gửi N

donkey under olive tree - 1

N thân,

tôi vẽ tặng bạn một con lừa con nép dưới bóng cây oliu già. không phải vì vẽ dễ mà vì viết cho bạn khó bỏ mịa, ngồi cả tuần vẫn đếch biết nói gì. thì vẽ. cây chi mà nhiều lá quá!

hình nguyên bản thơ mộng như một cảnh trong truyện ‘con lừa và tôi’ còn tranh này thì giống tôi vẽ con lừa, thông cảm nhé.

tôi mong bạn – bạn dịu dàng và cần mẫn như con lừa xinh – sẽ luôn tìm được cái cây to như vầy mà trú nắng.

T

Dear N,

I draw for you a small donkey resting under an old olive tree. Not because drawing comes easy but because writing to you is shit hard, I have spent the whole week not knowing what to say. So I draw. This tree has so many leaves man.

The original picture is as poetic as a scene in that book “the donkey and me”, this drawing in contrast is just me drawing a donkey, please understand.

I hope that you – gentle and hardworking like a sweet donkey you – will always find such a big tree to shield from the heat.

T

Posted in a letter a week, egreentea, translation, Uncategorized | Leave a comment

gửi M

floral pattern

bạn có khoẻ không?

lần trước ta gặp nhau, bạn mặc một cái đầm đen không ôm ét gì – bạn nói – để giấu quả người đang tăng trọng. tôi nhìn bạn khoẻ như một con nai và sáng như bóng đèn 50 watt, hỏi sao bạn lại phải giấu mình trong túi ni-lông đen. bạn bảo giấu thì thoải mái hơn. tôi hỏi vì sao lại thoải mái hơn. bạn nói khoe mình ra mệt quá. tôi hỏi mệt là thế nào. bạn nói tức là cứ phải cố ấy. tôi nói có thấy bạn cố lúc nào đâu. bạn nói cố nhiều đến mức chả ai thấy nữa. tôi hỏi bạn tại sao phải cố. bạn nói vì nhân gian trăm bề công kích, ai cũng phải giương khiên múa giáo để vừa thủ vừa công thôi. bạn nói giấu kỹ được cái gì đi thì giấu cho kiệm sức, cho bền cái cuộc đấu này.

đến đây tôi không hỏi nữa. tôi thấy mình vô duyên. chả là tôi đang mặc một cái đầm lụa hoa hoè – tôi nghĩ – với cùng mục đích sử dụng nhưng tôi không có sức nai và ánh đèn như bạn, cũng không thấy ai phục kích mình, đi ngoài đường hạn hữu có cái lá rơi vào đầu đã giật bắn rồi dư hơi nghĩ hổ báo gì tung cây để bẫy mình đây. ôi cha! giả có hổ báo thật thì tôi làm gì, xé miếng đầm lụa tung vào mắt nó à? nếu không chôn chân vì sợ thì tẩu là tiện. có phải Võ Tòng đâu mà đòi oánh sơn tinh… mà còn hư váy… tiếc.

lần sau gặp bạn mặc một cái đầm polyester-đen khác. lần này tôi hỏi bạn thích màu gì nhất. bạn nói thích màu trắng nhất. lúc đó tôi mặc đầm trắng ngà. tôi thấy vui vui.

Dù nghe như tương tư sến súa nhưng thư là cho những chuyện ta đếch nói được trực tiếp với nhau nên tôi nói cho cùng: tôi quan tâm nhiều đến bạn. tôi thấy bạn thật là cô độc. bạn trơ trọi tả xung hữu đột với nhân gian nên hao sức đến nỗi cứ phải trùm mình trong ni-lông đen để trữ lại tí ti năng lượng. Khi tôi hỏi bạn có muốn được giúp không thì bạn suy nghĩ thật lâu rồi hỏi lại tôi những thứ tôi không gom lại cho rành rọt được, rốt cục tôi chả hiểu câu trả lời của bạn là gì. Nhưng thôi, hễ cần thì bạn cứ quay lại ngay sau, tôi ở đó và sẽ cho bạn mượn dùng ít sức. Dù không ngăn được bá phong, chí ít tôi sẽ canh cho bạn ngủ một giấc đầy để khi tỉnh dậy bạn có thể tiếp tục bật đèn oánh lộn với đời.

với năm cái đầm hoa và ba đôi giày màu,

T

Dear M,

How are you?

Last time we met, you wore a black baggy dress – you said – to hide your body that was gaining weight. I looked at you, strong as a deer and shiny as a 50-Watt bulb, and asked why you needed to hide in a black plastic bag. You said hiding was more comfy. I asked why that would be more comfy. You said showing yourself was just exhausting. I asked what that meant. You said cuz you always had to try too hard. I said I never saw you trying too hard. You said you’d tried so hard nobody could discern the effort anymore. I asked why you had to try at all. You said the world would attack in hundreds of ways, anyone would have to manoeuvre their shield and spear to defend and counter attack. You said whatever could be hidden should be so in order to save energy, so that this long battle could be unrelentingly fought.

I stopped asking here. I thought I was out of touch. Actually I was sporting a floral silk dress – I thought – that served the same purpose but I did not have your deer-strength and your 50-Watt shininess, and no one ambushed me; as I got out the most that might happen would be a fallen leaf on my head, about which I’d cook up a conspiracy by some sort of beasts that were setting up a jungle trap on me. Gee! If there were indeed beasts who set their eyes on me, what would I do, tear up a piece of silk and throw it onto their eyes? If not frozen by fear I’d run, I weren’t Wu Song to scrap monsters… and meanwhile ruining my dress… which would not be worth it.

The next time we met you wore another polyester-black dress. This time I asked about your favourite colour. You said it was white. I had on me a light cream dress. I felt good.

Though it sounds so love-sick cheesy, letters are for what you can’t tell a person in person so I’ll go on: I care about you. I think you are too lonely. By only yourself you take on the world, you get drained, thereby you need to cover yourself in black nylon to save tiny amounts of energy. When I asked if you wanted help, you thought so long about it then queried me things I couldn’t summarise so in the end I did not get your answer. But never mind, whenever it is, just turn around, I’ll be there to lend you a bit of strength. Even if it coulnd’t hamper all the wind in the world I might still be able to guard you a full sleep. When awaken you can once again turn up your light and battle the world.

With five floral dresses and three pairs of colorful shoes,

T

Posted in a letter a week, egreentea, translation, Uncategorized | Leave a comment

gửi L

1 purple

tôi sẽ kể cho bạn nghe về một giấc mơ.

đầu tiên tất cả màu tím. tím như cà tím. càng nhìn bạn càng lún vào nó và có cảm giác đang đi vào trong ruột quả cà, ướt ướt, nồng nồng. chỉ là bạn không đi vào trong ruột cà mà đi vào trong màu tím, đi sâu vào thì màu đậm lên. đậm đến lúc nó lẫn vào màu đen. hoặc có thể bạn đã lẫn vào màu đen mà bạn vẫn cho là tím. mà cái vị là vị tím thật, tròn tròn ở trong miệng chứ không loang lạnh ra như màu đen.

bạn thấy một đốm sáng hình hạt đậu. bạn đi về phía đó. phía đó là phía nào thì bạn không biết vì xung quanh chỉ là màu tím đặc như đen thôi. có lúc đốm sáng màu trắng như nắng, có lúc màu ánh kim như giấy nhôm, có lúc lại xanh lá cây như bút dạ quang vậy. bạn không biết vì sao phải đi tới đó nhưng bạn nghĩ ở lại chẳng ích gì thì bạn đi thôi.

dần dà bạn thấy đốm sáng thay đổi. bạn thấy đom đóm treo đốm sáng ở đít, thấy bàn tay nâng đốm sáng lưng lửng giữa lòng bàn tay, thấy khung cửa sổ để lọt nó qua từ phía ngoài (ngoài là đâu không rõ), thấy đó là điểm sáng trong một đôi mắt to vật vã. Những hình ảnh thay đổi. Bạn nhìn chúng mãi. rồi bạn thấy đốm sáng đã tan thành những dải xanh đỏ tím vàng cuộn, xoáy, dâng lên, rơi xuống, tan ra, hợp lại, phân rã thành những dải và đốm nhỏ hơn, tất cả đều lấp lánh và tất cả đã bao quanh bạn nên giờ bạn đứng giữa một triệu triệu ngôi sao, dưới chân bạn có thêm một triệu triệu ngôi sao nhấp nháy và trong cổ họng bạn một triệu triệu ngôi sao khác nhập nhoè. chỉ có điều chúng không phải sao. chúng là những hạt đậu phát sáng.

bạn biết chúng là đậu vì bạn đang nhai một hạt. nó cứ ở mãi trong mồm. hàm bạn giập giã ngày càng mạnh và nhanh hơn. rung động làm bạn nhức cả đầu mà bạn lại không nuốt nó đi được. phải nhai nhiều quá, đau óc quá nên bạn muốn nhổ nó ra quách. cũng không được. hàm bạn cứ nhai, họng bạn không chịu nuốt và sọ bạn thì buốt lắm rồi.

bạn nhắm chặt mắt như thể động tác đấy có thể khiến cơ hàm dừng lại. cả gương mặt bạn co lại về cằm. cả con người bạn thu lại chỉ còn gương mặt nhăn nhúm thôi.

khi bạn mở mắt ra thì màu tím không còn ở đó nữa. trắng xoá.

bạn tỉnh lại. bạn thấy buổi đêm vẫn còn trùm lên mặt mình. chếch bên trái có cái đèn gì đó nháy nháy lừ khừ xanh rồi vàng rồi đỏ.

L, đoạn cuối tôi nói xạo đấy. Tôi còn đang mơ và vẫn nhai hạt đậu sáng của tôi trong màu trắng bạo tàn.

T

Dear L,

I’ll tell you about a dream.

First everything is purple. As purple as eggplant. The more you look the deeper you sink into it with the feeling you are penetrating the eggplant because it feels wettish and dank. Just you’re not penetrating the eggplant but the purple, the farther you go the more dense it gets. At one point it fades into blackness. Or maybe it is you who dissolve in this color that you think is purple. Indeed the taste is of purple nature, round in the mouth and not expanded and cold like black.

You see a spot of light the shape of a bean. You walk towards it. You are not aware of the direction because the color purple as heavy as black surrounds you. Sometimes the spot wears the bright white of sunlight, sometimes the sharp silver of aluminium, some other time yet neon green like your highlighter. You don’t know why you need to go there, in any case it doesn’t bide well so you go.

Gradually the light spot changes. Now you see a firefly attaching it to its ass, a hand swirling it over the palm, a window letting it seep through from outside (which is an unknown somewhere), a big eye of which it rests in the iris. These things change too. You gaze at them. And you realize the spot light has disintegrated into many lines of green red purple yellow circling, spiralling, raising, falling, breaking, reassembling, fragmenting into smaller lines and dots, every single one of them sparkling and all orbiting you so you’re standing amid these millions of stars, under your feet another million twinkle and another million kindle in your throat. Only they’re not stars, they’re shining beans.

You know they’re beans because you’re chewing one. It stays in your mouth. Your jaws grind increasingly strong and fast. The vibration gives you headache but you can’t gulp it down. The excessive chewing, the unbearable headache make you want to spit. You can’t do that either. Your jaws keep pounding and your throat resists and the pain drills in your skull.

You shut your eyes so tightly as if the action could halt your jaws. Your whole face contracts in a grimace towards your chin. Your entire self reduces in that wrinkly folded face.

When you open your eyes the purple is no longer there. It is unerasable white.

You wake up. You see that the night is still draping on your face. Towards your upper left, some sort of light blinks slowly, green and yellow and red.

L, this ending is a lie. I’m still dreaming and chewing my gleaming bean in a hard-boiled white.

T

Posted in a letter a week, egreentea, translation, Uncategorized | Leave a comment

Gửi K

thung 2 - 1

Tôi ngồi trên ghế băng nhìn ra thung. Một con nhện con rơi xuống đầu gối. Tôi thổi nó lên bàn. Nó nhảy xà xà xung quanh mấy cục gỗ và trốn vào dưới một cục. Tôi nhìn lại ra thung. Tôi nhớ có lần bạn ngã từ trên ghế xuống sàn. Tôi nhớ là do tôi đẩy bạn xuống. Bạn ngồi dưới sàn nhà nhìn tôi. Khoảng cách từ sàn đến ghế dài như cái thung xanh trước mắt tôi.

Nếu phải so bạn với con gì thì chuẩn nhất là một con muỗi sinh ra từ quả nhãn lồng thơm ngọt, lúc nào cũng có vẻ nhàn hạ, chỉ cần rong cái thân khẳng khiu lục cục của bạn từ chỗ này sang chỗ khác là xong. Tôi thì như con gì nhỉ, con kiến đen, vác cái này cái kia bở hơi tai, không bao giờ được nghỉ, nhìn bạn phởn phơ những muốn cặp cho bạn một cú nhưng lại không có càng khoẻ. Mà cũng không có cánh để vờn theo bạn. Nếu tôi là con nhện thì không càng không cánh vẫn có thể chăng bẫy bắt bạn. Tôi sẽ chăng một cái lưới thật chắc xung quanh quả nhãn lồng của bạn. Nhàn đến đâu bạn cũng phải rời đi một lúc nào đó. thì bạn sẽ dính vào lưới, vẫy vẫy đôi cánh có khoẻ mấy cũng chẳng ăn thua (mà khoẻ gì, bạn tong teo như thế). Bạn sẽ mệt rất nhanh. Tôi cũng không để cho bạn vùng vẫy lâu đâu, tôi sẽ lao vào quấn thêm vài vòng tơ nữa. Tơ sẽ quấn quanh ngực bạn và bụng bạn và gương mặt muỗi đờ đờ của bạn. Bạn sẽ còn quẫy nữa nhưng cũng chả được bao. Bạn sẽ ngỏm chóng thôi. thế là hết sướng.

Nhưng tôi không làm như thế được. Quan trọng là tôi cũng không thích làm con nhện lắm. Nên tôi đẩy bạn từ ghế xuống sàn. Cái thân mỏng của bạn lìa ngay khỏi chỗ ngồi, rụng luôn! Bạn ngước nhìn tôi. Cái ghế ấy cao bao nhiêu mà ánh mắt bạn kinh hoảng thê lương đến vậy? Tôi nhớ tôi chỉ nghĩ “ồ té rồi.” Sau đó thế nào tôi cũng không nhớ nữa.

K, khi ta mười một tuổi, bạn đã làm cái đếch gì mà khiến tôi ghét bạn đến vậy? Mà bạn có ghét tôi không?

Được thư này thì nhắn cho tôi với. Ta nói chuyện xưa rồi ta nói chuyện nay nhe.

Gửi kèm phiếu 2 cái ôm khi nào gặp sẽ thực thi

T


Dear K,

I’m sitting on a bench looking at a valley. A spider falls on my knee. I blow it onto the table. It scuttles around the wooden blocks there and hides under one. I look at the valley again. I remember this faraway time you fell from the bench to the floor. I remember it was me who pushed you. You sat there looking up at me. The distance between the floor and the chair seemed as long as the valley in front of me now.

If I am to compare you with some sort of animal, the best would be a mosquito born from a plump sweet longan. You always had that air of easy idleness, the most to do was to drag your skeleton of a body from one place to another, and things would be taken cared of for you. I would be, what, a drone ant, who constantly carried this and that – no break – and who would much like to strike a bite at you but my mandibles were not for arms. And I had no wings to chase you either. If I were a spider, without either of those things I would still be able to trap you. I’d weave the strongest net around your longan. However idle, you would need to go around at one point and then you’d fly right into my net. You would try to flutter your meagre wings (which were as fragile as you) to no avail. You would tire super duper fast. And I wouldn’t just leave you to that, I’d dash right towards you to spin more silk around you. They would tighten around your chest and your abdomen and your vacuous mosquito face. You would still struggle but not for long. You would sure die, and that would be the end of your easy idle life.

But I couldn’t do that. If for nothing else then because I didn’t fancy being a spider. So I pushed you from the chair. Your flimsy body lifted from the seat and fell right away! You stared at me. How tall could the chair be for your gaze to be so horrified and miserable? Me, I was just thinking “oh, you fell already”. I didn’t remember anything more.

K, when we were eleven, what the heck did you do that made me so hateful with you? Were you the same with me?

If you get this letter send back a line. Let’s talk about old stuff and now stuff.

Here are a coupon of two hugs, to be redeemed when we see each other.

T

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Gửi J

 

sky-01Tôi đang ở giữa một nơi trống không và trời tối nhanh đến phát sợ. Cơ bản là kém khoa chiêm tinh nên tôi không thấy sao Bắc Cực để dõi theo nhưng cũng chẳng có tú cầu nào dẫn đường cho đặng vì con đường tôi muốn đi, cái con đường bạn đang đi, có hướng đến vầng tinh nào đâu.

Tôi đang đi theo bạn, và có lẽ tôi sẽ theo bạn mãi. Thư này khi ta gặp được nhau thì tôi sẽ biên lại chỉn chu và trao bạn tận tay.

Giờ tôi đốt cái đuốc lên mà đi đã.

Tôi sẽ nhớ dặn những người nói thay lời tôi “ráp hành động với ngôn từ và ngôn từ vào hành động” như bạn đã dặn tôi khi trước.

Với 300 nụ cười và 300 hình thái khác,

T

—–

Dear J,

I’m in the middle of a vast nowhere and it’s getting dark so speedily. Unequipped as I am in astrology I see no North Star to follow, yet no asteroid would be useful in shining my path because such path, the one you have been travelling, doesn’t seem to aim at stardom.

I am just following you and I may do so eternally. Whence we meet, I shall write this letter properly and hand it to you.

Now I need to light up a torch and depart.

I’ll remember to ask the ones speaking my words in my stead to “suit the action to the word, the word to the action” just like you’ve enjoined me before.

With 300 smiles and 300 other expressions,

T

Posted in a letter a week, egreentea, translation, Uncategorized | Leave a comment

gửi I

pond 1.jpg

bạn sống trong một cái ao. Cái ao có màu xanh của rêu, màu lục của nước, màu nâu của thân cây dấp ướt, màu trắng của hoa, màu đỏ chuồn chuồn ngô, màu bạc khi dăm tia nắng tụ nhau loá thành vòng, màu hồng của cầu vồng, màu thiên thanh dọi qua mây mà đọng lại.

tôi ghé qua cái ao, ném xuống một hòn cuội xám.

mặt nước khẽ cựa vung lên cho tôi mấy cuộn sóng xinh. Sóng dập tròn, càng xa tâm càng nhẹ.  Tôi biết có một thanh âm bé bỏng sinh ra khi nước nhịp lên với không khí bên trên nhưng đôi tai thô thiển của tôi không tài nào bắt được. Chỉ nghe một tiếng chủm cục mịch, tôi nghĩ đó là tiếng thở nặng của hòn cuội chìm vào ao. Dưới đó, màu xám của nó hoá thành sắc lục và trong đôi mắt đau đáu dõi theo của tôi nó ngày càng trở nên trong suốt. Khi chạm đáy ao thì dường như nó đã lẫn vào đấy rồi.

Phải lâu lắm tôi mới nhận ra chuyện cái ao của bạn ăn hòn cuội của tôi không hàm ý bạn đón tôi vào thế giới của bạn. tôi chỉ là người bộ hành vui tay phá bĩnh môi sinh bằng một viên đá lạnh. bạn vẫn sống trong ao, liêu xiêu, rung rinh, hồn nhiên với bùn và cá và màu sắc. có bóng vài con bọ que theo bạn vẩn vơ.

Chẳng qua khi ấy còn ngây thơ nên tôi mới nhìn bạn như một thực thể phân tách rạch ròi với cái ao, và tôi như cái chi có thể vo tròn mà lăn xuống nước để dưỡng nuôi huyễn cảnh đồng sinh với bạn, rằng ta có thể cùng vờn xoay dưới đáy ao. Làm sao được. Không vì bạn nhận thấy tôi độc sắc xám mà vì bạn sống trong cái ao nhưng bạn cũng chính là cái ao, bạn đâu thể phân mình ra thành một mảnh đặc và nặng để chìm xuống đáy mình. Giờ tôi mới thông suốt. Lâu thật lâu mới thông suốt. Nhưng tôi chẳng tiếc. Tốn một nắm thời gian vỗ về giấc ngủ khô, cũng đáng công.

Thế nên, I yêu quý của tôi, thư này để nói với bạn rằng lần sau bước qua ao, tôi sẽ chỉ khẽ ngồi bên nó mà nghe trăng xem gió. tôi sẽ yên lòng vì biết rằng bạn đang ở ngay gần.

T

(Tu Tu Tu Tu)

Dear I,

You live in a pond. The pond has the green of moss, the emerald of water, the brown of wetted tree, the white of flowers, the red of dragonfly, the silver of sunlight beaming in circle, the pink of rainbow, the blue of a sky unveiling clouds to come rest.

As I pass by the pond I throw in a grey pebble.

The surface of the pond glimmers in a row of soft waves. They are concentric, the farther to the centre the gentler. I know a minuscule sound is produced as the water resonates with the air above but my unsophisticated ears cannot catch it. Hearing only a clumsy ‘thunk’ I think it’s the heavy sigh of the pebble going under. There it gains the shade of sage green and, in my yearning eyes, becomes more and more transparent. When it touches the bottom of the pond it seems to have completely blended in.

It takes me such a long time to realize that just because your pond eats my pebble doesn’t imply you take me in your world. I’m but a wanderer who throws a rock in a live environment without any particular reason. You’re still in there, teetering, flickering, childishly joyous with mud and fishes and colours. Some phasmids follow you in aimless strides.

Only my innocence is to blame for this view of you as a creature separate from the pond, and I something that is able to curl into a ball and roll myself under, for this fancy of cohabitation in which you and I can swivel around together in the depth of the pond. Impossible. Not because you see me as monotonously grey but because you live in the pond and you also are it, you just can’t cut yourself into a piece of enough solidity and weight to sink unto yourself. I get it now. Finally, after such a long time. But there’s nothing to regret. A handful of time spent to pamper a dry sleep, that sounds about right.

Hence, my beloved I, this letter is to tell you that the next time I cross the pond, I shall quietly sit by it to watch the wind and hear the moon. I’ll be contented knowing you’re near.

T

(Tu Tu Tu Tu)

***

Img: beautifulwashington.com

Posted in a letter a week, egreentea, next to me, translation, Uncategorized | Leave a comment

gửi H

hole 3.jpg

Mỗi lần chở bạn đi chơi tôi lại muốn tìm một cái hố sâu đầy nước để quăng bạn xuống, đậy cái xe máy lên trên, ngồi ngay mép hố mà nhìn bạn ngộp thở vùng vẫy một lúc lâu rồi phưỡn ra chết. tôi sẽ khóc bạn cả ngày. và ngày hôm sau nữa. trong lúc đó thì xác bạn trương lên, xanh tái, đỏ nâu, rồi đen thui đi.

Tôi yêu bạn vô vàn H ạ.

T

To H,

Every time we hang, as I drive you around I always want to find a deep hole full of water to throw you down, cap it with the bike, and then sit on its verge to watch you squirm in suffocation and then cease, dead. I would cry for you the whole day. and the next day too. meanwhile your body amasses, turns bruise-blue, then lesion-red, and finally blackens.

I love you so much H I can’t ever tell.

T

Posted in a letter a week, egreentea, Uncategorized | Leave a comment