Week 25

Purple-Post

your thrombosis of a name
makes a thump in my heart
The idiot
needn’t doing so
for
the rhythm 
has dropped 
Long ago

Advertisements
Posted in 52 weeks to write, a story a week, a story a week, 52 weeks to write, egreentea, Uncategorized | Leave a comment

Week 24

6917831

you say Let’s find out what infinity is

i say Gotta finish my sponge cake

you say Hurry

i say No, for infinity doesn’t rush

nor would it

interfere with my sponge cake right here

Posted in 52 weeks to write, a story a week, a story a week, 52 weeks to write, egreentea, notranslation, Uncategorized | 4 Comments

Week 23

silver-white-wall-color

You chose the banana
You chose the milk – with fat
You chose the sanitary pads
You chose my deo

I went there today, that supermarket
And I didn’t know what to buy
Exiting, the stillness of my shopping bag
Is as light
As the hollow
Inside it resides.

Posted in 52 weeks to write, a story a week, a story a week, 52 weeks to write, egreentea, notranslation, Uncategorized | Leave a comment

Week 22

week 22

May the Do# of your piano
Sound
May your lego pieces
Fit
May your dog
Eat
May your door
Shut tight
May the past
Rest
May our pictures there
Vanish
And may you
Too.

Posted in 52 weeks to write, a story a week, a story a week, 52 weeks to write, egreentea, notranslation, Uncategorized | Leave a comment

Week 21

506918794

How far is far

when we’re born to forget?

O – paths!

A – we’re born.

Posted in 52 weeks to write, a story a week, a story a week, 52 weeks to write, egreentea, next to me, notranslation, Uncategorized | Leave a comment

nhà Hoa – P10 (và không đăng nữa)

Nha Hoa 1

Tic tic tic tic. Tic tic tic tic. Tic tic tic tic.

15:00:00. Dãy số nháy năm lần rồi biến mất. Cùng với nó, cái đảo và mặt chất lỏng đông màu đen cũng tan biến đi như thể một cái nắp vừa được đậy lên nó từ bên trong cái hộp. Thứ trên bàn Hoàng giờ là một khối vuông nâu vằn vện như một phiến đá mắt cọp bóng lỳ.

15:00:00

Anh còn mười lăm tiếng chia thành ba mươi đoạn, mỗi đoạn nửa tiếng để gửi ký ức vào hộp có hình một cái đảo lỗ chỗ như mình quả dâu này. Bóng tối trong phòng dần trùm lên nó khiến nét sắc của cái hộp nhạt dần đi và dần dần nó cho cảm giác đang mềm ra và tan vào mặt bàn. Mắt Hoàng như dõi theo được các vệt trên bề mặt hộp loang xuống bàn. Cả cái mặt bàn như vậy cũng dần mất đi sự chắc chắn mà lỏng ra thành một mặt phẳng tối trên đó một miếng thạch đen loang loang đang tan chảy dần ra. Hoàng thấy trong cổ họng mình mát mát – đây hẳn là cảm giác thạch đen trôi qua họng. Anh rời điểm tập trung của mắt khỏi cái hộp, làm nhoè tiêu điểm như thể đang cố nhìn một tranh 3D vậy. Mặt bàn và cái hộp dập dềnh. Hoàng dường như thấy chúng lượn những đợt sóng nhỏ, đều, nhẹ nhàng. Anh thấy người mình cũng lắc lư – anh không chắc mình có đang thực sự lắc lư không nhưng cảm giác trôi nổi dập dềnh đã tràn vào anh, đưa đẩy anh từ bên trong rồi. Mỗi nhịp thở đẩy anh về phía lưng, mỗi hơi hít vào rướn anh về phía ngực, khi hơi thở lan xuống vươn lên phế quản thì nó lay anh bên này bên kia. Hoàng thấy mình nương theo những sợi lực nhỏ nhưng chắc, rơi đi đâu đó, mà cũng bị treo lơ lửng ở đâu đó. Xung quanh anh không có màu, không có cảm giác, không có gì mắc cái gì lại. Không gian xốp như cái bọt biển. Anh đang ở kề bên nó, ở trong nó, vượt lên nó, ở trong một nguyên tử của bọt xốp đó. Anh vẫn thấy bề mặt đen của cái bàn và cái thứ từng là cái hộp vẫn trì hoãn sự tan chảy của nó trước mặt, nhưng đó là một khoảng cách không đo được nữa rồi. Nó xa, nó gần, nó ở trong, nó cắt ngang, nó vượt qua, nó ở dưới, nó ập lên, nó áp vào phía sau anh. Anh đang bơi trong nó, anh đang quan sát nó, anh đang nằm lên nó, anh đang ôm lấy nó. Nó tuột khỏi anh. Hoàng muốn bắt nó lại. Anh rướn theo nó. Anh không có chân tay đầu cổ ngực nhưng anh vẫn rướn theo nó. Ý chí của anh phóng về phía nó, đuổi theo ảnh của nó, hay là nó thực? Hoàng thấy mình thở gấp lên. Ngực anh nén lại rồi phình ra khiến anh tức nghẹn. Anh không thở, mà ngực anh tự thở. Hoàng thấy vai mình rút lên. Anh nén bụng lại, thở hắt ra, gom thị điểm lại vật trước mắt. Đã tối, rất tối rồi nhưng anh vẫn lờ mờ nhận ra đường nét của cái bàn chữ nhật và cái hộp vuông đen trên đó. Rồi anh thấy màu đen đã trở lại sắc lạnh của nó. Anh thấy rõ góc cạnh của nó. Anh phân biệt được tương phản của cái hộp bóng so với mặt bàn gỗ lim lỳ. Anh thấy trên cái hộp có một đôi mắt đang chăm chú nhìn anh.

Khi Hoàng học lớp Hai, thằng Khải bạn thân nhất của anh kể cho cả đám con trai nghe một chuyện mà nó nói là nó xem từ phim cùng bố mẹ. Đó là một chuyện rùng rợn về một gia đình bị ma ám, đồ đạc trong nhà thi thoảng xáo trộn không rõ lý do, đồ ăn luôn thối rữa và hễ đêm về là có những tiếng động như tiếng người nói, tiếng bước chân đi, tiếng khóc quanh nhà. Cô con gái nhà đó luôn mơ những giấc mơ đáng sợ về người chết. Quá sợ hãi, cô không thể ngủ được trong một thời gian dài nên lâm bệnh. Một đêm, nửa tỉnh nửa mê, cô mở mắt ra và thấy trên trần nhà có một đôi mắt đang nhìn cô. Không rõ mình tỉnh hay mơ, cô gái đi theo đôi mắt và phát hiện nơi chôn xác chết trong nhà. Sáng hôm sau, gia đình đào những xác chết này lên, mai táng họ. Ngôi nhà có vẻ bình yên trở lại. Cô con gái cũng khoẻ lên. Một đêm, cô lại mơ, lần này thấy chính cô đã chết. Khi mở mắt, cô lại thấy đôi mắt lúc trước nhìn cô và dẫn cô đi đến một nơi khác trong nhà, có nhiều xác chết khác. Cô gái không sợ nữa, nằm ngủ ở đó. Sáng hôm sau cha mẹ phát hiện cô đã chết, đôi mắt bị móc ra khỏi hốc và không thể tìm thấy ở đâu nữa cả.

Một câu chuyện không quá hấp dẫn nhưng qua lời kể của Khải cộng thêm sự khâm phục của đám con trai, trở thành hình mẫu cho sự rùng rợn. Sau đó, hết thằng này đến thằng kia than không ngủ được vì có cái gì đó kỳ lạ xung quanh phòng, có đứa nói phải trùm chăn lên mặt để không thấy mắt nhìn mình, thằng khác phụ họa rằng nó cũng phải co chân lên nữa, nếu không sẽ bị kéo chân (đây là lấy từ một phim khác khá nổi tiếng khi đó). Hoàng cũng hùa theo và nói “tao không sợ, tao cứ nhìn chằm chằm lên trần nhà để đợi thấy mắt đó”. Có đứa cũng hùa theo anh, còn nói thêm rằng nếu đôi mắt xuất hiện thì nó biết chắc mình sẽ bị dẫn đi đâu (“xuống hầm chứ đâu, nhà tao có hầm mà”) và chẳng việc quái gì phải sợ cả. Hoàng biết nó chỉ tỏ ra cứng cỏi thôi chứ nếu có đôi mắt nhìn nó như vậy thật thì hồn vía nó sẽ bốc hơi cả. Chuyện đó dần nhạt đi khi phim mới hơn được chiếu, rùng rợn hơn vì con ma mới này ám luôn vào gia đình khiến họ giết nhau. Lũ bạn anh dần quên con ma mắt. Hoàng thì không. Anh thực sự đã chong chong nhìn lên trần nhà suốt một thời gian dài, mong thấy đôi mắt nhìn mình từ trần nhà. Anh làm rất nhiều động tác mời gọi: nhắm mắt lâu rồi mở ra, trùm chăn lên mặt một lúc rồi đẩy xuống, nhắm mắt lăn đầu sang một bên rồi mở mắt, thò chân ra khỏi chăn. Nhưng anh chưa bao giờ thấy đôi mắt nào nhìn lại mình cả. Từ chỗ nôn nóng, Hoàng đã rất buồn, rồi thất vọng, rồi tức tối với chuyện không có con ma mắt nào để ý đến mình. Hoàng còn tự hỏi mình có gì sai hoặc không đặc biệt chăng nên ma cỏ không đoái hoài chi. Cậu bé Hoàng lớn lên với câu hỏi đó. Đến giờ.

Nhận ra rốt cục chuyện này đã xảy đến với mình, Hoàng vừa có cảm giác như tự hào vì mình xứng đáng được nhận cái gì đó, vừa không khỏi ngạc nhiên. Một là thời điểm – anh không nghĩ ra được lý do gì ma mắt lại xuất hiện vào lúc này với anh. Hôm nay có gì đặc biệt? Giờ này, khoảng 7 rưỡi tối, có gì đặc biệt? Hai là lý do. Vì sao nó lại xuất hiện lúc này? Nó muốn báo với anh cái gì? Ba, liệu đó có phải con ma lừng lẫy của nhà B14-06 không? Nếu phải thì chuyện gì sẽ xảy đến với anh?

Tất cả những ký ức và câu hỏi này nháy lên trong đầu Hoàng đủ lâu để anh nhận ra mình ngạc nhiên và một lần nữa ngạc nhiên về cú giật mình phi-cơ-học đó. Vì lý gì ta luôn bất ngờ khi ta trông đợi một sự biến quá thể, rồi khi nó xảy ra ta lại ngạc nhiên như thể nó không có lý do gì để diễn ra? Hoặc giả, việc ta chờ trông nó có ảnh hưởng gì đến chuyện nó xảy ra hay không? Hoàng nghĩ về dãy số trên nắp hộp – vẫn biết nó sẽ đếm ngược đến 0, anh tự hỏi liệu mình có ngạc nhiên khi điều đó xảy đến không.

Hoàng chớp mắt nhìn đôi mắt trên nắp hộp. Nó như một vệt loang thon dài, một cái khe có bốn điểm sáng bao lấy hai điểm tối, càng nhìn thì cái khe càng có vẻ rộng ra, như thể đôi mắt đang từ chỗ nheo lại dần dần mở ra hết mức. Hoàng chớp mắt. Rồi khẽ như thể không muốn làm động bầu không khí xung quanh, anh ngẩng đầu nhìn lên trần nhà.

Không có đôi mắt nào dõi xuống anh từ trên đó cả.

Hoàng bỗng thấy mình thất vọng vô cùng. Con ma đang nhìn anh từ cái hộp không phải ma mắt rồi. Thực ra nó không tới, nó chưa bao giờ tới với anh cả. Đây là một con ma khác. Anh đã đợi trông một thứ đến lúc cái-gì-đó tiến lại, rất gần với mong chờ của anh nhưng đến cận bên thì hoá ra không phải nó mà chỉ là một bản sao không mong muốn của nó mà thôi. Hoàng thấy ngực mình mở tung ra, anh rơi xuống đó. Rơi mãi.

Hoàng rời khỏi ghế, nằm lên giường nhìn trần nhà.

Anh không thấy rằng rèm phòng mình đang lay động. Những chuyển động đều, đẹp như lớp sóng vĩnh cửu bắt đầu với mép màn trung tâm và lan sang hai bên. Anh không nghe chuông gió kêu lục cục – nó không hề kêu vì không có gió.

[chưa hết nhưng ngưng đăng 🙂 ]

Posted in 52 weeks to write, a story a week, a story a week, 52 weeks to write, nhà Hoa, notranslation, Uncategorized | 3 Comments

nhà Hoa – P9

Nha Hoa 1

[…]

Nhiệt độ bên trong và bên ngoài cân bằng hoàn hảo. Born thấy làn khí nhẹ len cùng với mình vào căn phòng tối hơn phòng ngoài, có mùi da dễ chịu. Đúng như cậu Tiếp tân nói (cậu ta tên gì nhỉ, những cái tên Việt Nam âm tiết cứ xoắn vào nhau thật khó nhớ), bên phải là một ghế ngồi lớn kề bên bức vách đặc biệt, vằn vện như vân đá. Born đặt túi xách xuống chân ghế, ngồi lên ghế. Chiếc ghế này thoải mái hơn ghế ngoài kia, chân ông có đưa lên cao một chút nhưng không hề chèn ép gì. Ông luồn bức thư qua ô nhỏ trên vách và nhìn lên trần. Ghế hơi rộng nên hai tay ông xuôi theo thân chứ không đặt lên phần tay bành. Quả là êm.

Born nghĩ về những gì sắp được nghe. Ông đã nghe bức thư nhiều lần nhưng mỗi Reader có khác nhau một chút, lần cuối cùng Mẹ nhìn rất già, làm ông băn khoăn không biết lần này ra sao. Thực ra ông có ý muốn thấy Mẹ trẻ hơn một chút – ông luôn nhớ tới Mẹ trẻ và dịu dàng. Dĩ nhiên già cũng có thể dịu dàng nhưng Mẹ vẫn trẻ chứ. Born nhớ lại hình ảnh Mẹ ngồi viết thư rồi bỏ qua ngay, ông sắp được thấy đây rồi, không cần nghĩ nữa. Born nhúc nhích lưng trên, chớp mắt. Ông thấy mắt mình đang hơi khô và tự hỏi liệu căn phòng có đang lạnh hơn lên không. Mặt da của ghế nơi ông đặt người xuống thì ấm nhưng chỗ ông vừa nhích khuỷu tay chạm tới thì lành lạnh. Ông thu cánh tay lại người.

Ông thấy mình đã đợi hơi lâu. Đây là lần đầu tiên ông thấu với một người Reader Việt Nam. Anh Tiếp tân nói không có vấn đề gì về ngôn ngữ nhưng làm sao chắc chắn được, nhiều người nói vậy mà không đúng vậy, nhất là ở thành phố này. Ông tự hỏi nếu họ không hiểu nội dung tài liệu thì sao. Thật ra Born chưa bao giờ tường tận cách Reader làm việc, ông chỉ mang máng biết họ có năng lực lạ lùng là khi họ đọc một tài liệu cụ thể cho một người cụ thể thì người đó sẽ thấy tất cả những diễn cảnh trong tài liệu rõ nét như xem phim về tài liệu đó – tức là thấu. Vì sao họ có khả năng này thì ông không rõ, từ khi ông biết trên đời có loại người (hay loại khả năng) như vậy thì nó đã trở thành một nghề tuy không gọi là phổ biến nhưng khá thời thượng. Những Reading studio kiểu này được tìm đến như một thú vui xa xỉ mới (chi phí mỗi lần thấu ở Việt Nam tính ra khoảng năm mươi đô Sing một phút, còn ở Sing thì khoảng chín mươi lăm đô). Ông chưa bao giờ đi thấu ở Sing, phần vì mỗi lần ở nhà lại bận bịu đủ bề, phần vì nó cũng hơi quá đắt và phải đặt rất lâu mới có chỗ. Ở Sài Gòn, nơi ông làm việc bấy lâu, vừa rẻ hơn vừa ít phải chờ hơn. Như lần này, ông gửi mail xong là có trả lời ngay về một suất trong bốn ngày tới. Chính là hôm nay. Nhanh vậy đấy. Chỉ còn vấn đề ngôn ngữ….

“Born, tình yêu của mẹ,

Âm thanh len qua vách như khói. Born chỉ kịp nhận ra đó là tiếng đàn ông trầm và có pha chút thổ âm Anh thì mắt ông đã không còn nhận ra góc trần nhà lẫn màn nữa mà bắt đầu chuyển thành diễn cảnh.

“Khi con đọc thư này thì con hẳn đã nhận ra mẹ không đi chợ mà đã bỏ cha và con mà đi hẳn rồi …”

Tóc Mẹ búi gọn lên nhưng hai bên tai phồng ra một chút và lúc này phần gần tai nhất đang lấm tấm mồ hôi. Nhưng Mẹ không lau mồ hôi. Mẹ đang khóc. Mẹ cũng không lau nước mắt. Mẹ đang ở đâu vậy? Chợ ướt? Đây rồi, đường đi từ căn hộ xuống chợ ướt. Nắng quá. Mẹ không đội nón. Mẹ xách một cái túi khá lớn, Mẹ đeo nó lên vai phải rồi đổi qua vai trái. Cái túi có vẻ nặng. Mẹ cong lưng lại. Đúng cái túi nặng vì Mẹ phải dừng một bước và ôm túi vào ngực. Mẹ dựa vào cột chống mái đường đi. Chợ ướt đã chếch ở phía trước, bên phải đây rồi.

Cha. Cha nhìn theo mẹ? Cha đang ở đâu vậy? Trên hành lang. Nhưng Cha không nhìn xuống cái đường dẫn ra chợ, cái đường Mẹ đang đi đó. Cha nhìn ra xa xa cái đám rừng cạnh nhà, từ đây chỉ thấy ngọn dầy như ngọn súp lơ xanh mạ. Cha nhìn nó thôi, vẻ mặt không có gì đặc biệt. Cha không nắm tay mình.

Mình thấp quá. Mình đứng với Cha mà không thấy được ngọn cây vì lan can cao hơn đầu mình và che mất tầm mắt mình. Không nhìn được ra ngoài nên mình nhìn Cha thôi.

“… khi lớn lên con sẽ thấy mọi chuyện rõ ràng hơn so với mẹ bây giờ …”

Đây là mình khi đã đi làm cho hãng ô tô đó. Mình bán ô tô cho họ. Mình bán tốt lắm. Ban đầu mình không biết bán kiểu gì vì hãng này rất mới cho thị trường Singapore. Và xe cũng xấu nữa. Mình đang nhìn một mẫu xe tân tiến của họ đây: gọn nhưng cục mịch, màu nhã nhưng dễ lẫn lộn, ghế có rộng hơn hai phân so với xe cùng cấp của đối thủ cạnh tranh nhưng vậy thì ích gì, khách hàng chỉ mua mã thôi. Mình thấy khó. Rồi mình nghĩ mình sẽ phải tìm hướng bán khác. Đây là mình cắt những mảnh báo cũ về tai nạn xe cộ ra, cố tình dùng những mẩu tin rõ hình thương hiệu xe đối thủ dù xe nát bét cả. Rồi mình gom lại thành cả tập và giới thiệu với khách để làm bật lên chuyện xe hãng mình thì an toàn như thế nào – không có bài báo tai nạn nào cả. Đây mình thấy người khách này có vẻ quan tâm. Một anh tầm bốn mươi tuổi có đứa con gái im như thóc, mặt mũi đã không xinh lại còn cố tình nhăn nhó. Mình tiếp cận khách và hỏi về đứa con gái như thể nó là vũ công ba lê duyên dáng nhất trần gian, nhưng khéo léo thôi, chứ không người khách sẽ nghi ngờ, và chủ yếu là cho người mẹ đang đứng hơi xa kia nghe. Mấy ông bố thì được tích sự gì, toàn là các bà mẹ quyết định cả. Người ta nói phụ xa mẫu cố, ông bố chọn xe rồi bà mẹ lo trả tiền, tức là gì thì gì cũng đến tay các bà mẹ cả. Mà mẹ thì nịnh con bà ta tức là nịnh bà ta. Đấy mình thấy là người mẹ đã cười một mình và nhìn đứa con gái rồi tiến về phía ông bố đây. Chắc chắn bán được.

“… Mẹ yêu con nhiều hơn tất cả từ ngữ khả dĩ trên đời này …”

Mẹ vẫn khóc. Nhưng đây Mẹ đang để nước mắt tuôn thành dòng vậy và ngẩng lên nhìn. Mẹ đang ở đâu vậy? Mình không biết, mình chỉ thấy một cái bàn một cái ghế chỗ Mẹ ngồi còn phía sau là gì thì mình không thấy. Mẹ nhìn ra cửa sổ hoặc cái gì sáng lắm vì gương mặt Mẹ được chiếu sáng này. Tóc Mẹ vẫn búi kiểu đó, hai bên phồng ra. Tay mẹ để lên ngực. Móng tay mẹ sơn đỏ. Sơn đỏ à? Nhìn kỹ vào. Đúng, sơn đỏ. Da mẹ trắng nên màu sơn nổi rõ lắm. Vừa đỏ vừa bóng. Những lần trước mình có thấy như thế này không nhỉ? Mẹ cũng đẹp nữa. Mẹ thật là trẻ. Nhìn như cô gái chưa đến ba mươi tuổi vậy. À mà như vậy là đúng tuổi Mẹ lúc đó rồi. Vậy đúng là Mẹ. Mẹ đẹp quá.

“… Con đừng tìm mẹ…”

Đây là lưng Mẹ. Mình không thấy mặt nữa nhưng chắc chắn đây là lưng Mẹ. Nhưng sao nó nhỏ vậy? Mình nhớ lưng Mẹ lớn đến nỗi mình ngồi lên cho Mẹ cõng được cơ mà? Tấm lưng này vừa nhỏ vừa khum về trước, không thể cõng mình được. Tóc Mẹ đằng sau vẫn đen còn bên mai thì đã bạc rồi này. Mẹ vẫn nhìn ra cái gì sáng quá, nhưng lần này mình không thấy mặt Mẹ nữa. Liệu Mẹ có tan vào luồng sáng đó không? Mẹ không có vẻ gì vội vàng đi tới cả, nhưng cũng không có vẻ đang đi lùi hoặc quay lại phía mình. Mẹ ơi? Mình gọi một tiếng xem. Mẹ ơi? Mình không nghe được tiếng mình. Vậy Mẹ cũng không nghe được đâu. Đấy Mẹ đi xa nữa rồi, cái lưng Mẹ nhỏ lại nữa này. Áo khoác của Mẹ phấp phới, cái áo mỏng mỏng, màu gì vậy? Mình không thấy nữa. Mình thử gọi to lên một lần nữa nào. Mẹ ơi!!!!!!!! Không Mẹ không nghe rồi. Mẹ đi rồi. Sáng quá. Chói mắt quá. Mẹ ơi!!!!

“…Mẹ của con”

Tối sụp xuống. Mình không thấy gì nữa. Và cũng không còn gì để thấy nữa vì bức thư đến đây là hết rồi. Không có gì sáng sủa hơn những lần trước cả. Lúc nào cũng tối đen. Cái gì cũng tối đen. Luôn luôn kết thúc tối đen. Mẹ đi rồi.

Từ khoé mắt bên phải, nơi một dòng nước đã chảy tràn xuống ghế, Born Charmant thấy lá thư đã được luồn trở lại sang phía ông.

Phiên thấu của ông kết thúc.

[…]

Posted in 52 weeks to write, a story a week, a story a week, 52 weeks to write, nhà Hoa, notranslation, Uncategorized | Leave a comment