúc. Nếu được chơi với Goma thì hình như hạnh phúc thêm chút. Tôi cũng không rõ lắm. Mà đại khái vậy thôi.

Bọn trong lớp đờ cả ra. Tăng Pi nghĩ phải kết thúc đúng điệu thì tụi nó mới chắc chắn là mình thuyết trình xong rồi nên thêm: “Hết rồi. Cảm ơn mọi người đã chú ý.

Vỗ tay vỗ tay. Tăng Pi về chỗ. Nhỏ Mai emo ngồi dãy bàn sau chồm lên nói “Hơi bê-đê nhưng được đó.” Cậu cười nhạt với nó một cái rồi cất laptop đi. Phải lờ nhỏ này đi thôi vì thuyết trình xong Tăng Pi nhận ra mình thực tế vừa mô tả lại thằng Goma chứ không phải bản thân cậu chơi bóng, đã vậy còn thấy mức độ hân hoan của bản thân tăng lên ào ạt. Tăng Pi thấy rõ là cậu không thể không chú ý dõi theo cặp mắt hí sắc lẹm tối om của Goma, và vừa choáng vừa thích thú với sự biến hình từ đười ươi thành cáo của nó trong sân bóng. Lỡ vậy là pê-đê thật mà nhỏ Mai khai thác ra thì thôi xong. Lờ nó đi.

Không hồi hộp nữa mà cũng không quan tâm lắm đứa tiếp theo nói gì, Tăng Pi bỗng nghĩ nếu không viễn thị thì chắc Goma thành siêu sao bóng rổ luôn. Giờ nó đã theo ba mẹ về Nhật. Nếu có tiền cậu sẽ qua Nhật thăm và chơi bóng rổ với nó. Chắc chắn vui. Mà cầu trời nó chưa chữa mắt.

tim duncan tăng pi

 

—-

 

1 “Hạnh phúc như một cái kẹo, nếu ta ăn nhanh sẽ hết nhanh, nhưng nếu ta cứ để đấy thì nó rồi cũng hư hao mốc meo đi và biến dạng xấu xí không mong muốn”

2 “Wouldn’t it be better to enjoy a candy every time you come across one, and always remember how sweet it is?” Những câu tiếng nước ngoài được in nghiêng từ đây về sau để tiện đọc

Advertisements

About tara1910

I write to describe, with hopes that my description is truthful.
This entry was posted in Tăng Pi. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s