nhân ngày dân lên tiếng: gửi chú áo xanh mạnh tay đánh anh áo tím

Chào chú. Cháu thấy chú trong phim tài liệu độc lập trên mạng; chú mặc áo xanh đồng phục với một nhóm chừng hai mươi chú khác, tóc chú hơi thưa, dáng chú thấp vừa, môi dưới chú bặm vào trong để cho môi trên vươn ra thành khẩu hình lưng chừng chữ “Ă” và chữ “É”. Chú không xuất hiện từ đầu phim. Khi vài anh áo xanh đang vừa giữ vừa đập một anh áo tím, một chú áo xanh len nhanh tới, giữ lấy anh áo tím. Lúc ấy máy quay gật xuống độ 1/5 giây. khi máy quay ngẩng lên thì chú đã chiếm vị trí trung tâm. Bằng cánh tay chắc như chày chú giã anh áo tím bốn cú, cú chót bị trượt vì anh thanh niên đã vuột ra. Chú có vẻ muốn đuổi theo đánh tiếp nhưng được (hoặc bị) can lại. Chú dậm dậm chân, giang tay như lấy đà để xồ lên tiếp. Nhưng bà con lúc đó đã phản đối phe xanh dương quá chừng rồi mà anh kia thì bị chắn mất, nên chú thôi. Chú hạ cằm, xốc quần lên từ rìa khoảng trống được tạo bởi sự vắng mặt của áo tím lẫn sự xuất hiện của một mớ tay và tiếng hướng về chú và hội áo xanh; chú gằm gằm liếc thấy màu tím đang được các màu khác che lại, chú ngó những áo xanh quanh chú đang tranh thủ ngó ra chỗ khác. Một cách khôn khéo đúng mực, tức là như vô tình, chú bước vòng qua cột điện ra khỏi quầng năng lượng tay đôi tay năm. Kể từ lúc ấy không ai nhận ra chú trong tập thể áo xanh dương và xanh lá cây loang lổ nữa.

Chú ạ, mối quan tâm của cháu bắt đầu từ con cá, thế nào mà nó thắt nút lại vào chuyện đánh người. Cái đường dây này đại thể thì từ mối này nó tự lần qua mối khác, có mối to mối nhỏ, mối dễ hiểu mối khó tin. Đến chỗ chú, có lẽ vừa vì ruột cháu nó thắt lại nhiều quá gây ra đau bụng và thức ăn không giải quyết được vấn đề (thật sự bình thường cháu thích ăn cá nhưng nay hiểm quá) nên nó ứ đống lại và có gì đó ở chú kích nó bục ra. Một đống lổn nhổn ghê lắm chú ạ. Có một đám lợn cợn tụ quanh lý do chú phải nện lên đầu anh áo tím. Để cháu bắt đầu với cái đám này nhé. Lời có thể hơi dài, chú thông cảm, trướng bụng lâu quá rồi mà.

1. trời nóng quá nên gặp ai vô duyên thì nện
Quả nóng. hôm người ta ra đường nhiệt độ trong bóng râm là khoảng 36 độ, tức là ngoài bóng râm phải đến 39-40 độ. Mà trăm hàng ngàn người cùng đi với nhau như thế, chắc nhiệt phải tăng lên đến 41-42. May không phải phải sơ-vin, không thì còn nóng nữa. Đội áo xanh lá đồng hành với chú vừa sơ-vin vừa đội nói bảo hộ chắc là nóng te tua. Họ đội cả nón bảo hộ – bảo hộ ạ, không phải bảo hiểm – tức là họ chắc mẩm sẽ xảy ra những thứ cần viện đến che chở rồi nên phải đội nón cho chắc vào. Căng thẳng thế lại càng nóng chú ạ. Chú bảo, người với phố lúc nào cũng ở đó, nhưng hiểm hoạ thì chỉ có ngày này mới cộm lên thôi vì đố ai biết được chuyện gì sẽ xảy ra, đám nào kích động ai làm cái gì, liệu địch có đánh ta không, rồi ai ta ai địch có phải không ạ? Quá mông lung, quá hốt. Mà lại ngay trung tâm Hai Bà Trưng cắt Đông Du! Trong cổ sử có hai bà nổi dậy chống Hán, trong cận sử có một ông khởi xướng cầu viện đánh Tây, dấu bạo động đầy ra giao lộ, bây giờ cái đám này ắt có âm mưu nổi lên nổi xuống kiểu gì ngay đây rồi!! Đấy bao nhiêu nỗi khó, cái thằng đầu vàng áo tím này có bị điên không mà phi vào giữa nhiệt điểm này? Thế thì nện cho nó biết nóng. Năng lượng biến chuyển từ dạng này sang dạng khác, nếu xả được trận này ắt bớt nóng cả ngày. Chú nghĩ vậy chăng?

2. anh này làm bậy nên nện
đoạn phim do một nhà làm phim tức thời quay bằng phương tiện sẵn có, phải cái phương tiện chưa thông minh đủ để quay lại những gì xảy ra trước khi anh thanh niên hứng võ. cháu không biết chuyện gì đã xảy ra. anh thanh niên áo tím đã va chạm với áo xanh? anh ấy đã có những lời khiếm nhã? anh ấy chủ động công kích ai đó mà các chú có nhiệm vụ bảo vệ? anh ấy khiêu khích mấy cái áo khác hành xử thiếu văn minh? (giả thuyết cuối cùng này cháu cho là khả dĩ vì trong số những người giã gạo có hai anh không mặc áo xanh, đầu đội nón mặt bịt khẩu trang tay chân lanh lẹ cũng thụi cho anh áo tím mấy quả đắt giá. sau đó thì cũng như chú, họ tan vào đám đông không để lại dấu vết gì.) cháu chưa nghĩ ra được gì sáng sủa hơn. chú ở ngay gần đó nhưng không xuất hiện từ đầu, phải chăng đã xem xét nhận định tình hình cẩn thận đến khi đúng chuẩn mới ra tay? tức là khi anh này đã bị các áo xanh xung quanh nện mấy cú rồi thì cơ sở phán đoán của chú trở nên chắc chắn và lý do chú hạ võ thành ra xác đáng? cái ấy lạ nhỉ… não chứ có phải bò đâu mà dắt đâu đi đấy được. cháu nghĩ mãi vẫn chưa ra, nhưng đến đây thì một giả thuyết khác phát sinh. để cháu kể chú nghe.

3. người đồng phục với chú nện anh rồi nên chú cứ vậy mà giã
giả thuyết này có một giá trị dễ nhận ra: sự hùa theo, tức là đặt nhận định của tập thể lên trên nhận định của mình, đặc biệt dễ áp dụng trong trường hợp tập thể này cực mạnh (hoặc cực đông), chú xem có quen không. Quen quá chứ chú nhỉ? Đây cái đám đông này là một ví dụ, có phải ai cũng yêu cá đâu mà giăng cờ quạt giữa phố như vậy. Thế, nhưng rõ ràng là số lượng của họ áp đảo số lượng áo xanh các chú (vì chăng không phải ai cũng thích mặc áo xanh) nên muốn đảo chiều áp lực thì phải tấn công nhân tố nào cộm lên để những người khác có manh nha thì lấy đó mà dè. Đây gọi là phủ đầu, đòn rất hay đã từng được áp dụng với nhiều cơn lên tiếng khác. Sự xuất hiện của chú dòm chừng có suy tính: chú để đồng đội thượng cẳng chân trước rồi chú mới hạ cẳng tay thì vừa không phải chịu trách nhiệm vừa được nằm trong nhóm tiên phong. Tuy giả thuyết này không giải thích được làm sao mà anh áo tím lại được cân nhắc là nhân tố nổi cộm nhưng có vẻ xuôi tai chú nhỉ? Áo xanh của chú vừa phủ đầu vừa dễ lẫn vào những áo xanh khác, bội phần chiến lược. Chú có nghĩ vậy không?

4. chú giận cá chém thớt
Cháu không nghĩ ra được mấy chữ đắt vầy đâu chú ạ, ông bà ta nói vậy đó. Mà ông bà nói từ xưa chắc không có ý “cá” này ở Vũng đâu ạ, mà nhìn chung chung là những chuyện gây bực bội khó ở thôi. Thời này đúng nhiều chuyện bức bối. Không biết khu phố chú thế nào chứ khu cháu nhiều cướp giật lắm, ra đường sợ lắm chú ạ. Ở nhà mở ti-vi xem không có gì thú vị, sách hay cũng ít, ra đường thì khó biết “công cộng” ở đâu vì đi qua đi lại cùng vài người bạn thôi mà cũng bị công an chìm nổi hỏi thăm, lên mạng thì chỉ lâu lâu mới gặp cái chi hay ho, phần lớn là những thứ càng xem càng nản. À cháu xin lỗi, đang nói tình hình của chú mà lại quay sang than thở như vầy. Túm lại là nếu chú có giận thì cháu cũng đồng cảm chú ạ. Cá của chú, cháu cứ đoán thử, vợ/người yêu, lương/không lương, tự luận/dư luận…. vân vân và vân vân? Thớt của chú là người ta, cụ thể là cái anh áo tím. Cháu thấy anh này tội thật, bị chém bầm dập vì cá của người ta…. Và chuyện anh ấy bị chú và đồng đội chém thật đáng buồn… Nhưng còn một giả thiết nữa nó làm cho cháu quặn ruột gấp đôi, như vầy nè chú.

5. chú vốn thích đánh người, đây chẳng qua là dịp đồng phát thôi
Chú ạ, nếu quả thật chú thích đánh người thì bản thân chuyện ấy đã quá ghê, nhưng ghê hơn là chuyện chú nằm trong một nhóm có khả năng đồng sở thích và lại được tạo điều kiện cho cái thế đánh người ấy. đặt trường hợp chú và anh thanh niên có thù hằn gì nhau và hai người dùng võ lực với nhau thì chuyện có thể được giải quyết trong phạm vi hai cá nhân, nhưng đây chú lại nằm trong một tập thể áo xanh và anh kia trong tập thể áo nhiều màu. anh thanh niên không đánh trả lại mà các chú thì dồn dập tới tấp, tất cả các chú cùng oán gì anh ấy hay thù cả đám người kia chăng? chú thù ghét gì họ gì vậy chú? ghét họ cướp ngày nghỉ của các chú, hận họ làm căng thẳng tăng cao, hận họ thay vì lở loét mà rục chết đi như cá nhưng lại quây quần lại mà diễu hành? hay chú ghét vì sợ? chú sợ cái gì?

6. sợ nên đánh
chú sợ cái gì? phải chăng chú không hiểu họ làm gì nên sợ? hay chú sợ mình không hiểu gì? hai nỗi sợ đó đều thông cảm được chú ạ. cháu sợ lắm. sợ không hiểu gì hết. nhưng nỗi sợ to hơn là không hiểu nhưng cũng không tìm hiểu. nên phải đi tìm. tìm ra có sợ tiếp thì lại tìm tiếp. chú ạ, không thể đánh ai vì mình sợ bâng quơ, không hiểu biết vậy được đâu….

Người ta xuống đường vì hiểm hoạ môi trường bị chiếm phá chú ạ – cái Vũng mà đầu tháng Tư trắng cá chết đó, nó có nguyên nhân sâu hơn và hậu quả kinh khủng hơn một đàn cá chết nhiều (cá chết hàng loạt đã buồn, nếu người chết hàng loạt thì sao). Mà chẳng ai biết nguyên nhân mới lạ, và vì không biết nguyên nhân nên không biết làm sao tránh được hiểm hoạ về sau. Đợi lâu quá, lâu quá, lâu quá rồi chưa được giải thích nên phải cùng nhau hỏi cho ra lẽ. Đấy là họ đi tìm cái lẽ để đừng sợ và không cần đánh nhau đó chú.

Mong chú cũng đi tìm cái nỗi sợ của mình để mà hiểu rõ nó và dùng nó vào việc đáng làm hơn là đánh người. Nếu đến lúc cần đánh thì việc ấy dựa trên ý thức rõ rệt là phải đánh chứ không phải vì sợ hoặc vì bản tính dữ, vì bâng quơ mơ hồ, vì áo được cấp, hoặc vì trời nóng….

Vì trời vẫn sẽ nóng chú ạ.

Posted in egreentea, next to me | Leave a comment

chuyện gặp nghệ sĩ và chuyện đường

 

f5558

càng cuối tháng Tư trời càng nóng.

vừa do thời vận đẩy đưa vừa do tinh thần cải tổ, dạo gần đây mình quan tâm đến lịch sử văn hoá nước nhà. một sáng trời đẹp và nóng, mình rong ruổi từ quận Bình Thạnh sang quận 7 để gặp một bác nghệ sĩ cao niên nói chuyện xưa. chuyện giòn như bánh phồng tôm, mình thấy nơ-ron não mình toé điện rình rịch. đường về, mình tổng kết đươc dăm thứ để làm bản tin sáng cuối tuần.

vừa xuất hành, mình nhớ ra là đã đóng hộp quện túi cơm trưa tươm tất rồi mà sốt sắng vác ba lô đi thì quên ngay. quay lại sẽ bất cập (tức là trễ giờ), thôi mình cứ y theo lộ trình đã dò google map mà đi. Đường buổi sáng thật đông. mình đi ra cái quan từ hẻm nhỏ cẩn thận dừng lại nhìn phải nhìn trái bị một anh chở hàng xua đi, ý là “cứ đi đi chứ nhìn cái gì” giống như anh. mình nghĩ thôi anh không nhìn thì em nhìn chứ chúng ta cùng không nhìn nếu xe to tông thì làm sao. đấy với quy cách thận trọng như thế mình ra được đường to, vào thời điểm đó, chiều giao thông của mình vắng hơn chiều ngược lại. mình đắc chí với chuyện ấy lắm – vị trí nhà mình và vị trí nhà nghệ sĩ cộng với giờ hẹn thật là chiến lược. nếu phải đi theo chiều ngược lại thì chắc còn lâu mới gặp nhau. ấy nhưng phấn khởi không được bao lâu vì qua đến quận 7, cái quận này nó tây quá (hay nó Đài quá quên mất rồi) nên mình lạc đường. bản đồ nói điểm hẹn nằm đâu đó bên trái đường, mình bẻ cua trái kiểu gì mà càng đi càng lạc. may quá có anh bảo vệ đang sơn lại chốt bảo vệ, dừng tay chỉ đường cho nên rốt cuộc mình cũng đến được điểm hẹn. đồng nghiệp mình đã đợi sẵn đấy, nói “ta đi đón bác ở điểm A”, mình đi theo. đồng nghiệp mình thời gian trước làm việc ở đây, ấy thế mà cũng lạc. hai đứa loanh quanh vài phút mới đến điểm A, đón bác nghệ sĩ, quành lại điểm khởi hành, bác nói “ta nên đi đến điểm B”. cả đoàn rồng rắn đến điểm B là một quán bún, vào, gọi ba ly nước ép, đàm luận.

nội dung buổi nói chuyện xoay quanh một loạt sự kiện thơ-văn-nghệ thế kỉ trước. bác nghệ sĩ kể cho mình và đồng nghiệp nghe mấy chuyện hiện tại, bác làm chi, tương quan với hồi xưa như thế nào. mình chia sẻ với bác hội trẻ chúng cháu đang làm gì và mấy hội trẻ khác cháu thấy mần chi. bác vừa nói chuyện vừa chỉ dẫn một số tham khảo trên trang mạng bác hình thành gần đây. bác nói trang này tường lửa khá nhiều, nếu cháu không vào được cũng không ngạc nhiên. thế mà mình vào được. bác nói ờ đúng rồi khu này không có tường lửa. chắc là tường bê tông nhiều quá không còn chỗ.  Mình nói hơi tiếc là phải đến tận giờ mình mới tìm hơi sâu chút vào những món này nên hiểu ít, giá đã biết chút thì hay hơn. Bác nói bây giờ mạng đăng nhiều thông tin, cháu cứ lên đọc dần cũng được. Mình cũng thấy có mạng là hay. có lúc mấy bác cháu nói về từ ngữ tiếng Việt, món mình có nhiều sách nhưng không nhiều kiến thức. bác hỏi hai đứa loi choi từ này từ kia các cháu nghĩ nó nghĩa gì, đồng nghiệp mình xông xáo trả lời lúc trầy lúc trật, mình ấm a ấm ứ vì nghĩ mãi vẫn chỉ ra được mấy thứ lan man, chả có gì chuẩn (đường về mình nghĩ ra đồng nghiệp mình sai một chỗ nhưng mình đã như gà ngọng mà còn lên giọng giảng bài thì nó sẽ liếc mình một cái sắc rát mặt nên thôi). bác nói có dịch sách về vấn đề mà bản thân bác không hẳn rõ nên phải nhờ chuyên gia ở một viện chuyên về vấn đề này tư vấn. chuyên gia này hoá ra cũng gà mờ, hoặc có thể vốn từ Việt của chuyên gia cũng chưa chuyên lắm nên bác làm lấy vậy. mình nghĩ lại chuyện nửa thế kỷ trước nước mình có nhiều chuyên gia, đọc họ rất phê; giờ nước mình vẫn có nhiều chuyên gia nhưng số đọc-phê lại ít nên giới trẻ toàn tìm đọc chuyên gia nước bạn. cái ấy thay đổi thế nào chắc tuỳ công lao học tập của các cháu (đoạn này tối về nhà mình mới nghiệm thành, để dành lần sau đàm đạo tiếp với bác vậy).

trời gần trưa các bác cháu chia tay hẹn gặp lần sau. mình cảm nghĩ lan man nên tí nữa lại đi lạc đường tiếp – may đến một giao-đại-lộ mình thấy cái bảng vận động của nhà nước quen quen, hình như lúc nãy trên đường đi có thấy (hoặc không, vì ối giời ơi trí nhớ của mình có phải thứ đáng tin lắm đâu). nhưng thôi mình cứ nhắm mắt đi theo. may quá nhờ bảng Đảng mà mình xuôi về được trung tâm thành phố. Đoạn đường Nguyễn Huệ rộng thênh thang tiếp giáp với đường Tôn Đức Thắng dài tăm tắp có một dải gập ghềnh vì đá hoa cương không bập lên nhựa đường kín mép, xe cộ và chân người chà qua chà lại cái mép này ít lâu thì nó rời nhau ra. đoạn đi mình chỉ quan sát vậy, đoạn về mình nghĩ lại, nghĩ tới chuyện tên đường thấy thật chiến lược. Tên đường là tên người dễ nhớ hơn nhiều so với tên đường là số hoặc chữ như 16, A, mà quận Tây (hoặc Đài) kia đặt. Tuy mình vẫn lẫn lộn chán chê đường Lê Thánh Tôn với Lý Tự Trọng cái nào đi lên cái nào đi xuống nhưng coi ra vậy còn thi vị hơn là không rõ đường 6 hay đường B đi tới đâu. mình nhớ ra tay nải cơm ở nhà, lười quá định kiếm gì ăn đỡ một bữa nhưng nghĩ qua nghĩ lại bụng dạ đang lôm côm, ăn vớ vẩn gì ngoài đường thì mất công đau bụng (dĩ nhiên có chỗ đồ ăn không đau bụng nhưng mình không biết mới éo le). Thế thôi đội nắng về nhà lấy cơm. khi quay lại chỗ làm mình mua thêm quả dừa uống cho mát nữa.

ngày mơi mình còn đi thăm một bác nghệ sĩ khác. xem ra trời vẫn sẽ nóng như rang. nhưng cứ đi. về người ngợm không teo lại như tôm khô thì sẽ điểm tin tiếp.

** hình ảnh minh hoạ từ vietpress

Posted in egreentea | Leave a comment

chuyện ôm cây cuối tháng Ba (hơi dài)

cay-tren-duong

sáng mình được chị Ly rủ đi ôm cây. bản tính bệ rạc không thắng được sự yêu cây và nhiệt tình ủng hộ nghệ sĩ nên trời còn khuya, xe tải còn chạy, gà chưa gáy mình đã lồm cồm bò dậy uống ly cà phê đặt sẵn từ hôm qua, mặc hai lớp áo và tay nải giấy tờ xe lẫn giấy tờ tuỳ thân xuất hành lên trung tâm.

đến nơi thấy nhiều người đã ở đó thành một cụm. mình đi gửi xe và thấy thêm mấy nghệ sĩ khác lại. cả bọn hăng hái gửi xe, tập trung. chị Ly chỉ cách mọi người hít thở theo phái thiền nhưng chưa kịp chỉ tường tận thì các chú công an cảnh sát nãy giờ đứng xem đã đề nghị giải tán. thế thôi mọi người phân tán, mũi ai người đó thở.

mình ra một cây trước toà nhà hồi xưa cao nhất thành phố kiêm điểm quyên sinh đình đám. đầu tiên mình không nghĩ gì nhiều ngoài cái cây. nhưng nghĩ lại, nếu ngồi quay lưng lại cây, quay lưng ra đường lỡ có bọ rơi từ trên xuống hoặc thanh niên xấu áp sát từ bên hoặc chú công an kéo qua từ đằng kia sẽ trở tay không kịp. thế nên mình rời gốc cây ngồi lên vệ đường và ôm cây bằng não.

mình áng chừng vòng gốc cây khoảng bốn mét; mình ngắm cái vỏ cây giống vảy cá, từng miếng tròn tròn đốm xám đốm trắng, nhắm xem cây cao tầm nào thì có khối u và trên đó tầm bao nhiêu nữa thì cành đưa tròn ra. vừa thở vừa ngắm cây, mình chào các anh chị đi qua đi lại đến thăm các cây khác. Có chú kia dẫn xe đạp to và em nhỏ dẫn xe đạp nhỏ đi ôm cây rất hay. hai cha con ôm cây trước mặt mình xong ôm cây kế tiếp thì các chú công an nói đi gửi xe đạp đi. hai cha con dẫn xe đạp đi gửi rồi quay lại ôm cây tiếp. mấy bạn thuộc hội yêu thực vật sáng tản ra ba làn đường ôm cây. mình thấy ai cũng thư thả. các chú công an và dân phòng cũng đứng đấy xem.

dần dần cả tập hợp người và xe cuốn chiếu lên theo chiều giao thông, xe cảnh sát trắng đèn xanh đỏ ban nãy dừng ở tụ điểm đầu tiên cũng chạy lên đậu gần chỗ mình ngồi. các chú công an tiếp tục xem các bạn. một số anh cảnh sát giao thông chạy tới và chạy vòng vòng khu vực, có anh lầm bầm “ôm cây”. mình vốn thông hiểu chuyện an ninh nên thực ra khá thoải mái với việc các anh các chú có mặt ở đây. mình cũng đồng ý và chia sẻ với một chú mặt hiền đứng gần rằng mình đã thấy các chú ở đây ngay từ đầu và điều đó cũng hay nữa – vận tốc lớn và phản ứng nhanh là hai điều cần thiết trong an ninh. Hơn nữa mình nghĩ các bạn ôm cây cần cẩn thận hết mức vì lỡ có bạn nào bị xe quẹt thì ôi thôi là rắc rối. ta làm chuyện hoà bình nhưng lại bị xe tông thì sẽ rất éo le. mà còn éo le cho các chú công an nữa. rất hay mọi người đều cẩn trọng. mình nghĩ các chú cứ tự tin ở các bạn trẻ trưởng thành một chút thì hay nữa (có cả các bác trung niên ở đó nữa và dĩ nhiên là họ rất trưởng thành). nhưng những điều này thì mình giữ trong đầu thôi vì lúc đó có một chú mặt ít hiền hơn tiến lại hỏi mình vài thông tin nhà cửa và mức độ quen thân với những nhân vật ôm cây. mình cũng thật thà trả lời cháu quen mấy người trong này, họ rủ đi thì đi thôi. chú hiền hiền nói “cây thì ai chẳng yêu nhưng mấy cháu làm vầy không ai hiểu” (chú kia nói “giống bị khùng”). mình nghe thấy buồn cười quá nên cười khặc khặc, không biết các chú có cho là mình cũng khùng không. Chú ít hiền hỏi sao không cảm ơn những người trồng cây – mình nói dạ cháu có thấy những người tưới cây khắp thành phố và cháu trân trọng công việc của họ. chú ờ rất to và tiếp tục suy nghĩ thành lời rằng ra ôm cây như vầy chẳng được chi. tới chú hiền nói thêm trên nền tiếng của chú ít hiền là đây là khu vực nóng của thành phố. mình cũng đồng ý. lúc ấy chú ít hiền lấy điện thoại chụp hình mình và chụp hình huy hiệu em lolo thiết kế, chắc vì cả hai đều xinh xắn dễ thương.

lúc ấy trời sáng hơn một chút và mình thấy việc ôm cây bằng não của mình đã trì trệ đáng kể vì giao lưu kể trên nên mình xin phép các chú ra về. một chú cảnh sát giao thông khác ghé lại. mình nhận ra kể cả chú mới, hai chú công an mình vừa kể khá nhã nhặn (chú mặt ít hiền hơn thì nói chuyện giông tố hơn). mình quên hỏi các chú ở thành phố hay ở quận vì thấy mức độ lịch sự của họ là điều tốt và có khả năng địa bàn của họ là nhân tố tác động lớn. Hoặc họ đã chộp được cái hình mặt mẹt của mình rồi nên yên tâm không nạt gì. Họ chộp cả hình phù hiệu lolo vẽ nữa (em nổi tiếng rồi đó lolo :))

Mặt trời lên sáng tươi bầu trời xanh, mình về đến nhà. cả con đường đầy cây mình chỉ ôm được 1 cây, mà lại ôm bằng não nên thấy vẫn chưa đã. Thế nhưng cũng nghiệm ra được ít thứ. Đầu tiên, hạnh phúc, hoà bình là ở trong tâm. Mấy chục năm mình đã tâm niệm vậy rồi (đây có thậm xưng vì mình còn rất trẻ). giờ mình khẳng định thêm là tâm người ta cũng phải có hoà bình, và chỗ hở giữa người này với người kia cũng cần cái tâm thì mới ra toàn bộ cái hoà bình được (mời độc giả tự nhiên chèn thêm triết lý). mình nghĩ nếu có bữa nào các chú công an giữ an ninh để nghệ sĩ ôm cây và đồng thời mời bà con ôm cây với nghệ sĩ thì quả là hoà bình, dù chưa chắc là hoà bình kiểu 1984 hay Utopia. Cây chắc chắn không lấy đấy làm phiền.

Tắm rửa sạch sẽ cho hết bụi trần đi (đường ấy vốn nhiều xe tải), mình tưới mấy cây con con mẹ đã nuôi giúp cho khoẻ rồi mới cho mình (phụ huynh hôm nay ôm cây tại gia). hôm trước cây đang mọc ra cái chồi bé tí, hôm nay cây mọc thêm mấy cái chồi bé tí khác đồng thời đẩy chồi bé tí đầu tiên lên cao hơn. rất dễ thương. cây mình chục năm nữa cũng không to như cây ngoài đường để ôm, nhưng chăm nó vẫn vui. mình hít thở thêm một lúc lâu và gửi lời cảm ơn mới đến những người thầy yoga đã dạy mình hít thở, và nhớ đến cái cây mình đã ngắm năm mươi phút sáng nay và các bạn trong hội yêu thực vật buổi sáng.

hồi xưa học chuyên văn, tả một ngày của em kết luận bằng câu “em thấy vui, nhờ mặt trời đấy” bị thầy phê là sáo. giờ phải suy nghĩ 30 lần xem có nên kết thúc “em thấy vui nhờ cây đấy” hay không (cám ơn thầy ám thị em). chả gì nhưng quả có vui.

  • bài này chép lại từ note này viết ngày 31.3 nhân dịp ôm cây với chị Ly và các bạn. hình ảnh mượn từ infonet
Posted in egreentea | Leave a comment

Tăng Pi và đề nghị của xóm trên

Chả bao giờ Tăng Pi để ý quá sức đến chuyện đứa này đứa kia mặc gì, chải tóc làm sao. Trong lớp có đứa nào đeo thứ gì lóng lánh bất thường đi nữa thì cậu sẽ là đứa cuối cùng biết đến. Thế nên khi thằng Huy khều Tăng Pi, hất hàm về phía thằng Quang Anh, Tăng Pi chẳng hiểu nó muốn nói gì. Thằng Huy sau một lúc đờ mặt nhìn theo Quang Anh mà không thấy Tăng Pi phản ứng thì đưa tay chỉ vào túi quần mình. Nhìn lại, Tăng Pi thấy túi quần thằng Quang Anh có gì đó lòi ra, đong đưa. Một miếng vải sọc. À không, một cái khăn mùi soa góc sọc.

Cái thằng dở hơi õng ẹo này cho một cái mùi soa vào túi và cố tình để một góc tòi ra ngoài ve vẩy. Không thấy thì thôi, thấy rồi ngứa cả mắt.

Tăng Pi hỏi thằng Huy:

– Là sao mày? Bỏ vào túi ko hết à?

thằng Huy nói:

– tao không biết. mà không đâu. cái khăn có chút à, mày nhét hai cái vô túi còn được nữa.

Tăng Pi nhìn lại

– hay là nó không biết?

thằng Huy nheo mày

– cũng không đâu. nó cho đong đưa vậy mấy bữa rồi. một bữa không biết thì thôi chớ giờ mà không biết thì chắc nó bị ngu quá.

Định nói là “ngu chứ sao” nhưng nghĩ lại, Tăng Pi thấy như vậy không chính xác lắm. Thằng Quang Anh thuộc dạng khá, kết quả học tập thường trong nửa trên của lớp. Mà kể đến cái nửa bao gồm những đứa đầu khủng như nhỏ Ngọc Ánh chuyên cùng lúc Sử và Hoá, hoặc nhỏ Mai thuộc đội tuyển Anh thành phố, hoặc thằng Quân mười một năm nhất lớp thì thằng dở người này không tệ. Chưa kể nó còn hơn Tăng Pi mấy môn (trừ thể dục, các môn khác của cậu luôn chỉ được điểm từ khá đến trung bình). Tóm lại, Tăng Pi kết luận rằng không phải vì ngu mà thằng Quang Anh để cái khăn lộn ruột như vậy. Cậu đưa ra giả thuyết khác:

– Tao nghĩ nó bắt chước ai đó mày chứ không tự nhiên xài khăn mùi xoa đâu – giờ ai xài mùi xoa nữa. Nó bày đặt xài rồi còn muốn người ta thấy nên để vậy đó.

mặt thằng Huy nghiêng qua nghiêng lại đăm chiêu, gương mặt hơi móm của nó giãn ra theo kiểu vừa thán phục mà vừa không tiếp thu được thứ trước mặt. Giống Tăng Pi, thằng Huy cũng theo phe phục trang tối thiết (áo của nó còn không được ủi) nên mấy thứ “bày đặt” như vầy nó không lĩnh hội được. Tăng Pi nghĩ nó muốn làm bác sĩ rất hay vì lúc nào cũng sẽ có áo choàng che cái quái gì nó mặc bên trong chứ không nó sẽ giống một cha bệnh nhân hơn là thầy thuốc. Tăng Pi đưa mắt nhìn lại thằng Quang Anh cái nữa. Thằng này thường nói là mốt nó muốn làm thầy giáo giống ba nó. chưa nghĩ ra gì để mỉa mai lựa chọn này từ quan điểm trang phục, Tăng Pi hừ một cái rồi dẹp thằng Quang Anh lẫn mùi xoa của nó qua bên.

vừa định kêu thằng Huy dẹp qua luôn đi chứ nghĩ thêm chẳng được tích sự gì, Tăng Pi thấy mặt nó chuyển sang sửng sốt. vừa lúc ấy có tiếng gọi:

– Tăng Pi!

cái giọng mỏng chát không lẫn vào đâu được của thằng dở người đầu láng mướt. Tăng Pi chưa kịp quay lại thì nó đã đến trước mặt rồi.

– Quang Anh hỏi xíu được không? (cười bẽn lẽn mắt long lanh)

tuy rợn hết cả gai ốc sống lưng nhưng Tăng Pi trấn tĩnh lại luôn, chỉ ngả người ra sau một chút để cái hào quang trắng phớ phảng phất mùi dầu thơm và dầu bóng của thằng này khỏi đụng vào người.

– Ờ hỏi gì?

– Quang Anh muốn chơi thêm môn thể thao nào đó, thấy Tăng Pi thích thể thao nên hỏi thử. Tăng  Pi có chơi gì ngoài bóng rổ không?

“ối trời ơi cái thân õng ẹo để vào túi quần còn thèo lèo ra ngoài như thằng này mà chơi thể thao gì? lắc vòng chăng? mà sao nó lại hỏi mình ta? nó có âm mưu gì vậy? đáng ngờ quá!”

Tăng Pi nghĩ tốt nhất là điều tra ý định của nó trước nên hỏi lại

– ờ muốn chơi bóng rổ hả? – hỏi xong mới thấy hơi trớt quớt nhưng đã lỡ thì thôi

Thằng kia lại cười, mắt nheo lại và răng khoe ra

– À không, Quang Anh không cao nên chắc không hợp với bóng rổ. trước giờ Quang Anh chỉ tập gym thôi à. giờ nghĩ mình nên chơi cái gì đối kháng mà không biết chơi gì.

“đua thêu, đua đan móc, đua ủi đồ, đua ngồi thẳng lưng hoài không mỏi nhưng nếu đứng là phải ệch mông qua một bên”

– ờ sao tự nhiên muốn chơi cái gì đối kháng vậy?

– Tập gym có một mình hoài cũng buồn. À thiệt ra cũng được, nhưng không biết nữa, có một mình vậy thôi. Quang Anh nhớ hôm bữa Tăng Pi tả chơi bóng rổ vui quá. muốn chơi gì chung với người khác hoặc là đấu nhau, đông đông chắc vui nữa.

“vui hả? ờ bầm tay trật chân vui dữ lắm. còn xước mặt nữa đó.”

– ờ thì chơi bóng rổ? – “lại vô duyên rồi. Nói chuyện với thằng này không khớp được!”

thằng Quang Anh cười rộng hơn một chút nhưng lại có vẻ bẽn lẽn hơn một chút

– nói cái này Tăng Pi đừng cười…. Xưa giờ Quang Anh làm gì cũng trong máy lạnh quen rồi nên không chịu nóng được. nếu đổ mồ hôi nhiều chút là người bị ngứa kì lắm nên thiệt ra mấy cái phải vận động quá mạnh như bóng rổ… chắc không chơi được.

“trời ơi thằng quái thú này có bệnh vậy nữa hả?”

Tăng Pi ngỡ ngàng quá, quay sang thằng Huy xem nó phản ứng sao. Thằng Huy hình như nãy giờ cũng há mỏ quan sát thằng Quang Anh và hoàn toàn không hiểu sinh vật lẫn triệu chứng đó là của nợ gì, giờ thấy tia nhìn của Tăng Pi xẹt qua, bừng tỉnh, gãi đầu. Thật không có hy vọng gì từ cha móm lọng cọng này. Tăng Pi khoả lấp sự bối rối bằng một cái cười khẩy, quay lại thằng Quang Anh.

– Kỳ quá ha. Chơi thể thao cái nào cũng nóng hết đó. Không chịu nóng được thì chơi gì giờ?

– Ừ chắc nóng một chút thì vẫn oke…. Quang Anh có thử chơi tennis trong nhà… chừng 10 phút nghỉ một lần thì cũng chỉ ngứa chút thôi. Nhưng mà về tới nhà thì nó nổi ngứa quá trời luôn nên cũng không thử tiếp được….

Thằng Huy bỗng dưng thấy hứng thú:

– ngứa nguyên người hả? mà nổi giống như mề đay hay sao?

– ngứa một vòng từ lưng ra ngực với lại hai khuỷu tay khuỷu chân. ừa nó mẩn lên thành cái vạt đỏ đỏ dày dày đó.

– rồi làm sao? có gãi không?

– má Quang Anh không cho gãi, kêu là gãi sẽ có sẹo. Quang Anh bôi dầu má đưa thôi. xong ngứa quá thì lăn lăn dưới sàn nhà vậy nè (làm động tác lăn bột). Nhà có con chó mỗi lần Quang Anh lăn lăn vậy là nó chạy lại hửi xong lăn chung vui lắm.

tưởng tượng thằng Quang Anh lăn lăn dưới sàn nhà với con chó (chắc kiểu lông dài chân ngắn), Tăng Pi mắc cười nôn ruột. ai đời ở trong máy lạnh quen tới nỗi đổ mồ hôi chút thì ngứa. ngứa xong lăn dưới sàn nhà (mát lạnh) với chó. nhìn qua thằng Huy vẫn đăm chiêu nghĩ ngợi cực kỳ nghiêm túc, cả cái mặt nhúm lại như núm bánh bao, Tăng Pi không nhịn được, phì cười khặc khặc. thằng Quang Anh cũng cười. thằng Huy thì không. Nó vẫn chẩn bệnh trong đầu. Tăng Pi nghĩ “để chút tao nói mày nghe, thằng này bị bệnh tiểu thư đó” và lại càng cười. Vừa cười vừa ráng nín gần sặc, khi ngẩng lên cậu thấy thằng Quang Anh vẫn cái bộ dạng bẽn lẽn mắt long lanh, nhớ ra mình không ưa thằng này lắm nên tự dưng hết mắc cười. Cậu thẳng người lại.

– Ca này căng. Để chút nghĩ thử coi sao.

– Ừ nghĩ ra gì nhắn Quang Anh nha. cám ơn nhiều nha!

nói vậy rồi nó quay đi. từ đằng sau vẫn thấy cái khăn mùi xoa ve vẩy.

thằng Huy hỏi

– người gì kì vậy mày?

Theo điệu bộ đã chuẩn bị từ nãy, Tăng Pi vung tay lên đến ngang tai thì dừng lại trên không một chút như lăng khăn

– Nó bị bệnh tiểu thư. Mày biết hồi xưa người ta nói “lá ngọc cành vàng” không, tức là nói mấy người bị bệnh giống nó đó. Mấy người đó không ra ngoài chơi được, chỉ ở trong nhà chơi với chó thôi. Có mấy người buồn quá bị bệnh chết đó.

thằng Huy chỉnh mặt đần thành mặt nghiêm túc

– ờ mày đoán bệnh giỏi quá ha. có thuốc cho nó không? sớt lại mày uống một miếng nha chứ mày cũng sắp bệnh rồi đó.

– trời tao nói thiệt mà. cái bệnh này thiệt ra thuốc dễ…

– ê nó quay lại kìa!

Tăng Pi chưa kịp quay lại thì thằng Quang Anh lại đã trờ tới

– Tăng Pi có chơi cờ vua không?

“nó có nghe mình nói nó bệnh tiểu thư không ta?”

– hả? cờ vua hả? chút à. mà sao?

– bữa nào chơi không?

– chơi sao?

– qua nhà Quang Anh chơi.

– qua nhà… chơi cờ vua hả?

– ừa. học xong chạy qua chơi. (quay qua thằng Huy) Huy qua luôn nha (cười duyên. thằng Huy lúng búng gì đó rồi nhìn ra chỗ khác.)

– Ờ… ờ….

– Okê bữa nào ha.

– Ờ… ờ…

Lần này khi thằng Quang Anh đi khỏi, Tăng Pi nhìn theo nó đến tận lúc nó nhập hội với nhỏ Trâm Anh thanh mai trúc mã của nó. sau khi chắc chắn là nó không bất chợt xuất hiện nữa, Tăng Pi ngoảnh lại thằng Huy, hạ thấp giọng.

– hồi nãy nó có nghe tao nói nó bị bệnh tiểu thư không mày?

– chắc không đâu. mà tiểu thư mời mày qua chơi cầm kìa, đội ơn mau.

– ý mày nói chơi cờ đó hả? “Cầm” là đàn, cờ là “kỳ” cha nội.

– ờ vậy tiểu thư rủ mày qua “kỳ” chung. trời ơi chắc nó biết mày đang sắc thuốc cho nó nên rủ qua uống chung rồi.

thằng Huy cười khặc khặc vì khoái trá với lối nói hình ảnh của nó. Tăng Pi thấy thằng này đùa nhạt như nước ốc, định nghĩ ra cái gì thông minh ném lại nó mà chưa ra. lúc đó chuông reo, hai đứa lục tục vào lớp. trước khi quẹo qua chỗ nó, thằng Huy còn quay lại Tăng Pi phán một câu:

– mày coi chừng zô lâu đài “lá ngọc cành vàng” xong bị biến thành chó, không được thả ra nữa đó. có mấy con bị chết theo mấy đứa tiểu thư luôn đó nha.

Tăng Pi ném cho Huy một tia “ừ mày chế ý của tao hay quá ha” sắc lẹm. thằng này rút vai lên thè lưỡi ra bắt chước con chó đứng hai chân, hặc hặc hai cái để trả lời. Điệu bộ xộc xệch lọng cọng của nó tăng thêm phần dị hợm cho động tác đó. Tăng Pi nhăn mặt với nó một cái rồi về chỗ.

ngoài việc vẫn hơi hãi vì hào quang đầy dầu thơm và dầu bóng của thằng Quang Anh hình như vẫn đang lất phất xung quanh và phần khác hơi lo sự õng ẹo của nó sẽ bám vào mình theo kiểu nào đó, Tăng Pi có cảm giác bất an kỳ lạ về chuyện thằng dở người này tự dưng bắt chuyện với mình. Xưa nay nó ít giao lưu với đám con trai, thường chỉ lui tới nói chuyện với hội con gái xắng xít hoặc với nhỏ Trâm Anh vốn là bà con gì đó với nó, cùng rựa da trắng tóc chải kỹ ít giao thiệp với lũ lôm côm còn lại trong lớp. Cái chuyện nó muốn tập một môn thể thao đối kháng xem ra không thuyết phục lắm. Trong giờ thể dục nó chỉ vận động ở mức tối thiểu, cậu không có ấn tượng là nó có làm gì hơn ngoài chậm mồ hôi và ngồi nghỉ. chả rõ nó ngứa ngáy như thế nào.

càng nghĩ càng khó hiểu, Tăng Pi bỗng thấy câu đùa nhạt nhách của thằng Huy hiện ra mồn một: cậu đến lâu đài chơi cờ vua với công tử Quang Anh và tiểu thư Trâm Anh. hai đứa nó cùng mặc đồ trắng toát. nhỏ Trâm Anh nín như tờ còn thằng Quang Anh thi thoảng cười duyên (mà nhìn vẫn vô duyên như thường lệ). đang chơi tự nhiên cậu thấy tay mình biến thành tay chó. nhìn lên thấy hai đứa kia đã cao hơn cả mét nhưng hoá ra là do cậu thu nhỏ lại thành cỡ con chó xù. cậu chạy đi nhưng cửa đóng hết rồi. đèn tắt. cậu la lên, chỉ có tiếng sủa phát ra. một cái xích bỗng đâu luồn qua cổ cậu và bấm lại. tiếng bước chân mờ dần. tiếng máy lạnh u u rõ lên. mùi dầu thơm nồng nặc.

phát khiếp, Tăng Pi chuyển tập trung qua toán tích phân và nhất định sau giờ sẽ nạo thằng Huy một trận vì khêu gợi kịch bản kinh dị này trong đầu cậu. còn vụ thể thao đối kháng à, miễn nhé đồ người ngợm dở hơi. vừa nghĩ vậy Tăng Pi vừa dòm lên phía hai cái cành vàng một cú hậm hực. từ đây chỉ nhìn được lưng tụi nó – hai đứa áo thẳng như lưng. hai đứa chơi cờ với nhau đi thì có.

thế rồi, không biết vô tình hay hữu ý, nhỏ Trâm Anh quay xuống nhìn Tăng Pi một cái thật lẹ. tia nhìn của nó vừa đụng đến Tăng Pi thì nó quay lên ngay, và vừa quay vừa nhếch mép cười gian không thể tả. vừa bị bắt gặp nhìn trộm mà vừa giật mình với cái vẻ ma ám của nhỏ này, Tăng Pi hốt quá quay xuống thằng Huy ra hiệu khẩn cấp.

thằng móm này lại rút vai lên, lè lưỡi ra hực hực.

ngày gì đâu….

Posted in Tăng Pi | Leave a comment

Tăng Pi gặp sư thầy khất thực

Bowl Leaf

Mặt trời xuống còn khoảng ba mươi độ so với mặt đất, Tăng Pi đói bụng nên chạy ra sau nhà ăn hủ tiếu gõ. Xe hủ tiếu nằm ké vào bờ tường chung cư. Bờ tường đối diện có một cây cao, thân to, tán rộng, phía dưới có một cái miếu nhỏ. Nắng chiếu lên miếu, thấy rõ bụi bám mỏng mỏng trên thành và cột miếu. Có nải chuối cau và cái chung nhỏ trong lòng miếu, mấy món này không có bụi.

Tăng Pi gọi một tô hủ tiếu bò viên. Trong lúc đợi, Tăng Pi ngắm cảnh xung quanh. Cảnh không có gì khác so với thường ngày. Con mèo tam thể nhà cô Tâm hàn sắt vẫn nằm trước cửa nhà, mặt mày lạnh lùng cứ như trong nhà nó có gì ghê lắm và nó phải gác. Tăng Pi nghĩ cái bộ nó có ai doạ nạt cách đấy một góc đường thì nó đã chạy tuốt mồ hôi rồi, có khi cũng ngoảnh lại xem sao, mặt mày vẫn lạnh lùng thế. Đồ dở hơi. Sao mình chưa bao giờ thử ghẹo con này nhỉ – Tăng Pi nghĩ vậy và lên kế hoạch ăn xong sẽ thử xem sao.

Khi chú hủ tiếu bưng phần ra, Tăng Pi thấy một nhà sư hiện ra từ khúc cua hẻm. Nhà sư mặc áo vàng, ôm một cái gì đó như cái chậu nhỏ, đầu cúi, đi từ từ. Ôi sư thầy đi từ từ!!! Thầy nhấc một chân lên (không dép), ngẫm nghĩ chán chê rồi mới đưa chân ra phía trước, lại nghĩ gì đấy lâu thật lâu rồi mới đặt chân xuống. Đến lúc ấy thì chân sau vẫn chưa nhấc lên nên thầy đứng lại trong tư thế đi tới trước. Lại ngẫm nghĩ. Khi thầy dứt gót chân sau khỏi mặt đất, cái động tác ấy như thể quan trọng đến nỗi nếu một xăng ti mét chân thầy di chuyển kiểu khác thì đất sẽ nứt toác ra và thầy rơi xuống ấy không lên được nữa. Cái mũi chân cũng vậy, Tăng Pi không rõ là thầy di chuyển nó hay nó tự hành nhưng năm ngón chân và mu bàn chân treo lơ lửng trong không khí mấy giây rồi neo theo một đường vòng cung rất nhỏ nhưng rất kiên định mà đáp xuống đất. Rồi thầy lại đứng y nguyên như vậy, đầu vẫn cúi, trọng tâm cơ thể dồn đi chỗ nào Tăng Pi không rõ nhưng cơ thể thầy vừa có cảm giác nặng như cái nhà vừa lơ là lơ lửng trên đất. Tăng Pi quên cả ăn nhìn thầy vài phút mà thầy mới bước được bước rưỡi. Cậu nghĩ thôi ăn đã, nhìn thầy lạ quá nhưng với tốc độ này ăn xong chắc thầy cũng vẫn trong tầm mắt, có thể ngắm tiếp. Vậy là cậu ăn. Hủ tiếu đã hơi nguội trên bề mặt nhưng trộn lên thì vẫn ấm ngon.

Vừa ăn vừa quan sát sư thầy, từ từ, Tăng Pi thấy đường đi của thầy hơi lạ. Vì hẻm này thông ra hai đường lớn, mọi người thường đi tắt qua nó để ra đường và do nó ngắn ngủn, không thành cái đường tử tế nên người ta đi giữa hẻm luôn chứ không đi vào một bên.  Sư thầy thì hơi lùi vào trong bờ tường một chút, như đang tránh cái gì phía bên kia vậy. Tăng Pi nghĩ chắc thầy đi chậm quá lỡ có xe đằng sau lủi tới thì khó tránh nên né trước cho lành. Ầy đoán vậy chứ hình như không đúng. So với lúc thầy quẹo từ đường trước vào hẻm, đường đi của thầy so với bờ tường chung cư đã từ hai đường song song thành ra hai đường cắt nhau theo góc nhọn rồi. Mà thầy toàn nhìn vào cái chậu nhỏ – giờ Tăng Pi đã nhìn ra nó là cái tô có nắp – nên rất khó đoán thầy muốn đi đâu. Húp thêm miếng súp và ăn một đũa đầy hủ tiếu giá hẹ bò viên, Tăng Pi tự nhiên ngộ ra thầy đang tiến về xe hủ tiếu. Í… thầy sư đang ghé xe hủ tiếu!!

Không biết là hay hay dở, cậu đang ngồi ở cái bàn gần sư thầy nhất, nếu đúng thầy ghé vào đây thì sẽ đụng bàn cậu đầu tiên. Cậu hơi hoảng, không biết nếu thầy ngồi luôn xuống thì làm gì. Cậu chưa bao giờ nói chuyện với tăng sư cả, mà lại còn ăn hủ tiếu bò viên, bất cập quá. Thật không biết làm gì, Tăng Pi cúi xuống gắp hủ tiếu theo từng gắp nhỏ, đuổi theo mấy cọng hẹ và lấy muỗng vớt tụi nó lên theo số lượng cụ thể, mỗi muỗng sáu cọng. Cậu ăn cầm chừng vậy, mong là sư thầy đi ngang mình mà không có gì bất thường.

Có tránh được đâu. Sau bốn gắp hủ tiếu Tăng Pi nghe hỏi:

– Thầy ngồi chút được không con?

Không nâng người lên để vẫn có vẻ bận ăn hủ tiếu, Tăng Pi ngước mắt lên và thấy sư thầy đang dòm mình, tức là đang hỏi mình rồi và mình phải trả lời thôi. Giọng thầy rất hiền. Vậy là cậu gật đầu và nói “Dạ.”

Sư thầy hỏi thêm chú hủ tiếu:

– Thầy ngồi chút nha con.

Chú hủ tiếu, giờ Tăng Pi quay lại ngó mới thấy, đang đứng chống nạnh ở tư thế nghỉ (một chân cong một chân thẳng, một tay gác lên thành xe hủ tiếu) dòm sư thầy lom lom. Hình như chú trông đợi sự vụ gì đấy giữa sư thầy với Tăng Pi nên bị hỏi thì bất ngờ, gật gật đầu, duỗi thẳng chân, thu tay về, di chuyển về phía xa hơn một chút và lấy khăn lau thớt, không nhìn thầy nữa. Chắc chú cũng không biết làm gì với sư thầy ngồi xe hủ tiếu. Tăng Pi hiểu quá rõ luôn.

Quay lại, Tăng Pi thấy sư thầy gom gọn áo vàng lại, ngồi xuống ghế đẩu đối diện. Thầy không chỉnh lại ghế cho nó vừa với vị trí của mình, cứ thế hạ người xuống vị trí của nó như thể thầy đã biết nó quá rõ và không thể ngồi sai đi được vậy. Thân người thầy là là đáp xuống ghế nhìn rất thoải mái. Có vẻ như lực hấp dẫn bỏ qua để thầy tự quyết định vận tốc ngồi và thầy quyết định là sẽ ngồi thật từ từ thôi, treo mình trong không trung lâu hơn người ta chút cho thoải mái rồi mới ấn định mình chạm đất chỗ này và chỉ chỗ này thôi. Ấy cái việc ngồi ghế mà cũng nhiều thứ lạ. Chắc tăng sư thì khác người ta.

Sư thầy lôi túi vải vàng giống màu áo lên đùi, mở túi cất tô vào, lấy ra một bình nước và một cái cốc nhựa nhỏ. Thầy để cốc lên đùi, vặn nắp chai, để nắp chai lên đầu gối, rót nước vào cốc, uống hết một cốc thì rót thêm nửa cốc nữa và cũng uống hết. Xong thầy để cốc lên đùi lại, vặn nắp chai, cất chai vào túi, cất cốc vào túi, sửa thế túi lại cho nó nằm cân bằng trên đùi, xong khoanh hai bàn tay lên đùi và nhìn lên. Thầy nhìn cái miếu phía đối diện chứ không nhìn Tăng Pi nên cậu cứ tự nhiên lén nhìn thầy. Sư thầy vẫn có tóc dù chỉ khoảng nửa xăng-ti-mét. Mặt thầy nâu, khô, có ít mồ hôi trên trán. Tay thầy nâu hơn và khô hơn. Thầy không có vẻ suy tư gì đặc biệt, chỉ khoanh tay lên đùi nhìn cái miếu vậy thôi.

Quan sát một lúc không thấy sư thầy làm gì mà hủ tiếu thì ăn hết rồi, Tăng Pi nghĩ thôi về vậy. Ngó lại chú hủ tiếu để nói chú tính tiền, cậu không thấy chú đâu nữa cả. Đoán chú bưng hủ tiếu đi đâu đó, Tăng Pi đợi. Quay qua vẫn thấy sư thầy nhìn cái miếu, quay nhìn cái miếu thì chả có gì thú vị, Tăng Pi không biết làm gì nữa, chống cằm ngó mông lung.

Lúc ấy sư thầy quay sang cậu hỏi:

– Con ăn xong rồi à?

Tăng Pi dạ. Xong giải thích luôn:

– Con đợi chú hủ tiếu về tính tiền.

Rồi nửa không biết nói gì nửa muốn nói cái gì đó, cậu tiếp:

– Thầy đi xin tiền hả thầy?

Sư thầy cười, hai tay đan lại với nhau.

– Không thầy đi xin đồ ăn thôi con.

Định hỏi thầy có xin hủ tiếu không nhưng cảm thấy kỳ quá vì thầy chỉ xin chú hủ tiếu ngồi chứ không xin đồ ăn, Tăng Pi dạ.

Dạ xong lại hỏi tiếp

– Thầy đi xin một ngày vậy được nhiều đồ ăn không?

Sư thầy vỗ nhẹ vào túi

– Được chừng một tô vầy nè con.

Cái tô có chút xíu, mình ăn một bữa còn không đủ sao thầy ăn một ngày đủ được ta? Nghĩ vậy nhưng Tăng Pi hỏi cái khác:

– Được cơm hả thầy? rồi có gì nữa không thầy?

Thầy lấy ngón tay phải nhịp lên ngón tay trái

– Ừ cơm. Có người cho rau, có người cho đậu hũ, người cho bánh.

Tăng Pi lại nghĩ cả ngày ăn mấy cái đó không thì chán ngắt. Cậu không nói ra, hỏi cái khác:

– Sao thầy đi chậm dữ vậy thầy?

– Ừ đi chậm để biết là đang bước đi, vậy mới đi tới được.

Giọng thầy giống y chang cách thầy đi, thong thả, vừa chắc chắn vừa lơ lửng. Tăng Pi thực ra không hiểu lắm vì thường người ta đi tới đâu thì biết tới đó là được rồi chớ biết đang bước thì làm gì, nếu đi xe máy thì sao. Nhưng cậu lại chả biết hỏi thầy thế nào vì câu hỏi nó cứ chuệch choạc trớt quớt. Nhìn sư thầy ngồi trên ghế lưng hơi cúi, có vẻ buồn ngủ nên cậu hỏi:

– Thầy đi chậm vậy có bị buồn ngủ không thầy?

– Không con. Chú ý nhiều thì có hơi mệt chút thôi, nhưng không buồn ngủ.

Tăng Pi rất dễ buồn ngủ. Cậu nói:

– Con mà đi giống thầy chắc được chút à, buồn ngủ lắm.

Sư thầy cười:

– Vậy hả con?

– Dạ, con hay buồn ngủ lắm thầy.

– rồi con làm gì?

– dạ có lúc con ngủ, có lúc con không ngủ thì bị buồn ngủ tiếp

– à.

– mấy lúc đó con muốn làm cái gì đó cho khỏi buồn ngủ

– con muốn làm gì?

– dạ con cũng hông biết nữa. ngồi không mà không ngủ là bứt rứt. mà hông biết làm gì. mà hông làm gì thì bứt rứt. khó vậy đó thầy.

– bứt rứt vậy rồi con làm gì?

– dạ chắc con hít xà.

– hít xà là sao con?

– dạ là có cái thanh ngang chừng hai mét mấy trên đầu mình, mình đu lên đu xuống cái thanh đó giống mấy người tập thể dục đó thầy. (cậu giơ hai tay qua đầu kéo lên kéo xuống để mô phỏng động tác hít xà)

– à vậy là con làm giống mấy người tập thể dục.

– dạ. [ngừng]. mà con ráng thôi à. người ta làm thấy dễ lắm mà con làm cực quá trời. mặt nhăn như khỉ vậy đó.

– con làm giống khỉ à?

– dạ hông. mấy con khỉ làm cái này nhìn cũng dễ luôn. tụi nó còn đu qua đu lại nữa chớ. con đâu có đu được vậy. con chỉ nâng người lên xuống thôi là mệt thấy mồ rồi.

– mệt thì con có đu xà nữa không?

– dạ có lúc có [nghĩ về mấy lúc quá sung, hít liên tục mười lăm cái, nghỉ, hít thêm mười lăm cái nữa, nghỉ, vẫn sung, làm thêm mười lăm cái cuối nữa mới đờ]. có lúc mệt quá thì thôi.

– ừ.

Lúc này Tăng Pi hơi rối, không biết mình đang nói chuyện gì với sư thầy. Cậu im.

Sư thầy nhìn lên trời.

– Chiều rồi.

Quay lại Tăng Pi, thầy nói

– Thầy đi nha con.

Tăng Pi cúi đầu.

– Dạ.

Thầy gom túi lại, đứng lên. Cái ghế đẩu xịch ra sau chút xíu.

Thầy cúi người về hướng xe hủ tiếu, nói lại

– Thầy đi nha con. Cảm ơn con.

Quay lại, Tăng Pi thấy chú hủ tiếu đang lau tô, gật đầu lại.

Sư thầy đi. Chân thầy nhấc lên chậm như phim quay chậm, đánh vòng nhỏ, đáp xuống đất nhẹ nhàng. Chân sau đợi một lúc rồi mới nhấc lên. Tăng Pi giờ mới thấy gót chân thầy nứt và khô. Lòng bàn chân thầy cũng khô, bám bụi nữa. Lưng thầy hơi cúi.

Tăng Pi đứng lên luôn, đi trả tiền. Chú hủ tiếu hỏi

– Nói chuyện gì với ổng vậy?

Nghĩ lại, Tăng Pi không rõ mình đã nói chuyện gì với sư thầy. Cậu nói

– Dạ con nói nếu đi như thầy thì con buồn ngủ lắm.

Chú hủ tiếu đồng ý

– Ờ, đi chi mà chậm dữ.

Tăng Pi thêm:

– Thầy đi xin đồ ăn đó chú, không phải xin tiền. Một ngày được một cái tô nhỏ cơm với đồ ăn. Ai cho bánh thì thầy ăn bánh.

– Ờ vậy hả? Nãy tui thấy ổng quẹo vô, nếu xin hủ tiếu thì hông biết làm sao cho vì nó dính hết trơn thịt thà mỡ vô rồi. Nếu xin tiền thì tui cho ổng mười ngàn.

Tăng Pi nghĩ chú hủ tiếu đã chuẩn bị sẵn thiệt hay. Trả tiền xong, Tăng Pi thấy sư thầy đã đi gần hết cái hẻm ngắn, chuẩn bị quẹo qua hẻm chính. Cậu nói chú hủ tiếu “Con về nha”, chú gật. Cậu về.

Đường về, Tăng Pi nghĩ về sư thầy khất thực và sự buồn ngủ.

* hình ảnh có tính minh hoạ lâý từ blog của tác giả Nguyễn Duy Nhiên.

Posted in Tăng Pi | 2 Comments

Tăng Pi thuyết trình về hạnh phúc

happy-cartoon-cat-thought-bubble-22289148

Hôm nay giờ tiếng Anh mọi người thuyết trình về đề tài “hạnh phúc”. Thằng Quang Anh tên đầu sổ thuyết trình đầu tiên, giở cái giọng mỏng ngậm sữa của nó ra mở đầu như vầy:

“Happiness is like a candy, if we eat it fast it’ll be gone in no time but if we just leave it there it will mold over, deteriorate, and transform into something unwanted and ugly.”⁠1 Màn chiếu hình của nó chia làm hai nửa, một bên là cây kẹo bông gòn hồng phồng tròn trên nền xanh, bên kia là cây kẹo gòn teo tóp như lốc tơ nhện xám xám trên nền tường vàng cũ tróc. Lũ con gái phào lên “Aw”. Tăng Pi chắc hẳn vài đứa đang chụm cằm vào lòng bàn tay mắt lung linh nhìn lên cái thằng da trắng bóc tóc hấp xì dầu trên bảng. Cái thằng ấy hiện đang nhe hàm răng trắng đều như trong quảng cáo kem đánh răng ra cười lại, chiếu sang hình tiếp theo là một cây kẹo mút tròn sọc trắng đỏ và tiếp: “Chi bằng ta cứ thưởng thức cây kẹo khi ta bắt gặp nó, và luôn luôn nhớ điều đó ngọt ngào như thế nào.”⁠2 rồi đá lông nheo với đứa nào đấy trong góc dưới bên phải lớp (chắc là nhỏ Quỳnh Chi ú na ú nần luôn có một kho đồ ăn vặt trong hộc bàn và tí tách ăn cái này cái kia suốt hoặc là nhỏ Thy tương tư thằng này cả học kỳ rồi). Giữ cái lưng nó thẳng tắp, thằng Quang Anh xoay đầu vừa phải mỗi lần chuyển hình chiếu và luôn quét mắt ra khắp cả lớp khi giải thích cái kẹo trên hình là đại diện cho thể loại hạnh phúc nào. Theo nó thì kẹo gừng-ấm-áp là niềm vui được chăm sóc, socola-nhiều-màu-nhiều-nhân là sự ngạc nhiên vô tư trước những gì cuộc sống dành cho ta, xing-gôm-dai nhắc ta phải mở rộng sự ăn kẹo ra mà đón nhận cách thưởng thức khác lạ, tất thảy là hạnh phúc vân vân và vân vân. Đám con gái hết cười khúc khích tự trào thì cười tập thể và đến cuối bài thuyết trình thì đồng loạt vỗ tay đập bàn rần rần hú hét “dễ thương quá” cả bằng tiếng Việt lẫn tiếng Tây. Tăng Pi nhìn thằng dở hơi không bao giờ tập thể dục cười bẽn lẽn gấp laptop lại về chỗ, nghĩ con trai mà đem kẹo ra nói thì sến vượt cấp bản thân lõng thõng của nó luôn. Tăng Pi chia sẻ bình luận này với thằng Huy ngồi cạnh; thằng Huy cũng đồng ý, làm động tác nhai kẹo và lắc xoay tay như múa hoa để thể hiện ý kiến của nó về bài thuyết trình vừa rồi. Thằng Huy hơi móm và tay chân lóng ngóng nên khi nó làm như vậy nhìn hơi đần và Tăng Pi cũng không rõ ý kiến của nó là gì nhưng có vẻ nó cũng phê bình tương tự về thằng Quang Anh, vậy tốt rồi. Tăng Pi và Huy cười khặc khặc. Lớp lao xao. Cô giáo gõ thước mấy cái xuống bàn ra ý im lặng để nhỏ Ngọc Ánh bắt đầu. Nhỏ này đã cài dây chiếu cho máy tính xong nãy giờ và khi lớp lắng xuống thì bắt đầu dõng dạc bài của nó về trẻ em nghèo được đi học. Đề tài “trẻ em nghèo”  hoá ra phổ biến vì vài đứa sau nó đều nói tương tự, chỉ thay đổi “đi học” thành “phẫu thuật chỉnh hở hàm ếch” hoặc “có xe đạp” hoặc “tham quan Sở Thú” thôi. Đến nhỏ Lan thì đề tài “trẻ em nghèo hạnh phúc” đã lặp lại hơi nhiều và lớp đã mất tập trung đáng kể. Đứa nào không bận hoàn tất bài nói của mình thì buôn chuyện với đứa bên cạnh hoặc len lén ăn cái gì đó (nhỏ Trâm đặc biệt làm cả ba, vì lúc nào cũng sợ bài mình dở nên hễ tụi trên bảng nói gì là nó ghi ghi chép chép và gõ lóc cóc vào máy đồng thời nhấm nho khô vì nghĩ não nó cần đường và lâu lâu quay sang nhỏ Trang bên cạnh lấy ý kiến). Một lúc đến lượt thằng thằng Huy thuyết trình, nó cho một bài về đề tài sức khoẻ và phòng chống bệnh. Sau một dàn con gái Dy Giao Khánh Hân nói về chó mèo và gia đình và sách truyện lăng nhăng thì bài thuyết trình của thằng Huy nổi bật hẳn vì nó toàn đưa hình bệnh nhân, cầu khuẩn, tỷ lệ, lời khuyên bác sĩ vân vân. Nội dung khá đặc biệt nhưng điệu bộ ấp a ấp úng và tay chân khua lệch thời điểm khiến nó nhìn như thủ phạm gây ra các bệnh nó nói vậy. Khi nó về chỗ Tăng Pi nói: “Dữ ta”, nó cười khẩy một cái rồi ngồi xuống. Sau đó hai đứa tiếp tục bình luận về những đứa khác. Cho đến lúc nhỏ Phương nói “cuối cùng” thì Tăng Pi rục rịch lấy máy ra khởi động. Đến lượt, Tăng Pi chào thằng Huy bằng cách gồng tay phải cho chuột nổi lên, thằng Huy cũng đáp lại như vậy dù tay nó không có chuột. Tăng Pi lên thuyết trình.

Mở đầu, Tăng Pi chiếu hình sân bóng rổ gần nhà: “Đây là sân bóng rổ gần nhà tôi. Miễn phí. Bóng rổ chơi theo đội, mỗi đội năm người nhưng ở đây nhiều người đến chơi nên sân chia làm hai, mỗi nửa sân hai đội nhỏ chơi với nhau, mỗi đội hai hoặc ba người. Nếu có đủ người để lập ra hai đội thì bạn giành được sân, nếu không thì hai đội đủ người nào đó sẽ vào chơi và bạn ngồi ngoài đợi đến khi lập được đội. Tôi hay đến một mình, chỉ lâu lâu mới rủ được bạn theo nên lúc đầu chủ yếu ngồi ngoài, chơi dần thì quen một số người ở đó và khi họ lập đội hay rủ tôi vào chơi. Vậy là mỗi tối thứ Tư và thứ Sáu tôi đến chơi bóng rổ ở sân này.”

Tăng Pi chuyển sang hình thứ hai với sân bóng đầy người. Khi thiết kế hình ảnh Tăng Pi đã muốn photoshop người chơi khỏi hình thứ hai này  để làm hình đầu tiên, như vậy khi chuyển cảnh thì những người chơi sẽ hiện ra một cách ma thuật và tạo hiệu ứng kỳ ảo ghê gớm. Ấy nghĩ thế nhưng khả năng photoshop giới hạn quá nên cái hình xoá người nhìn rõ vết tẩy quá nên cậu đành bỏ qua hiệu ứng. Tăng Pi nói tiếp: “Đây là hình sân khi có nhiều người chơi. Lúc nào cũng có tiếng la hét cổ vũ rất nhộn. Các bạn tưởng tượng như khi đội đá banh trường mình đi đá banh có mấy bạn nữ cổ vũ đi theo hò hét vậy. Cũng giống vậy đó, nhưng ở đây toàn con trai không à. Vui lắm.” Tăng Pi nhìn quanh bên dưới xem có ai bắt được sự hài hước mà theo cậu là vô cùng ý nhị trong đoạn này không. Có vài đứa mặt căng thẳng, có thể đang cố tưởng tượng hình ảnh các bạn trai mặc váy bó cầm banh lông cổ vũ thì như thế nào, vài đứa khác mặt đờ ra không có vẻ tán thưởng gì sất. Chắc chỉ có mình thằng Huy hiểu vì nó cho một cái gật đầu hạ mép kiểu mafia, ý như “được đấy”. Tăng Pi thở dài trong bụng về sự dốt thể thao và nông hài hước của bọn cùng lớp (trừ thằng Huy) rồi tiếp tục.

Hình tiếp theo là Tim Duncan, vận động viên bóng rổ nhà nghề Mỹ. Tăng Pi nói: “Tôi chơi tốt nhất ở vị trí hậu vệ tổ chức giống anh Tim Duncan siêu nổi tiếng này. Tức là tôi thường ở sân nhà để chặn đối phương tấn công. Cầu thủ không được cầm banh chạy quá hai bước mà phải dập nó xuống đất cho nảy lên nảy xuống nên tôi canh cướp banh khi nó rời tay đối phương. Hoặc tôi cắt banh khi họ chuyền qua người khác. Hoặc tôi kèm sát để họ khỏi chuyền luôn. Hoặc tôi ngăn trung phong ném banh vào rổ nhà tôi bằng cách kèm họ ra khỏi vị trí thuận lợi. Hoặc tôi canh chụp những trái banh bật ra từ bảng. Rồi tôi nhắm có ai đang hoặc sẽ ở vị trí thuận lợi thì chuyền banh cho họ. Đó là nếu chơi cả sân với năm người, chơi nửa sân với hai hoặc ba người thôi thì tôi phải tự chạy ra ngoài vòng tròn ba điểm và tổ chức tấn công từ đó. Tôi qua người cũng ổn nhưng chạy không nhanh nên hay bị kèm sát. Nếu chơi ba người thì tôi có hai lựa chọn chuyền banh, nhưng nếu chơi hai chọi hai thôi thì tôi bắt buộc phải chuyền cho đồng đội một lúc nào đó – nếu thằng này lanh thì đội tôi có cơ hội ghi điểm, gặp thằng nào không lanh lắm thì nó lại dằn banh tới hoặc ném rổ hoặc chuyền lại cho tôi, mà nếu đối phương kèm sát thì tụi tôi cứ loanh quanh vậy đó. Chơi hai người gay go lắm.

Hình tiếp theo có Tăng Pi đang cười chỉ tay vào một cậu đang trồng chuối, lưng quay về phía máy ảnh. “Nói là gay go nhưng nếu tôi chơi với Goma, cái thằng mấy bạn đang thấy trồng chuối này nè, thì khác lắm. Bình thường nó như con đười ươi vậy đó, đi đứng chậm chạp kềnh càng, nói nhảm nhiều hơn nói chuyện nhưng vô sân nó khác hẳn, bén kỳ lạ luôn. Nó luôn luôn giành được vị trí trống – mấy bạn tưởng tượng trên sân có đánh dấu mấy vị trí mà hễ ném banh từ đó thì xác suất ghi điểm của bạn cao hơn 30%, Goma lúc nào cũng dành được một trong những điểm này cho dù bị kèm tới cỡ nào. Nó luôn luôn nhanh hơn đối phương hai bước và luôn luôn đoán trước được đồng đội sẽ chuyền banh cho nó từ đâu để chọn điểm nhận banh tốt nhất. Theo cách nào đó nó đọc trận đấu vừa như một cầu thủ vừa như huấn luyện viên và bình luận viên vậy, nó biết cái gì nên diễn ra và điều khiển bản thân, đồng đội, và đối phương theo nhịp điệu này. Không ai theo kịp nó hết. Hễ vào sân với Goma, chỉ cần bạn không làm mất banh thì nó sẽ lo mọi chuyện còn lại. Mà bởi yên tâm như thế nên bạn xung lên luôn. Bạn chạy nhanh hơn, dằn chắc hơn, ném chuẩn hơn, và thiệt là ít làm mất banh hơn. Mỗi lần chơi với Goma tôi thấy tôi chơi hay hơn hẳn!

Nhìn xuống dưới thấy mấy đứa con gái có vẻ tươi tắn hơn khi nãy, Tăng Pi nghĩ nhiều ít tụi nó đang nghĩ về một thằng thể hình hết sảy, chơi bóng rổ cực đỉnh và lãng tử kinh hoàng. Tăng Pi chả thèm nói là Goma viễn thị ném banh dở ẹc nên thực tế chơi với Goma thì lợi thế có tăng nhưng tỷ lệ thắng trận nói chung không hơn chơi với một đứa đầu cùn nhưng tinh mắt hơn. Tăng Pi cho rằng chi tiết này không đắc dụng cho bài thuyết trình của mình nên bỏ qua. Chuyển sang hình kết, cậu tóm tắt phiên bản hạnh phúc hiệu Tăng Pi như sau: “Hạnh phúc à, tôi chả quan tâm nó định nghĩa như thế nào và có bao nhiêu loại hạnh phúc (liếc một cái vô thức về phía thằng Quang Anh). Tôi chỉ biết mỗi khi chơi bóng rổ tôi biết có mỗi bóng rổ thôi. Tôi chạy, dằn banh, qua người, nhảy, ném, nhìn, cản, lừa, dừng, chạy. Tôi không nghĩ tới gì khác ngoài chuyện trong mỗi thời khắc nhỏ xíu tôi có một chuyện nhỏ xíu để làm và tôi làm cái chuyện đó. Khi hoàn thành một chuyện tôi chuyển qua làm chuyện kế tiếp, hễ tôi dằn banh được một bước thì tôi cần dằn bước tiếp theo, hoặc nhảy lên, hoặc ném trái banh đi, hoặc chụp trái banh lại. Khi chơi với Goma tôi để ý nó đang ở đâu để mà chuyền banh cho nó, chạy với nó, theo dõi nó, dãn đối phương ra cho nó chạy, canh nó ném rổ lỡ hụt thì bắt bóng bật bảng. Đối phương sẽ giành banh với tụi tôi nên phải che, chắn, trốn, lừa, đua với họ. Chúng tôi la hét vào mặt nhau, đẩy nhau, kèm nhau, nhìn nhau trừng trừng, ra vẻ với nhau, chọc tức nhau. Cơ bản đứa nào cũng chỉ muốn có trái banh và ném vào rổ thôi nhưng tôi nghĩ tất cả chúng tôi kết nối với nhau theo kiểu gì đó mà bản thân chúng tôi trong khi đấu với nhau không ý thức được, chỉ thấy hứng khởi đủ để tiếp tục tranh giành với nhau thay vì thây kệ cái thằng kia muốn làm gì thì làm thôi. Đấy, chơi bóng rổ với tôi là hạnh phúc. Nếu được chơi với Goma thì hình như hạnh phúc thêm chút. Tôi cũng không rõ lắm. Mà đại khái vậy thôi.

Bọn trong lớp đờ cả ra. Tăng Pi nghĩ phải kết thúc đúng điệu thì tụi nó mới chắc chắn là mình thuyết trình xong rồi nên thêm: “Hết rồi. Cảm ơn mọi người đã chú ý.

Vỗ tay vỗ tay. Tăng Pi về chỗ. Nhỏ Mai emo ngồi dãy bàn sau chồm lên nói “Hơi bê-đê nhưng được đó.” Cậu cười nhạt với nó một cái rồi cất laptop đi. Phải lờ nhỏ này đi thôi vì thuyết trình xong Tăng Pi nhận ra mình thực tế vừa mô tả lại thằng Goma chứ không phải bản thân cậu chơi bóng, đã vậy còn thấy mức độ hân hoan của bản thân tăng lên ào ạt. Tăng Pi thấy rõ là cậu không thể không chú ý dõi theo cặp mắt hí sắc lẹm tối om của Goma, và vừa choáng vừa thích thú với sự biến hình từ đười ươi thành cáo của nó trong sân bóng. Lỡ vậy là pê-đê thật mà nhỏ Mai khai thác ra thì thôi xong. Lờ nó đi.

Không hồi hộp nữa mà cũng không quan tâm lắm đứa tiếp theo nói gì, Tăng Pi bỗng nghĩ nếu không viễn thị thì chắc Goma thành siêu sao bóng rổ luôn. Giờ nó đã theo ba mẹ về Nhật. Nếu có tiền cậu sẽ qua Nhật thăm và chơi bóng rổ với nó. Chắc chắn vui. Mà cầu trời nó chưa chữa mắt.

tim duncan tăng pi

 

—-

 

1 “Hạnh phúc như một cái kẹo, nếu ta ăn nhanh sẽ hết nhanh, nhưng nếu ta cứ để đấy thì nó rồi cũng hư hao mốc meo đi và biến dạng xấu xí không mong muốn”

2 “Wouldn’t it be better to enjoy a candy every time you come across one, and always remember how sweet it is?” Những câu tiếng nước ngoài được in nghiêng từ đây về sau để tiện đọc

Posted in Tăng Pi | Leave a comment

Tăng Pi đi khám bệnh

– Chị ơi Nguyễn Anh Tăng Pi thì họ ghi sao tên ghi sao chị ơiiiiiii?

Tăng Pi chìa cuốn sổ khám bệnh chị hướng dẫn vừa đưa trở lại chị, trỏ tay vào mấy dòng thông tin chưa điền ở trang bìa. Chị nhíu mày dòm:

– Ơ tên em mà em không biết à? Trước giờ ghi làm sao?

Tăng Pi nhe răng cười

– Trước giờ má em ghi không à, em không biết.

Chị hướng dẫn phẩy đầu “thì ghi đại đi,” quay sang thu ba nghìn của một bác già đeo kính vẻ lo lắng, cúi xuống gầm bàn lôi một xấp sổ khám bệnh mới lên bàn, quay sang nói anh nhân viên bên cạnh chạy đi đổi một trăm nghìn trong căng-tin vì ở đây sắp hết tiền lẻ, ngẩng lên trả lời một bác già khác “lên lầu ba, cầu thang bên kia kìa bác,” liếc ngang vẫn thấy Tăng Pi đứng đợi hướng dẫn ghi tên. Chị lặp lại “ghi đại đi em,” ngừng, tiếp “Nguyễn Anh là họ, còn cái gì đó kia là tên. Vậy đi. Ghi lẹ đưa sổ đây chị nhập.”

Tăng Pi hớn hở chép lời dặn vào trang bìa:

Họ: Nguyễn Anh

Tên: Tăng Pi

và tâm sự thêm với chị “em cũng thấy vậy đó. Anh em nói tên có một chữ thôi nên tên em là “Pi” thôi nhưng ai mà tên “Pi” chị ha.”

Chị hướng dẫn đã bán thêm ba cuốn sổ và hướng dẫn “lên lầu ba, cầu thang bên kia” thêm ba lần trong lúc Tăng Pi ghi tên. Chị nhận cuốn sổ từ Tăng Pi, không bàn gì thêm về anh hay tên của cậu, nhập liệu vào máy tính, in một cái phiếu nhỏ ra kẹp vào bìa sổ, trả lại cậu. Phẩy tay một cái, chị ra hiệu cho cậu “xong rồi”. Tăng Pi hỏi thêm lần nữa cho chắc chắn “em lên lầu ba luôn chị hả?” Chị gật. Cậu hăm hở tiến đến cầu thang.

Đây là lần đầu tiên Tăng Pi đi khám bệnh một mình. Lần trước cậu đau bụng ói mửa tiêu chảy nhiều quá mà uống nước đường không giảm nên mẹ đưa vào bệnh viện. Bác sĩ cho luôn vào cấp cứu, chích mạch máu tay lấy ống máu nhỏ làm xét nghiệm, bù lại chai nước biển to, nắn bụng hỏi mấy câu, bảo nằm hết chai nước rồi lấy thuốc về uống là được. Mẹ cậu ngồi cạnh giường, lâu lâu hỏi xem còn đau không. Tăng Pi nói đỡ rồi. Hết chai nước cậu nghe lời bác sĩ về nhà uống thuốc. Chả có gì nghiêm trọng. Thằng Quang Anh trong lớp trật tay bó bột có chút mà gặp ai cũng vênh cả mặt lẫn tay lên kể chuyện tao gãy tay đi bệnh viên như cái gì ghê gớm lắm (nó luôn luôn nói “gãy tay” vì “trật tay” nghe nhẹ hơn và ít quan trọng hơn). Đồ công tử đần.

Lần này Tăng Pi bị ho hai tuần rồi không hết, mẹ bảo đi khám đi chứ không nó viêm cái gì linh tinh trong phổi thì phiền. Vậy là cậu đi. Mẹ đã dặn kỹ là không nghe ai chào mời cái gì bên ngoài, vào thẳng bệnh viện hỏi khám dịch vụ cho nhanh. Vậy là Tăng Pi đi thẳng vào bệnh viện hỏi dõng dạc “em muốn khám dịch vụ” và được chị hướng dẫn bán cho cuốn sổ khám bệnh ba nghìn đồng. Chỉ đến lúc này cậu mới hơi chần chừ việc điền họ tên chính xác, còn lại đi khám một mình dễ ẹc.

Tăng Pi leo cầu thang, để ý thấy ngoài chuyện rất nhiều người đeo khẩu trang thì họ mặc đồ khá giống nhau: các bác nam áo sơ mi bỏ ngoài quần tây, các bác nữ quần áo may bằng cùng một loại vải, hơi ôm vào người, có bác khoác thêm một cái áo bên ngoài nữa. Lúc ấy cậu đang mặc áo thun, quần jeans và đã thấy khá nóng, tưởng tượng trùm áo nữa lên – Tăng Pi gai cả người. Lúc ấy có một bác trang phục đúng chuẩn gai người đi ngược chiều cầu thang xuống. Tăng Pi nhác thấy áo trùm ngoài đồ ôm cùng loại vải thì đưa mắt ngó thẳng ra trước để không phải thấy. Bác này đi ngang, cậu tưởng tượng một con ma nóng muốn thò tay bắt mình nên dẫm một lượt hai bậc thang để qua mau, con ma đi cùng bác ấy xuống. Thế là Tăng Pi đến tầng ba và chỉ đổ ít mồ hôi.

Tầng này bớt đông hơn tầng dưới, hành lang hẹp hơn và các phòng có treo biển số. Tăng Pi không biết đến phòng nào, lơ ngơ nhìn từ đầu này qua đầu kia hành lang. Quét mắt một lần rưỡi như vậy, cậu nhận ra ngay trước mặt mình có một cái bàn nhỏ trên có cái biển nhỏ đề “Hướng dẫn” và có hai chị áo trắng ngồi bấm điện thoại ngay đấy. Vừa nhủ thầm mình không thấy do bảng “hướng dẫn” nhỏ quá (và có thể kính cận của cậu cũng lâu rồi chưa thay tròng nên thị lực giảm sút), Tăng Pi tiến lại bàn hỏi chị tóc ngắn hơn:

– Chị ơi em đi khám dịch vụ.

Chị ngẩng đầu lên hỏi

– Sổ đâu?

Tăng Pi chìa sổ ra, chị lấy, nhập liệu vào máy, trả lại cậu, nói

– Xuống dưới đóng tiền.

Tăng Pi hỏi lại:

– Dưới tầng dưới hả chị? Em vừa ở dưới lên đó.

Chị hất đầu một cái về bên phải rồi quay lại điện thoại.

– Không dưới hành lang này nè em.

Nhìn theo hướng chị hất đầu Tăng Pi thấy một ô cửa sổ vừa khít hành lang, qua đó cậu thấy hai đôi tay, hai cái vai và một cái máy tính – không thấy đầu. À nhưng nhìn lại cái nữa thì thấy qua lớp chữ dán ở kính có đầu hai anh đeo kính và chóp cái máy tính thứ hai (độ này về phải đo kính lại thật thôi). Tăng Pi tiến lại đấy, đưa sổ cho một anh. Anh nhận, nói “một trăm ngàn”. Tăng Pi lấy một trăm ngàn đưa anh. Anh nhập dữ liệu vào máy, máy in cho anh hai tờ phiếu, một tờ anh kẹp vào sổ một tờ anh bấm vào trang bìa. Anh trả lại sổ cho Tăng Pi. Tờ phiếu ở bìa ghi số thứ tự và chú thích thêm “bệnh nhân khám phòng 9 hoặc 10, vui lòng đợi đến khi được gọi số thứ tự”. Vậy là Tăng Pi ra giữa hai phòng treo biển 9 và 10 ngồi đợi. Chỉ được hai giây, cậu nghe giọng chị tóc ngắn lúc nãy nói vọng từ bàn hướng dẫn vào “Vô luôn em!” Nhìn qua, cậu xác định đúng là chị ấy đang nhìn mình, thậm chí còn hất đầu qua hướng phòng khám và khi cậu trỏ vào mình rồi trỏ vào phòng khám với ý “em vô luôn đây hả” chị gật đầu cái nữa, vậy là Tăng Pi đẩy cửa phòng 10 bước vào.

Trong phòng, bác sĩ ngồi gõ máy tính và hai anh chị trẻ trẻ mặc áo trắng ngồi cạnh cũng gõ máy tính. Anh trẻ nhận sổ từ Tăng Pi, chỉ ghế trước mặt bác sĩ cho cậu ngồi. Bác sĩ chưa nhìn cậu nhưng đã hỏi “bị gì đây?” Tăng Pi trả lời “dạ con bị ho” rồi ho luôn một cái minh hoạ, phân vân không biết có nên nói mình ho hai tuần rồi không. Bác sĩ không phản ứng chi, lấy một bộ dụng cụ gồm một cái gì giống cái nĩa ngắn và một cái gì khác giống cái lưỡi dao (nhưng nhìn không sắc) ra khỏi túi ny lông. Trên đầu bác sĩ có cái đèn tròn. Bác sĩ rọi đèn ấy, đưa dụng cụ ra vạch, kéo, ấn vào tai, mũi, họng cậu mỗi thứ một cái rồi thì thầm gì đó cậu chỉ nghe được “cho thuốc về uống nhe” và vứt bộ dụng cụ vào thùng rác. Bác sĩ hỏi thêm “có đau bao tử gì không?” Tăng Pi nói không. Bác sĩ gõ thêm mấy phát trên bàn phím, nói “rồi ra đây đợi”. Tăng Pi chưa kịp ra đến ghế anh trẻ đã gọi lại bàn anh. Anh ấy in cái toa thuốc kẹp vào sổ khám bệnh trả lại cậu. Vậy là xong.

Ày nhưng chưa xong vì ra đến cửa rồi Tăng Pi phải đáo lại hỏi anh trẻ mua thuốc ở đâu. Anh nói ngay cửa bệnh viện có nhà thuốc. Anh dặn thêm nhớ mua thuốc ở đó vì nhiều loại thuốc bên ngoài không có đâu. Tăng Pi không hiểu lắm sao lại phải đi ra ngoài trong khi bệnh viện có nhà thuốc nhưng thôi không hỏi nữa, cám ơn anh rồi lui ra.

Nhà thuốc bệnh viện ngay đối diện bàn hướng dẫn đầu tiên. Tăng Pi rút kinh nghiệm để ý những biển hướng dẫn nhỏ, thấy một cái dán trên cửa kính “nộp đơn thuốc tại đây” thì làm đúng như vậy. Bên trong các chị áo trắng chạy qua chạy lại lấy thuốc và nhập liệu. Cậu để ý một chị già già hơn đọc tên qua micro và người ta chạy lại chỗ chị. Vậy là cậu ra gần chị đó đợi nghe tên mình. Quả nhiên một lúc sau chị gọi “Nguyễn Anh Tăng Pi”. Cậu tiến lại, chị nói “bốn trăm hai mươi nghìn”. Cậu trả tiền. Chị nói “qua đây lấy thuốc nha em” và hất đầu qua phải. Tăng Pi xích qua phải đợi tiếp. Chỉ vài phút thì một chị áo trắng khác lặp lại tên cậu, lần này khi tới chỗ chị ấy Tăng Pi không phải trả tiền nữa mà nhận lại sổ khám bệnh và một túi thuốc. Chị dặn kiểm tra lại thuốc, Tăng Pi kiểm tra lại đúng số thuốc theo đơn. Vậy là hoàn toàn xong. Cậu xách túi thuốc đi về.

Ra đến cửa bệnh viện Tăng Pi mở luôn hộp kẹo ngậm theo đơn, đọc kỹ hướng dẫn sử dụng và ngậm một viên. Kẹo thuốc cam thảo gừng me bạc hà bào chế tại Ấn Độ ngon tuyệt.

Đạp xe về, cậu nhủ thầm đi khám bệnh dịch vụ dễ ghê, cậu đi được một mình và xong hết trong có hai mươi phút. Tuy bác sĩ không khám ra cái gì viêm linh tinh và chỉ cần uống thuốc chứ không có gì nghiêm trọng để khoe nhưng khám bệnh thì cũng chả cần huênh hoang gì. Ai như thằng Quang Anh, trật tay thôi mà làm thấy ghê.

Một cái hay nữa là cậu đã biết phân biệt rõ cái gì là họ cái gì là tên mình. Nếu ông anh cậy lớn làm bộ biết thì cậu sẽ giơ sổ bệnh viện ra cho xem bằng chứng in ở bìa sổ, ở phiếu khám bệnh, ở cả đơn thuốc nữa. Chẳng sai đi đâu được. Tăng Pi nhẩm trong đầu khẩu chiến khả dĩ với ông anh và lẩm nhẩm một kịch bản bảo đảm chiến thắng trong khẩu trang suốt đường về. Đoạn chốt hẳn là: “Pi” cái gì, tên người ta là “Tăng Pi”. Tăng Pi!

Posted in Tăng Pi | 2 Comments