gửi V

 

red moon

Chó Sói Lớn, mỗi lần mặt trăng đi qua nhà nó lại nói với tôi rằng bạn sắp tiêu tùng rồi. cái đồ đểu cáng lỗ lung tung đó xoay mòng mòng dưới đáy mắt tôi, chớt nhả với thế giới đen đặc và dính dấp trong đó một lúc rồi cho tôi thấy bạn, lông tóc dài rậm, nhe răng xù đuôi, hồng hộc chạy như đang tước mình khỏi da thịt mình, vặn vẹo cho xương khớp rời ra và móng chân rụng hết và cơ gân sẽ theo mấy lỗ thủng dưới lòng bàn chân túa nhớp nháp ra ngoài. càng chạy, bạn càng sụp vào trong ruột. mắt bạn long vằn vện. mõm bạn rách bươm. lợi bạn chảy máu và xẹp đi, răng bạn rụng, có cái rơi xuống đất, có cái rơi vào cổ họng làm đường thở lẫn nuốt của bạn tắc ứ. đờm dãi và máu một phần trào ra từ khoé miệng bạn, một phần chảy theo cuống họng xuống thực quản lúc này cũng thủng rồi, chảy xuống vòm bụng ướt đẫm dịch dạ dày của bạn. lông bụng bạn bó bết lại, vừa có mùi mồ hôi vừa có mùi thức ăn phân huỷ. mô, cơ bạn cũng phân huỷ cùng nên mùi kinh lắm. có mấy con giòi đã bám được vào đó rồi. chúng ngúc ngoắc gặm.

V, ngay đó, tôi quật một phát cho mặt trăng văng đi. đồ mặt sứt hoang tưởng. cái nhiễu sự quỷ quái của nó không được lưu lại mắt tôi lâu. dưới ấy quả có mấy cái hang sâu hoắm chứa giòi sâu nhưng chúng ngủ yên như mèo vậy. chúng không cắn bất cứ cái gì.

tôi đoán bạn đang tìm cách nuốt mặt trăng hay làm một trò rồ tương tự. tôi đoán có thêm một cái áo da của bạn bị xé nát bươm và xe đạp xe máy của bạn thì bị đập tan tành. tôi hầu như có thể nghe những tiếng xoẹt xoẹt đùng đùng rầm rầm loảng xoảng chát xít từ hướng nhà bạn, hướng mặt trăng đẻ ra mặt trăng con và ca hát điên dại thểu não và khớp nhịp với tiếng gào tước da của bạn.

Chó Sói Lớn, nếu thấy bạn bây giờ tôi sẽ gọi bạn là V.

nhé?

T

Dear V,

Big Wolf, every time the moon passes my house it tells me that you are going to beat it. That holed fuckhead drills itself round the back of my eyes, poking the black dense and viscious world in there for a while and then lets me see you, with your hair long and thick, your jaws baring and the corner of your mouth curling upward, and your breaths heavy and rushed, and your running as though you wanted to break from your own skin, twisting your body so that all joints and bones would dislocate, and your nails peel off, and your muscles and ligaments would follow the holes down your soles to leak outside. The more you run the deeper you collapse into your guts. Your eyes sparkle, veining in blood. Your snout tears away. Your gum bleeds and shrinks, your teeth fall out, some to the ground and some other into your throat, choking you from swallowing and breathing. Phlegm and saliva gush out your mouth. A part of it streams down your oesophagus, by now also holed, flowing towards your abdomen which is wetted by your stomach fluid. The fur on your belly soaks into bundles, smelling of sweat and of decomposing food. your muscles and other tissues decompose too, it all smells horrible. A number of maggots cling there already. They wiggle, biting.

V, right there, I strike hard to thrust the moon away. Fucking delusional scarface. Its bedevilling pestering should not stay long in my eyes. Under which there indeed are some cavernous deposits of worms but those sleep as peacefully as cats. They don’t bite anything.

I guess you are trying to swallow the moon or something as mad. I guess another of your leather jackets gets torn and your bicycle and motorcycle are pounded to pieces. I can almost hear the scratching bellowing rumbling clashing acrid sounds from your direction, where the moon gives birth to a junior moon and sing maniacally and despondently and in perfect rhythm with your skin shredding howls.

Big Wolf, if I see you now I’ll call you V.

Yes?

T

Advertisements
Posted in a letter a week, translation | Leave a comment

gửi U

tin can 2

Ngón tay tôi bị tê mấy hôm nay, việc viết lách do vậy biến thành một thứ khiến tôi có cảm giác nếu hoàn thành thì mình xứng đáng được thưởng vậy. Đầu tôi cũng đần ra. Nhưng sự này tôi cố né sửa chữa. Tôi chỉ quan tâm được chuyện gì nhỏ nhặt thôi. Dò theo chúng, đoán chừng nguyên do của chúng. Rồi hài lòng với suy đoán ấy, như thể nghĩ ra thứ gì là lập tức thứ ấy được giải quyết rồi.

Nên mới nói trong hai con bọ chét mà chúng ta mãi là, tôi đích thị là con trong hộp thiếc. Nắp hộp mở he hé nhưng tôi độc nhìn phần còn khít, moi ra đủ thứ chuyện để bình luận về cái chụp trên đầu mình.

Bạn là con bọ nhảy trong lọ thuỷ tinh. Nắp lọ thít chặt bằng chân không. Bạn bậu vào thành lọ, ra sức ẩy. Trong năm trăm tám mươi lần tôi chứng kiến bạn hích vai vào nắp lọ, có năm trăm bảy mươi chín lần tôi tụt trở vào trong hộp thiếc của mình, tự hỏi cái con này cố chuyện vô tích sự ấy làm gì.

Lần duy nhất tôi đánh bạo hỏi bạn câu hỏi nghiêm trọng ấy, bạn nói “ẩy được thì tính tiếp”. Tôi đâm tăng động, bắt nhảy nhảy loi choi. Vừa nhảy vừa nghĩ, tôi thấy mình bận rộn ghê gớm.

U thân, giá thử có ngày bạn ẩy được cái nắp lọ, chui ra ngoài, mong bạn để lại dấu chỉ gì đó ở đáy hộp thiếc cho tôi. Nếu có thể quay lại với nó, tôi sẽ tìm cách giải mã dấu chỉ đó.

Còn nếu bạn nghiến nát cái hộp thiếc nó đã đè lên nắp lọ thuỷ tinh của bạn từ xưa thì tôi cũng hiểu. Ít nhất tôi cũng ngưng thắc mắc nếu bạn tự do ghét tôi đến mức tối đa thì bạn sẽ làm gì.

Tôi đang nhìn ra đường chân trời bị mấy cái mỏ cần cẩu chọc lên chọc xuống. Tôi không đợi bạn ở đây đâu.

T

dear U,

My fingers are numb these days, writing thus turns into something I have the impression that if it finishes I’d deserve rewards. My head gets dull too. But this I avoid fixing. I can only care of trivial things. Tracing them, guessing their causes. Then be contented with the assumptions, as if once something is found it is consequently immediately figured.

That’s why I say between the two fleas we forever are, I am definitely the one in the tin can. Its lid is slightly open but I only look at where it’s still shut, pulling out every possible things to comment on that which caps on my head.

You are the one in the glass jar. Its lid is vacuum sealed. You hang on the brim and try your best to push it. In the five hundred eighty times I see you nudge this lid, five hundred seventy nine times I slide back into my can, wondering why this heck of a flea attempts such a futile job.

The only time I dare to ask you such serious question, you say “i’ll see when I succeed”. I suddenly get energized, and start bouncing around. As I jump I think too, and that makes me feel significantly busy.

Dear U, if one day you really do succeed in pushing the lid and make it outside, I hope you leave me a sign at the base of my can. In case I find my way back to it, I’ll try to decode your message.

Or if you grind to dust the can that has always been pressed atop your jar, I’ll understand. At least I can stop wondering about what you’d do should you be free to hate me as much as possible.

I’m looking at the horizon pierced here and there by construction cranes. I shall not wait for you here.

T

Posted in a letter a week, egreentea, next to me, translation, Uncategorized | Leave a comment

gửi T

singing bowls

tôi tưởng viết cho bạn thì dễ nhứt trên đời nhưng hoá ra càng viết càng dở, càng khiến tôi ì ra và im thin thít. nên tôi gói tiếng gõ chén Tây Tạng gửi cho bạn. âm thanh màu xanh dương. hoặc màu tím. hoặc màu cam. hoặc màu xanh lá cây. Tuỳ bạn nghe gì thì nó sẽ ra màu đó. mình có thể nghe chung rồi ậm à ậm ừ về chuyện chúng ta dở hơi trong cuộc sống vô duyên.

T

ps: nếu không nghe gì thì tại bạn lãng tai đấy nhé 😉

Dear T,

I’ve thought writing to you would be the easiest thing in the world but as it turns out the more I write the worse it reads, which makes me want to stop it and clam up altogether. So I wrap this sound of Tibetan singing bowls and send it to you. The sound is blue. Or purple. Or orange. Or green. Depending on what you hear. We can listen to it and falter about our goofy selves in this uncharming life.

T

Ps: if you don’t perceive anything it’s totally due to your glitchy sense of hearing 😉

Posted in a letter a week, egreentea, next to me, translation, Uncategorized | Leave a comment

gửi S

biển - 1 (1)

ơi con người đẹp nhất thế gian, dạo này mỹ thể bạn thế nào?

ngày xưa tôi chỉ hiếng con mắt mà dòm nên giờ nhớ lơ mơ bạn thế này: cao ôi chao là cao, vai thẳng chân dài, đầu cổ kiêu hãnh như ngựa. mắt bạn sáng long lanh, có khi sáng quá nên bạn có xu hướng hạ hai hàng mi mướt mát để đưa ánh nhìn thấp xuống, ý chừng nếu bạn soi người đối diện lâu hơn thì họ sẽ hoá thành cục đá mất. bạn cười với điệu e dè tương tự, chỉ nhỉnh môi ra một chút thôi chứ cười thật thì người ta sẽ vỡ tan ra. tôi đã phải tốn bao nhiêu công mới gom lại được cái tôi long xòng xọc, lạc trôi mấy mảnh nên ghép lại thành ra một đứa hơi xẹo xọ, từ dạo ấy phải dùng đỡ và từ từ nắn thêm vào.

bạn có còn ngồi lâu đến như lún cả vào ghế giống hồi xưa không? nếu có thì bạn nhìn gì? nghĩ gì? tôi chưa bao giờ bắt được thứ chi trong cái đầu thanh tú của bạn. ờ thì bạn có nói nhưng tôi nghe thành tiếng ậm ừ thành đêm mất điện thành những cảnh phim bằng chằn chặn thành sự lửng lơ hữu ý nó làm tôi phát cáu. Tôi hắt quan tâm ra vườn khoá chặt cửa nhưng vẫn hóng tiếng gõ nửa đêm. rồi sáng hôm sau tôi lại dò dẫm ra sân ngồi nhìn góc biển xanh xám luộm thuộm sỏi rác. rồi bạn xuất hiện. và ngồi im. và nỗi u uất nửa vời của tôi vì không dâng được thành bão giông nên rốt cục tan thành bong bóng nước.

A… mỹ nhân kiều sở của tôi (và một số tôi khác), đầu thư, tôi nghĩ sổ mũi nhức đầu khiến tôi nhớ bạn nhưng viết đến đây tôi nhận ra mình thực ra muốn nhớ lại cách xay đá thành bong bóng nước. Luyện cái công ấy cũng vất vả mà tôi dễ quên quá, may có bạn như cái thẻ nhắc móc vào đúng chỗ. Giờ tôi mường tượng được khá khá rồi. Nên ngưng dài dòng ở đây thôi…

Tôi mong không bao giờ gặp lại bạn,

T

Dear S,

To the most beautiful person in the whole wide world, how are your fair self these days?

Back then I dared only to furtively glance at you so your image retained with me was rather hazy: you were really tall, your head and your neck as proud as a horse’s. Your eyes were bright, so much so that you tended to lower your thick and soft eyelashes to move your gaze downward, as though if you stared at the other person longer they would turn into stone. You smiled just as faintly, only curling your lips minutely, for a genuine smile might utterly shatter any-one. It costed me much to mend my disintegrated self, and since some parts were forever lost, the fixed me was not completed, I really had to make do and throw extra stuff along.

Do you still sit so long on a chair you seem to sink into it like back then? If you do what do you look at? What do you think? I never achieved to catch anything in that delicate head of yours. Well yeah you did say but I could only translate it into a few hums into blackout nights into squared movie scenes into a deliberate vagueness that irritated. I tossed all my attention out on the garden and locked my door only to wait for a knock at midnight. And the next morning I once again dawdled in the yard and sat there and looked at the corner of the sea that was full of pebbles and rubbish. And you would appear. And sit still. And my pseudo desolation that failed to upthrust as a storm would dissolve into water foam.

Ah, my one and only beauty (who is the one and only of a few others), at the beginning I was thinking I missed you because I was unwell but at this point I realized I only wanted to remind myself how to grind stone into foam. It was hard, serious work to master the process but how easy of me to forget, luckily there is a tag right there to cue, that is you. Now enough has been recollected. I should stop this dull stretch of wording…

I wish never to see you again,

T

Posted in a letter a week, egreentea, next to me, translation, Uncategorized | Leave a comment

gửi R

pigeon delivery

Bạn bảo tôi tự nhiên nói chuyện về mình. Tôi nói đó là điều ít tự nhiên nhất mà tôi có thể làm. Bạn nói đừng xạo, làm được. Tôi không cãi nữa, cắm mặt trả lời những câu hỏi bạn đưa.

Tôi tường trình rằng vào thời điểm này tôi làm cái này, sau đó tới cái kia, rồi tiếp theo cái nọ. Tôi nhận xét rằng tôi đã mở rộng nhận thức của mình về đề tài A nhờ vào sự biến B, có kỹ năng làm việc C do thành công trong chuyện D, vân vân và vân vân. Tôi đưa ra quan điểm về khái niệm X, Y, Z, về hình thái và biến chuyển và phóng chiếu của chúng, dẫn đến những chuyện khác, những căn cơ khác, những khía cạnh khác của chúng và của phái sinh của chúng trong hoàn cảnh của chúng và của những phái sinh và tràng giang và đại hải. Tôi định vị mình trong bản đồ 5D tự vạch đó. Tôi còn cho thêm vài ý phản tư nêu rõ là được đúc kết từ kinh nghiệm cá nhân nữa. Xong, tôi đưa bạn. Bạn bảo tốt rồi, thấy chưa, dễ như ăn xoài. Bạn nghĩ tôi giả đò mắc cỡ chứ cần phang kiểu gì cũng phang ngay được. Bạn là người như thế.

R thân, bạn biết không, tôi không biết những thứ đó đã ở đâu, hình thù thế nào trong kho dữ liệu của tôi cho đến khi chúng tòi ra thành tuyên ngôn và khẳng định và đánh giá bò loằng ngoằng trên giấy. Ồ không phải tôi phịa đâu, tài thánh nào mà làm thế được. Tôi chỉ thấy việc “nói chuyện về mình” vẫn phân cách đáng kể với “mình” thôi, y như đứng cách quả bóng bay 10mét mà phóng cây kim khâu vào nó ấy. Cái kim chỉ bay được cùng lắm gấp đôi sải tay mình là rơi xuống lặng lẽ. Còn quả bóng bay thì vẫn vờn vờn lêu têu.

R, đây là tôi nói về mình nói về mình, tức là đã dùng lao chuyên dụng mà phóng rồi đấy, nhưng theo tôi thấy thì quả bóng bay vẫn còn nguyên.

Mấy cái này tôi không nói được rạch ròi với bạn nên biên cái thư nhờ con chim bồ câu cắp vào mỏ mang đi (buộc vào một chân nặng quá sợ nó bay niễng niễng). Hm hm… nhưng có vẻ cũng không ổn nhỉ. Thôi để đây, khi gặp bạn ở chỗ bồ câu đếch chịu bay thì tôi đem ra đọc nguyên văn cho bạn nhé.

Mong lắm!

T

Dear R,

You tell me to feel free to talk about myself. I say that is in fact the least thing I can do with any easiness. You say don’t bullshit, you can. I stop fussing and answer your questions.

I report that at this time I do this, then I do that, then I do the other thing. I comment that I have extended my knowledge of topic A thanks to the incident B, that I have acquired the skill C based on my success with D, et cetera…. I propose a view on X, Y, Z, of their forms and transformations and projections that lead to different stuff, which in turns could be traced back to a number of origins in reflecting various aspects of themselves and of their derivatives within their contexts or intercutting with the derivatives’ contexts and so on and so forth. I position myself in that self charted 5D map. I offer my reflection with notes in bold and underlined saying those come from my very personal experiences. Done, I give it to you. You say see, as easy as eating mango. You think I just pretend to be shy but if needed to I can bash things right out. You seem to be such a person.

Dear R, you know what, I have no idea where those things have been, what shape they have had in my storage until they splurt into those statements and confirmations and assessments writhing on paper. No no it’s not that I cook them up, that talent I don’t have. I just see the act of “talking about yourself” retaining this gaping distance to the “self”, like trying to throw a needle into a balloon 10 meters apart. The needle can only fly maximum two times your fathom then will quietly drop. The balloon on the other hand will still waft this way and that afar.

R, this is me talking about talking about me, so I’m already using professional javelin for this throw, but as I see it the balloon is faithfully intact.

These things, I can’t tell you straight so I write this letter, asking a pigeon to grab it by the beak to deliver to you (tying such a weight to one of its legs would cause its flight to slant awkwardly). Hm hm… but it doesn’t seem like a good solution either. Well I’m just gonna leave it here until I see you where pigeons acutely refuse to fly, then I’ll just fork it out and read it to you in its entirety.

Much look forward!

T

Posted in a letter a week, egreentea, next to me, translation, Uncategorized | Leave a comment

gửi Q

slope

gửi Q,

giữa tôi với bạn, “tình bạn” là một cái dốc đứng gắt, mình trườn lết lên bằng cả tay lẫn chân như hai con thằn lằn kém duyên dáng, thở hồng hộc như heo và lầm bà lầm bầm đổ lỗi cho nhau về chuyện chọn đường suốt. Mãi mới lên đến đỉnh. Đó là một khoảnh bằng, cao hơn những khoảnh bằng khác tí tẹo thôi nhưng nếu công nhận như vậy thì công ép rướn đâm phí nên mình cùng nhau đội nó lên cao tít tắp. Mình nhìn sang các đoạn dốc xung quanh, thấy những người bạn khác leo lên chuội xuống dốc của họ. Mình đắc chí bình phẩm về sự vụng về cục mịch của họ và nhân tiện tương phản sự ấy với vị thế thượng đỉnh sáng chói của mình. Khi xuôi xuống bờ dốc thoai thoải bên này, mình vẫn cười phớ lớ với nhau dù đã gần kiệt sức (leo dốc và phê bình là hai chuyện rất tốn hơi). Bờ này dài mà còn như giang ra mãi để trêu ngươi mình. Mệt quá, mong được nghỉ quá, mình lại hục hặc với nhau. Có lúc mình im vì ghét đứa kia như rạ mà cũng oải quá rồi. Đến một lúc, đường vẫn duỗi ra trước mắt nhưng mình không đồng ý được với nhau chuyện đi theo hướng nào nữa. thì mình tẽ ra, bực bội và thất vọng vì đứa kia không tiếp tục đi với mình dù mình cũng chả muốn đi với nó nữa. tôi không rõ mình có mong gặp lại nhau từ dạo đấy hay không.

đến bây giờ tôi vẫn không biết Q ạ. tôi vẫn đi tìm tìm bạn, tìm đích xác cái nơi mình bắt đầu chẻ nhánh – không phải chỗ đuôi dốc mà ta ngoắt theo hai hướng đâu, trước đó nhiều. tôi nghĩ đâu đó trong sân hoặc hành lang hoặc căn phòng mình dành bao nhiêu thời gian tán hươu tán vượn. Với giọng điệu mà tôi cho là tỏ rõ sự thông minh và trưởng thành và sâu sắc, tôi đã ngầm mong tôi thực sự hiểu biết hơn, già dặn hơn, cá biệt hơn bạn. đồ chừng bạn cũng muốn vậy nên mình cứ vừa đấu láo vừa thách đọ nhau, trong lúc đồng thuận vẫn dò dẫm xem đứa kia chôn gót chân ở đâu để đạp cho một cú. Ôi, Q, giờ nghĩ lại, tôi đã thực sự day vào gót chân bạn chăng? và bạn không nói chỉ vì không muốn lộ ra rằng bạn cũng đang canh tôi như vậy? đổi lại, bạn chọn một đường dốc gắt, bắt mình leo?

Q, giả như tôi tìm được điểm bắt đầu thì có gì khác không?

bạn nghĩ mình lớn được bao lăm từ khi đó?

T

Dear Q,

Between you and me, “friendship” was this steep slope that we were to crawl up with hands and knees like two ungraceful lizards, breathing laboriously as pigs and muttering blames towards each other’s choice of trail continuously. It took us so long to reach the peak. This peak was a flat platform only slightly higher than other platforms, but if we acknowledged it as such then our effort to climb up would seem puny, so together we raised it to a marvellous height. We looked around at other slopes, at other friends who strained up and slid down their hikes. We triumphantly judged their awkward clumsiness, by the way contrasting it with our glorious summit stance. As we promenaded the easy side down, we kept flaunting our frivolous laughs though tired as fuck (climbing and criticising are both exhausting). This side was just long, and it seemed to stretch out just to annoy us. Worn out, lethargically yearning for rest, we started quarrelling again. Sometimes we fell silent because we hated the other so much, and also we were just dead tired. Until this point where the road still laid long ahead but we couldn’t agree with each other anymore about which direction to take, then we parted, irritated and disappointed with the other for not wanting to go on with ourselves though neither actually wanted that. I’m not sure if we wished to see each other again since then.

I still don’t know now, Q. I’m still looking for you and for this place from where we broke – not that slope-end where we turned away, no, so much earlier than that. I think it was somewhere in that yard or that hallway or that room we had spent so much time shooting the breeze. Employing an air that I had thought clearly indicated my intelligence and mature and profundity, I actually coveted to be truly more knowledgeable, more sensible, more unique than you. I guess you’d craved for the same so as we talked, we argued, while we agreed with each other, we still looked for where the other buried the heels to stomp on. Gee, Q, now that I think about it, had I really treaded on your heel? And you didn’t say anything because you didn’t want to let out that you had been ambushing me the same way? In exchange, you chose that precipitous of a trail and forced us to follow?

Q, if I found this breaking place, would it make a difference?

How much do you think we have grown since those days?

T

Posted in a letter a week, egreentea, next to me, translation, Uncategorized | 2 Comments

Gửi P

wall - 1

tôi có bao giờ nói với bạn rằng có một cái hành lang từ đó người ta có thể xoá hết phiền muộn khỏi người chưa nhỉ?

nếu chưa thì để tôi nói nhé.

Đó là hành lang ngoài của tầng 16, rộng khoảng 90cm, hai người đi song song sẽ hơi chật. lan can có ray vịn bằng xi măng cao chừng 80cm, một hàng cọng sắt ngắn chống thêm một ống sắt tròn chạy dọc ray nữa nên chiều cao tổng cộng của nó cũng xấp xỉ 90cm. ray sơn trắng nhưng dơ hầy và ngấm mốc, biến thành loang lổ lem nhem. nền hành lang cũng lem nhem. bụi chui vào các đường roăng gạch nổi lên đen sì, còn các viên gạch hoa văn theo lối mosaic nâu và xanh lá cây đã xuống màu thì dính rất nhiều vết đen hình thù kỳ lạ. phía tường nhà có khá hơn chút, chỉ phần chân tường bị mốc còn phần trên gần cửa sổ thì không bám vết dù sơn rộp bong ra nhiều. các chấn song cửa sổ vẫn giữ được màu xám. chấn song cửa ra vào cũng vậy. bên trong các chấn song, cửa sổ lẫn cửa ra vào luôn luôn đóng.

lựa lúc tối trời, bạn bước ra từ một trong những cái cửa đó. Bạn khép cửa lại sau lưng. đèn đường vẫn bật, soi hành lang sáng mờ. bạn thấy hành lang đối diện. nó giống hành lang của bạn 100%. bạn tựa cánh tay lên thanh vịn hành lang của mình, cúi người thấp xuống đó. bạn nhìn thấy con đường phía dưới lát gạch đường dầy và nhỏ. thi thoảng có người đi qua đi lại dưới ấy nhưng không có ai nhìn lên. bạn đứng đây một lúc, cuộn người vào tay vịn để muộn phiền trong người dính vào đó và bản thân bạn thì như cái gọng kìm, ép chắc nó vào cây sắt này. có thể bạn phải kiễng chân lên một chút. rồi khi nỗi buồn đã bám chắc vào tay vịn hành lang, bạn tách người khỏi đó mà đi chậm thật chậm về phía cuối hành lang, nơi có một cái cửa có chấn song sắt dọc nối với nhau bằng những thanh sắt chéo tạo thành hình quả trám. nó đang đóng. bạn nhìn rõ những hình quả trám của cửa. phía sau rất tối. bạn không cần phải đi qua đó. bạn quay lại và thấy nỗi buồn của mình đã được kéo ra thành một sợi dài, bắt đầu nơi bạn bấu mình vào hành lang và kết thúc trên ngực bạn ở đây. nỗi buồn đặc như cục mạch nha dính chặt lấy ngực bạn. bạn cầm cái thân dẻo của nó bằng một tay, tay kia từ từ tách nó ra khỏi ngực. nó sẽ giãn ra một chút hòng tiếp tục bám lấy bạn. bạn phải khéo léo lách khỏi những cái vòi vươn ra chực xỉa vào bạn như đỉa. chúng dai lắm nhưng bạn vẫn sẽ tách được hết cái cuống mạch nha khỏi ngực. thì bạn ịn nó lên cái cửa đang đóng. nó sẽ dính ngay vào. những cái vòi sẽ bấu chặt lấy thanh sắt của cái cửa, cuối cùng tự nó treo nó vào đấy.

lúc này bạn có thể rời đi. nếu hành lang đi theo bạn thì đừng để ý. cơ bản hành lang diệu kỳ này chỉ mở một lần cho mỗi người và có nhiều người để chờ quá nên nó không đi xa được. một lúc nào đó nó sẽ phải búng mình quay lại nơi nó bắt đầu. khi ấy, dù các vết loang lẫn mốc lẫn bong tróc còn nguyên, nỗi sầu của bạn đã được gột sạch ra khỏi đó.

T

Dear P,

Have I told you that there was a hallway from where you could wash away your anguish?

If I haven’t, let me.

It was the external hallway of the 16th floor, approximately 90cm wide so barely fit for two people walking side by side. It had a handrail about 80cm tall, on top of which a row of short iron stems propped a horizontal bar, making the total height of the rail roughly 90cm. It was painted white but dust and mold had turned the colour into a sort of bleeding fuzzy tone. Which was similar to that of the floor. Dust had lined black between the tiles, of which the faded mosaic pattern was embossed with strangely-shaped black patches. The apartment wall was in better condition, only the corner adjacent to the floor had mold, the upper part near the window was clear of blemish though the paint had peeled off quite a bit. The window cases retained its pinkish grey. So did the door cases. Behind them, all windows and doors were shut.

When it had darkened, you stepped out from one of those doors. You closed it behind you. Street lamps dully waxed the hallway. You saw the hallway across. It looked identical to yours. You laid your forearms on the iron bar of your rail, lowering your body there. You saw the street below cobbled with smaller and thicker stones. Sometimes, some people passed, none looking up. You stayed here for a while, rounding your chest on the bar so that your anguish stick on it and yourself become a pincer to press it tight. Maybe you’d have to raise your calves a little. Once the agony had grasped the bar, you could detach yourself to walk slowly towards the end of the hallway, where an iron gate stood, its vertical bars connected by thinner diagonal bars crossing and framing one another into diamond frames. The gate was closed. You saw the diamond frames well. Behind them it was all dark. You wouldn’t need to pass through. You turned around to see your agony stretched into a long thread, beginning where you curved yourself on the rail bar and ending on your chest right here. It was as thick as condensed malt, gripping steadfast on you. You clapped it with one hand, using the other to peel it off your chest. It would stretch again as if to hold on to you. You needed to manoeuvre swiftly to escape from the spouts that kept poking towards you like leeches. They were tenaciously flexible but in the end you would be able to disengage totally. Then you thrusted this end of the thread on the closed gate. It would grab the gate right away, its spouts closing tight on the bars and at last it would hang itself there.

Then you could go. If the hallway followed you, don’t pay attention. This wonderful of a hallway only opened once for each person and there were so many people so it couldn’t travel too far. At one point it would have to spring back to its original spot. Where, though all the discolouration and mold and wart still resided, your anguish would have been completely washed off.

T

Posted in a letter a week, egreentea, next to me, translation | Leave a comment