ngày thứ mười sáu ăn theo con thỏ

ngay thu muoi sau an theo con tho - 1

mình túm được mấy quan sát và suy tư

Dưa hấu sinh ra có hột. Bạn mình nói “tớ thích ăn dưa hấu không hột, cầm nửa quả múc ăn rất đã”. mình nghĩ dưa mà không có hột An Tiêm sẽ giống Chuck Noland.

Trong việc cắt dưa hấu, khoảng cách từ bà đến dưa hấu biến thiên từ “rất gần” đến “rất bất tiện”. Chả là bà để dưa lên bệ bếp và đứng ngay cạnh đấy. logic tính ra thì sát rạt nhưng bà chọn góc đứng có phương sai rất lạ nên công việc trở nên trúc trắc hơn nhiều. mình vốn biết điều này có liên quan đến thị lực giảm sút của bà nhưng thấy hành động của bà vẫn sắc bén nên không đề nghị trợ giúp mà ngồi đấy xem bà cắt dưa và ngẫm nghĩ về xác suất. bà không có phết-búc nên chắc chắn không biết sự quan sát và buông bút, gọi tắt là quan bút này.

Rau gì xào với tỏi cũng ngon.

Một dúm 10 hạt lạc rang cho 100 ca-lo-ri. hèn chi chỉ ăn rau ăn lạc mà mình vẫn cảm thấy có gì đó sai sai trong công tác giảm béo dù rất kiên quyết, nghiêm khắc thực hiện chủ trương đã thống nhất.

Con thỏ. mình nói mình ăn theo nó tức là ăn rau ăn cỏ. nhưng nó ăn cái gì thì mình không thực sự biết. hôm nay mình còn ăn đậu hũ nữa. vừa ăn vừa thắc mắc liệu thỏ có ăn đậu hũ luộc không. chả lẽ vào google gõ “thỏ có ăn đậu hũ luộc không”. nhà này hay theo dõi người ta lắm, giả thử mai sau mình nổi tiếng và nuôi mèo và có phong cách trầm động kết hợp rất ngầu mà nó lôi ra dán lên tường nhà mình thì ôi thôi xấu hổ. Xì-căng-đan phải biết. đành ôm câu hỏi lớn này xuống mấy từng nhà. xuống tận hầm gửi xe lấy xe đi.

Hôm nay não mình chập một cú về nếp viết dăm năm rồi mới xài. Ô kê. Đánh dấu đây. Bật khu vực não khác lên để mần chiện lớn cho xong.

Advertisements
Posted in egreentea, next to me, Uncategorized | Leave a comment

gửi Z

moat - 1

đào hào là chuyện thật hay nhỉ.

đầu tiên có đất. đất lặng thầm nói với ta những gì có và có thể có trong lòng nó, đồng thời từ chối ta thấu suốt nó hay tài nguyên của nó. thì ta xỉa vào nó, hất thịt nó lên để làm lộ ra khoảng trống nó mang. ta kéo dài khoảng trống ra. rồi ta cho nước vào. lòng đất lại được lấp đi nhưng lần này ta bẻ cong sự cứng khô mà chêm vào dòng uyển chuyển. những cái hào như vậy thường quây trong nó một cấu trúc trấn thủ như cái thành hoặc ngôi đền. hào ở ruộng thì dẫn nước qua lại để tưới tiêu cho lúa. tựu trung hễ có hào thì ta có thể an tâm rằng bên trong nó ta còn cái gì đó.

quây trong những cái hào ta đã đào với nhau còn tất cả những khối hình chắc nịch dài rộng có lớp lót nảy êm vừa giúp các khối trượt đi chỗ khác vừa làm chỗ đệm cho những khối mới về sau này lắp thêm vào. những cái hào thì không kéo dài ra nữa, chúng để cho nước rút đi và cỏ dại chui lên.

thi thoảng tôi tìm lại, men theo chúng, ngắm nhìn góc và bề sâu đồng đều của chúng. Nếu không đào chúng cùng bạn, có lẽ tôi chỉ bới vừa đủ người nằm để khi đuối sức thì lăn ngay xuống đấy. Có khi đất sẽ khép lại, khâu bề mặt nó thành cái sẹo lồi rồi thế là thôi, giấu đi tôi mệt rũ. Nếu nước tràn qua thì tôi sẽ dập dềnh sấp ngửa loanh quanh dưới những bông súng và những cái đèn được thả vào hào. Vậy cũng ổn.

Có khi tôi vẫn vần vèo như thế khi bạn lắp cái này dựng cái kia đàng Đông đàng Tây. Thư này chỉ để nói với bạn rằng đào hào cùng bạn thật là hay và rằng tôi đang viết nó khi bò xoài thảnh thơi trên nền đất cũ.

chào thân ái,

T

Dear Z,

Digging a moat is an interesting thing isn’t it?

First there is earth. Earth softly tells us what is and what there might be inside of it, at the same time refuting to let us see through itself or its wealth. So we pierce into it, lance away its meat to clear the hollowness it bears. We elongate such empty space. Then we let water in. Earth is thus covered again but this time we have bent the rigidity to wedge in a current of flexibility. Such moats usually encircle fortified structures like castles or shrines. Moats in fields irrigate crops. in general where there are moats, we are safe to think inside of them we still have something.

Surrounded by the moats we have dug together there still are the blocks so solid long and wide with springy linings that help the blocks slide and also make the foundation for new blocks to assemble. The moats don’t lengthen more, they let water retreat and wild grass germinate.

Sometimes I look for them again, follow them, observe the angles and the leveled depths of them. If I didn’t dig them with you maybe I’d only stab it until it fit a person so when exhausted I could just roll down there. Maybe the earth would close, weaving its surface into a hypertrophic scar and then it’d be all, my worn out self hidden. If water flows past I’d float face up then down around under the water lilies or the lamps dropped in the moat. That should be good.

I may still ramble like that while you construct one thing and congregate another East and West. This letter is simply to tell you to dig moats with you have been nice and that I write it while lying down leisurely on the old earth.

Cordially,

T

Posted in Uncategorized | Leave a comment

gửi Y

airplane blur

Để cất cánh, trước hết cái phi cơ được tách khỏi cầu ống hành khách; nó lùi chầm chậm, ngoặt đuôi xoay 90 độ rồi lò dò như gà đến vạch xuất phát. rồi nó chờ. Rồi. nó lao đến trước. mũi nó ngóc lên. Nó rướn tới trời.

Tôi luôn thấy mình đóng băng trong khoảnh khắc phi cơ đổi đường chân trời lấy vùng rỗng. đó là cảm giác vật lý rằng dạ lớn dạ con của tôi tuột về phía sau và phía dưới, quyện với một dòng bột nhão theo quán tính hút hết các thể loại chất lỏng trong người tôi cùng nó về Nam. một sự hụt hẫng ngược Y ạ, thay vì té sấp thì bị giật ngửa lên. rồi khi đã treo mình giữa chốn heo hút những mảnh năng lượng hoá thạch bắn tỉa xuyên thời gian, tôi tiến trọn vẹn vào nơi giam cầm tối, trong, không có nhiệt độ đó. tôi nhỏ dần, nhoè dần, mỏng dần, nhẹ dần, vô nghĩa dần và cuối cùng tan biến đi. sau đó tôi trồi lên trong thế giới của riêng tôi như một con amíp loe ngoe lội lặn vùng nước nó cho rằng thuần nguyên nhưng thực chất đầy vụn bánh mì.

Tôi nói thế giới đó đầy vụn bánh mì nhưng như vậy chưa chính xác, phải là mẩu bánh mì mới đúng. Mẩu to mẩu nhỏ mẩu vỏ mẩu ruột, đủ cả. Con trùng amíp mù khổ sở bơi trong chất nửa đặc nửa hơi về phía nào nó cho là có bánh. Hễ nó đến gần một mẩu lại ngửi ra một mẩu khác và thế là lụi cụi nhướn sang hướng mới. Khi nào gặp may (hay vì chịu khó bơi) thì nó đậu được vào một miếng. Nó dùng hết số chân giả ngắn tròn để ôm ấp báu vật ăn được đó. Rồi nó ngoạm. Rồi nó nhai. nó cắn thủng bánh. nó thò đầu vào trong! Lúc ấy tôi lại nhìn thấy đường chân trời lênh láng trước mặt. phi cơ đáp nhẹ như thể đi xuyên vào lòng đất nhưng đích thị chỉ lăn lăn trên đó thôi. rù rù tiến đến cầu ống lúc này cũng chực vươn ra bặp lấy cổ nó.

Khi đó tôi nhìn rõ bạn. Bạn đã ở trên Đài Ngắm từ lúc phi cơ tôi cất cánh đến lúc nó cập lại cầu tàu. Bạn loay hoay với hai trăm thể loại động tác bao gồm ngắm và nghĩ về tám mươi lăm nghìn cái phi cơ nháo dọc bổ ngang. Bạn ném vào phi cơ tôi một quả bóng. Đầu tiên tôi không biết để làm chi nhưng sau tôi hiểu bạn muốn coi nó dội lại kiểu gì. Thật dở người.

Sau mấy chục cuốc bay tôi vẫn thấy bạn ở Đài Ngắm. Mấy chục lần tôi co lại thành con đơn bào rồi xoài ra thành cái máy bay, tan chảy bên trong khối đá lạnh của chính mình, xà quần lên lên xuống xuống. Bạn cứ ở đó mà nhìn. Đến một lúc, tiến hoá xảy ra trong ý thức bé nhỏ của con trùng. Tôi vỡ lẽ rằng bạn dõi theo tôi. Ôi cha!

Số dách!

Dù không nghĩ cái gì tiến hoá cũng huy hoàng nhưng tôi vẫn cảm ơn sự nhận biết bất cần xác tín này. Amíp thì cần quái gì xác tín. Có điều gì đó khiến chuyến bay lẻ loi của nó bớt phần vô vọng là tốt lắm rồi.

Thế nên, Y, thư te tua này để nói với bạn nơi và cách tôi biến đi. Tôi sẽ quay lại sớm thôi.

cảm ơn bạn.

T

Dear Y,

In order to take off, a plane is first separated with the passenger bridge; it moves backwards slowly, flips its tail to turn 90 degree and then edges like a hen up to the starting line. then it waits. Then. it dashes forward. its nose lifts. It reaches for the sky.

I always see myself frozen in the instant the plane exchanges the horizon for the void. It’s a physical sensation that my big and small guts slide backwards and downward, blending with an ooze of wet flour that, under inertia, sucks everything liquid in me with it to da South. A reverse slip, Y, in which instead of falling I am jerked upward. And upon being hung amid that nowhere of scraps of energy fired through time, I enter fully into that dark, transparent confinement of no temperature. I shrink, blur, diminish, lighten, lose more and more sense until I am no more. Afterwards I surface in my world like an amoeboid wriggling here and there in a water it thinks is pristine but in fact is filled with bread specks.

Now I say that it’s full of bread specks but that is not totally correct, those are bread bits. Big bits small bits crust bits crumb bits, all there. The poor blind amoeboid strenuously swims in the half dense half gassy matter towards where it thinks contains bread. As it nears a bit it detects another, thus meekly makes a turn for the new direction. Only when met with luck (or maybe thanks to the ceaseless swimming) would it dock on one. It uses up all of its short fat pseudopods to hold on tight to such edible treasure. Then it bites into it. Then it chews. it makes a hole on the bit. It reaches its head inside! Then I see the horizon spilling in front of me. The plane lands so lightly as if it went right into the earth but indeed it only rolls on the earth, murmuring its way to the jetty which by then can’t wait to reach out and bite its neck.

Then I see you clearly. You have been on the Observatory from when me plane takes off until it docks back at the gate. You manoeuvre two hundred activities including watching and thinking of the eighty five thousand planes weaving up and down. You throw a ball at me plane. At first I don’t get it but then I figure you want to see how it bounces back. So silly.

After many dozens of flights I still see you on the Observatory. That many times I reduce into a single cell organism then unfolding back into a plane, melting inside my own ice cube, swirling up up down down. You are there watching. At one point, evolution happens inside the amoeboid’s tiny consciousness. I realize you were watching me. Oh gee!

Rad!

Though I don’t think anything evolved is glorious, I’m grateful for this realization that needs no confirmation. What does an amoeboid do with confirmation? It’s already wonderful that something is there to make its lonely flights less futile.

So Y, this rifted letter is to tell you where and how I vanish. I shall come back soon.

Thank you.

T

Posted in a letter a week, egreentea, next to me, translation, Uncategorized | Leave a comment

gửi X


Nếu bạn tìm được mã Morse

tôi đánh qua mùi hoa cứt lợn

bạn sẽ biết

phần sau của câu đố

đồng thời là chìa khoá của nó

chôn dưới

mảng bùn liêu xiêu

chưa kịp bám thêm bèo

đã trôi đi mất.

Chân bạn gác

lên tôi

như lên cục gỗ rơi

từ mỏ chim chiền chiện.

Tôi liệng cục gỗ.

Bạn

bôi đi tiếng đập cánh của con chim.

Te

Dear X,

If you find the Morse code

i’ve transmitted via the scent of chickweeds

you would know

the latter part of the riddle

also its key

is interred

under the slanted piece of humus

yet catching much water-fern

far along has flown.

Your leg rested

on me

as set on the wood

fallen from a cistiolid.

As i lance the wood

you

erase the flapping sound of the bird’s wings.

Dah

Posted in a letter a week, egreentea, translation, Uncategorized | Tagged , | Leave a comment

gửi W

sloth 3

có một bữa chuồn chuồn đang lướt cao thì bị táng cho một nắm mưa giọt nào giọt nấy nặng như bò. tôi đi làm qua mấy khúc đường to thấy chuột vong nhiều hơn thường lệ. khi tan sở, vòng vèo qua âm quyển lều bều dâng từ những lô cốt di động loai nhoai, tôi thấy ráng trời xứng đáng để ta dừng xe lôi điện thoại thông minh ra chụp. tôi nhìn sang Đông Bắc và tự hỏi người ta vất cái quái gì lên đấy.

ngồi trong nhà cao từng, tôi quan sát nắng len nghiêng soi tỏ màn bụi nâu vàng đờ đẫn trên màn hình máy tính xách tay ly cốc lọ bút đồ chặn giấy loa di động sách bàn của tôi và vài dải bụi khác lơ thơ tìm chỗ đỗ. nói vậy chứ nó đậu rồng rắn trong cuống họng tôi rồi, chắc đang đợi mua vé tham quan sâu.

có lần bạn nói “nếu ở đây hoài chắc tôi tức thở mà chết”. nghiêm trọng thật. chắc vì không thích chết nên bạn chẳng ở lại lâu.

W, đừng hỏi rừng núi đã làm gì cho tôi, không làm gì tôi vẫn thích. Mê luôn. tôi ước mình là con lười ngày ngày quềnh quàng trong hai mươi mét cây, bốc cái này cái kia ăn chậm thật chậm và quấn mình ngủ trên cành và cười mỉm suốt (là vì mặt con lười nó thế chứ trong rừng thì tôi làm duyên với ai mà phải cười).

W ạ, nhưng góc rừng đó chỉ êm đềm cho một mình tôi thôi. Bạn không có đó. Dầu quang cảnh trùng lắp với nhau, cái quyến rũ tôi là ý tưởng về nó chứ không phải nó.

không phải nó có bạn trong đó.

Xin lỗi nhe.

Như lệ thường, đây tôi gửi kèm chút nắng ấm cho bạn. Mong bạn bình yên.

T

Dear W,

One day, as dragonflies soar high they are stricken with a handful of rain, each drop as heavy as a bull. When I go to work, around those big streets I see more expired rats than normal. On my way back, zigzagging through the sonicsphere swelling, adrifting above the lumpy mobile forts, I see a sort of crepuscule so much worth a halt of bike and a snap of smart phone. I gaze towards North-East and wonder what the hell they throw up there.

From my room in my high-rise building I observe the sun light leaning in, to shine the curtain of brownish yellowish dust on my laptop cup glass pens paper-holder mobile-speaker books table and some other threads of the same dust grazing as if to find a docking spot. Oh well, they must have moored plenty in my throat already, maybe only waiting to purchase tickets to go further in.

There was this time you said “if I stayed here long I’d suffocate to death”. Gee so severe. Guess you didn’t like to die, so you didn’t stay long.

W, don’t ask what forests or mountains have done for me, even if they haven’t done nothing I’d still like them. Enamoured in fact. I wish to be a sloth who day by day maunders around its twenty something meters of tree, grasping this and that to eat so really slowly and curling up on its branch to slide into torpors and all the while smiling (just cuz its face has this smiling quality, not because I want to look pretty to anyone in the forest).

But then W, that corner of a jungle is only so serene for myself. You’re not there. Visually identical, what charms me is only the idea of it, not itself.

Not “it” with you inside.

Sorry.

As usual, I’m including herewith a dash of sunwarmth. I wish you well.

T

Posted in a letter a week, egreentea, next to me, translation, Uncategorized | Leave a comment

gửi V

 

red moon

Chó Sói Lớn, mỗi lần mặt trăng đi qua nhà nó lại nói với tôi rằng bạn sắp tiêu tùng rồi. cái đồ đểu cáng lỗ lung tung đó xoay mòng mòng dưới đáy mắt tôi, chớt nhả với thế giới đen đặc và dính dấp trong đó một lúc rồi cho tôi thấy bạn, lông tóc dài rậm, nhe răng xù đuôi, hồng hộc chạy như đang tước mình khỏi da thịt mình, vặn vẹo cho xương khớp rời ra và móng chân rụng hết và cơ gân sẽ theo mấy lỗ thủng dưới lòng bàn chân túa nhớp nháp ra ngoài. càng chạy, bạn càng sụp vào trong ruột. mắt bạn long vằn vện. mõm bạn rách bươm. lợi bạn chảy máu và xẹp đi, răng bạn rụng, có cái rơi xuống đất, có cái rơi vào cổ họng làm đường thở lẫn nuốt của bạn tắc ứ. đờm dãi và máu một phần trào ra từ khoé miệng bạn, một phần chảy theo cuống họng xuống thực quản lúc này cũng thủng rồi, chảy xuống vòm bụng ướt đẫm dịch dạ dày của bạn. lông bụng bạn bó bết lại, vừa có mùi mồ hôi vừa có mùi thức ăn phân huỷ. mô, cơ bạn cũng phân huỷ cùng nên mùi kinh lắm. có mấy con giòi đã bám được vào đó rồi. chúng ngúc ngoắc gặm.

V, ngay đó, tôi quật một phát cho mặt trăng văng đi. đồ mặt sứt hoang tưởng. cái nhiễu sự quỷ quái của nó không được lưu lại mắt tôi lâu. dưới ấy quả có mấy cái hang sâu hoắm chứa giòi sâu nhưng chúng ngủ yên như mèo vậy. chúng không cắn bất cứ cái gì.

tôi đoán bạn đang tìm cách nuốt mặt trăng hay làm một trò rồ tương tự. tôi đoán có thêm một cái áo da của bạn bị xé nát bươm và xe đạp xe máy của bạn thì bị đập tan tành. tôi hầu như có thể nghe những tiếng xoẹt xoẹt đùng đùng rầm rầm loảng xoảng chát xít từ hướng nhà bạn, hướng mặt trăng đẻ ra mặt trăng con và ca hát điên dại thểu não và khớp nhịp với tiếng gào tước da của bạn.

Chó Sói Lớn, nếu thấy bạn bây giờ tôi sẽ gọi bạn là V.

nhé?

T

Dear V,

Big Wolf, every time the moon passes my house it tells me that you are going to beat it. That holed fuckhead drills itself round the back of my eyes, poking the black dense and viscious world in there for a while and then lets me see you, with your hair long and thick, your jaws baring and the corner of your mouth curling upward, and your breaths heavy and rushed, and your running as though you wanted to break from your own skin, twisting your body so that all joints and bones would dislocate, and your nails peel off, and your muscles and ligaments would follow the holes down your soles to leak outside. The more you run the deeper you collapse into your guts. Your eyes sparkle, veining in blood. Your snout tears away. Your gum bleeds and shrinks, your teeth fall out, some to the ground and some other into your throat, choking you from swallowing and breathing. Phlegm and saliva gush out your mouth. A part of it streams down your oesophagus, by now also holed, flowing towards your abdomen which is wetted by your stomach fluid. The fur on your belly soaks into bundles, smelling of sweat and of decomposing food. your muscles and other tissues decompose too, it all smells horrible. A number of maggots cling there already. They wiggle, biting.

V, right there, I strike hard to thrust the moon away. Fucking delusional scarface. Its bedevilling pestering should not stay long in my eyes. Under which there indeed are some cavernous deposits of worms but those sleep as peacefully as cats. They don’t bite anything.

I guess you are trying to swallow the moon or something as mad. I guess another of your leather jackets gets torn and your bicycle and motorcycle are pounded to pieces. I can almost hear the scratching bellowing rumbling clashing acrid sounds from your direction, where the moon gives birth to a junior moon and sing maniacally and despondently and in perfect rhythm with your skin shredding howls.

Big Wolf, if I see you now I’ll call you V.

Yes?

T

Posted in a letter a week, translation | Leave a comment

gửi U

tin can 2

Ngón tay tôi bị tê mấy hôm nay, việc viết lách do vậy biến thành một thứ khiến tôi có cảm giác nếu hoàn thành thì mình xứng đáng được thưởng vậy. Đầu tôi cũng đần ra. Nhưng sự này tôi cố né sửa chữa. Tôi chỉ quan tâm được chuyện gì nhỏ nhặt thôi. Dò theo chúng, đoán chừng nguyên do của chúng. Rồi hài lòng với suy đoán ấy, như thể nghĩ ra thứ gì là lập tức thứ ấy được giải quyết rồi.

Nên mới nói trong hai con bọ chét mà chúng ta mãi là, tôi đích thị là con trong hộp thiếc. Nắp hộp mở he hé nhưng tôi độc nhìn phần còn khít, moi ra đủ thứ chuyện để bình luận về cái chụp trên đầu mình.

Bạn là con bọ nhảy trong lọ thuỷ tinh. Nắp lọ thít chặt bằng chân không. Bạn bậu vào thành lọ, ra sức ẩy. Trong năm trăm tám mươi lần tôi chứng kiến bạn hích vai vào nắp lọ, có năm trăm bảy mươi chín lần tôi tụt trở vào trong hộp thiếc của mình, tự hỏi cái con này cố chuyện vô tích sự ấy làm gì.

Lần duy nhất tôi đánh bạo hỏi bạn câu hỏi nghiêm trọng ấy, bạn nói “ẩy được thì tính tiếp”. Tôi đâm tăng động, bắt nhảy nhảy loi choi. Vừa nhảy vừa nghĩ, tôi thấy mình bận rộn ghê gớm.

U thân, giá thử có ngày bạn ẩy được cái nắp lọ, chui ra ngoài, mong bạn để lại dấu chỉ gì đó ở đáy hộp thiếc cho tôi. Nếu có thể quay lại với nó, tôi sẽ tìm cách giải mã dấu chỉ đó.

Còn nếu bạn nghiến nát cái hộp thiếc nó đã đè lên nắp lọ thuỷ tinh của bạn từ xưa thì tôi cũng hiểu. Ít nhất tôi cũng ngưng thắc mắc nếu bạn tự do ghét tôi đến mức tối đa thì bạn sẽ làm gì.

Tôi đang nhìn ra đường chân trời bị mấy cái mỏ cần cẩu chọc lên chọc xuống. Tôi không đợi bạn ở đây đâu.

T

dear U,

My fingers are numb these days, writing thus turns into something I have the impression that if it finishes I’d deserve rewards. My head gets dull too. But this I avoid fixing. I can only care of trivial things. Tracing them, guessing their causes. Then be contented with the assumptions, as if once something is found it is consequently immediately figured.

That’s why I say between the two fleas we forever are, I am definitely the one in the tin can. Its lid is slightly open but I only look at where it’s still shut, pulling out every possible things to comment on that which caps on my head.

You are the one in the glass jar. Its lid is vacuum sealed. You hang on the brim and try your best to push it. In the five hundred eighty times I see you nudge this lid, five hundred seventy nine times I slide back into my can, wondering why this heck of a flea attempts such a futile job.

The only time I dare to ask you such serious question, you say “i’ll see when I succeed”. I suddenly get energized, and start bouncing around. As I jump I think too, and that makes me feel significantly busy.

Dear U, if one day you really do succeed in pushing the lid and make it outside, I hope you leave me a sign at the base of my can. In case I find my way back to it, I’ll try to decode your message.

Or if you grind to dust the can that has always been pressed atop your jar, I’ll understand. At least I can stop wondering about what you’d do should you be free to hate me as much as possible.

I’m looking at the horizon pierced here and there by construction cranes. I shall not wait for you here.

T

Posted in a letter a week, egreentea, next to me, translation, Uncategorized | Leave a comment